Hình thành - Phát triển
Sinh hoạt giáo xứ
Tìm hiểu giáo lý
Xã hội
Đang online: 209
Tổng truy cập: 2218444
LÒNG QUẢNG ĐẠI
LÒNG QUẢNG ĐẠI
Mẹ Têrêsa Calcutta đã kể lại câu chuyện một lần kia mẹ đi ngang qua một gia đình Hin đu đã đói nhiều ngày. Mẹ cầm theo một ít gao cho gia đình ấy. Điều xảy ra sau đó làm mẹ kinh ngạc.
Không chút lưỡng lự, người mẹ trong gia đình đã chia số gạo ra làm hai phần. Rồi bà đem một nữa cho gia đình nhà bên cạnh, tình cờ là những người theo Hồi dào.
Thấy điều đó, mẹ Têrêsa nói với bà mẹ “Bà còn lại được bao nhiêu? Liệu có đủ cho gia đình bà không?”.
“Nhưng họ cũng đã nhịn đói nhiều ngày rồi”, người đàn bà ấy trả lời.
Lòng quảng đại như thế làm chúng ta phải trở nên khiêm nhường.
Phép lạ hóa bánh ra nhiều ấy còn được gọi là phép lạ của lòng quảng đại. Trước hết là lòng quảng đãi tuyệt vời của cậu bé, vì với món quà của cậu là năm chiếc bánh và hai con cá mà phép lạ mới được thực hiện. Có thể tự nó là ít ỏi, nhưng đối với cậu bé đó là to lớn vì đó là tất cả những gì cậu có. Cho vật gì mà cả người cho lẫn người nhận rất cần. Đó mới thật sự là cho và là một sự hy sinh.
Do đó có sự quảng đại kỳ diệu của Đức Giêsu. Để đánh giá điều đó, chúng ta cần xem xét hoàn cảnh của phép lạ. Đến với những người khác khi không gặp sự phiền nhiễu nào là một việc dễ dàng. Nhưng sự việc không dễ dàng khi nó ào đến chúng ta vào lúc mà chúng ta đang gặp rắc rối. Ở đây bao hàm một sự hy sinh. Chúng ta phải để mọi dự định của chúng ta qua một bên và quyên cả chính mình. Đức Giêsu đà làm như thế. Người vừa mới biết tin người anh họ là Gioan Tẩy Giả đã bị giết chết. Người cần được yên tĩnh và thinh lặng. Đó là lý do khiến Người vừa bước ra khỏi thuyền, Người thấy đám đông dân chúng chờ Người. Hẳn Người có thể tức giận và giải tán họ. Thế nhưng Người lại thương xót họ và hoàn toàn cống hiến cho họ.
Rồi với lòng quảng đại tuyệt đối, người đáp ứng cơn đói của dân chúng. Người không chỉ cho họ ăn, nhưng còn cho mỗi người nhiều hơn họ cần, và còn dư mười hai thúng đầy.
Bạn có thể thấy tại sao phép lạ này được gọi là một phép lạ của lòng quảng đại. Lòng quảng đại không phải là lúc nào nào cũng biếu đồ vật. Thường gặp hơn, dâng hiến chính mình là cho thời gian và các tặng vật của mình. Cho đồ vật có thể là dễ dàng, nhưng cho chính mình không bao giờ dễ dàng. Trước khi Người ban chính mình như của ăn, của uống trong Thánh Thể, Đức Giêsu đã ban chính mình cho dân chúng bằng nhiều cách khác nhau.
Câu chuyện hóa bánh ra nhiều để nuôi đám đông đã được các Kitô hữu tiên khởi trân trọng giữ gìn. Phép lạ nhắc lại câu chuyện Man-na trong sa mạc thời Cựu Ước. Đối với họ, Đức Giêsu là Môsê mới, nuôi dân chúng trong sa mạc. Vì thế, họ nhìn thấy trong phép lạ này một sự tiên báo của Thánh Thể. Chính ở bàn tiệc Thánh Thể mà Đức Giêsu nuôi dưỡng họ.
Và Đức Giêsu giờ đây cũng nuôi dưỡng chúng ta ở đó. Chỉ ở bàn tiệc của Thiên Chúa, chúng ta mới có được sự nuôi dưỡng và tâm hồn chúng ta hằng mong ước. Trong Thánh Lễ chúng ta được nuôi dưỡng với Lời Chúa và Bánh Sự Sống. Và khi mời gọi chúng ta đến chia sẻ bữa tiệc sự sống nơi trần gian, Thiên Chúa mời gọi chúng ta chia sẻ bữa tiệc sự sống đời đời trên Thiên Đàng.
Khi dân chúng trở về nhà vào cuối ngày hôm ấy, họ biết rằng họ đã có kinh nghiệm và lòng tốt và tình yêu của Thiên Chúa tình yêu mà Thánh Phaolô nói không điều gì có thể tách chúng ta khỏi tình yêu của Đức Kitô.
Trong Thánh Lễ chúng ta nếm hưởng tình yêu của Thiên Chúa. Bằng chứng việc chúng ta có kinh nghiệm tình yêu ấy là chúng ta sẵn lòng yêu thương những người khác. Chúng ta có thể chỉ cho bằng những phương tiện nhỏ bé và số lượng nhỏ bé. Tuy nhiên, từ cậu bé trong Tin Mừng, chúng ta thấy một số lượng nhỏ bé có thể trở thành một số lượng lớn khi được đặt vào đôi tay của Chúa.
67.Phép lạ do tình thương - PM. Cao Huy Hoàng
Đã có một thời, bà con ta xếp hàng trước cửa hàng nhà nước để mua từng ký gạo thường xuyên ẩm, từng ký cá nhiều lúc ươn, mua cả chút dầu, chút muối tiêu bột ngọt... Tất cả phải mua bằng tiền.
Lúc ấy, không thiếu những người không có gạo ăn, vì không có tiền để mua, và có khi cả nhà năm bảy con người ta phải sống qua ngày bằng những củ nần luộc đến năm bảy nước rồi, mà khi ăn vào vẫn bị rối loạn tiêu hóa hay bị phù, bị ngứa đôi ba ngày không khỏi.
Ngay hôm nay, cuộc sống có khá hơn một chút, thì bức tranh tương phản giàu nghèo còn rõ nét hơn: vẫn còn bao nhiêu người quanh ta đang đói ăn đói mặc, hoặc ăn bữa nay lo bữa mai, và ngược lại, có khối người phung phí tiêu xài bỏ cả bạc triệu, bạc tỷ mua những cuộc vui chơi vô độ nếu không nói là mua lấy cho mình cái tàn lụi nhân phẩm và sự chết ngàn thu. Họ là những con người duy vật, chỉ biết có cuộc sống phàm trần này, và chỉ biết lo sao cho cuộc sống phàm trần này sung túc để hưởng thụ. Họ không bận tân đến những người thiếu đói, hoặc nếu có thì cũng là chút bố thí của ăn cắp để cho thiên hạ biết ta đây cũng có nghĩa có nghì! Trong số những con người duy vật đó, có thể có tôi, có bạn, có cả những người công giáo bị tiêm nhiễm lối sống rất thực dụng của xã hội trần tục.
Bài đọc 1, Is 55, 1-3 hôm nay, Tiên tri Isaia không chỉ cho ta xem bức tranh tương phản của xã hội thời ấy mà còn gửi đến cho mọi người một thông điệp vui mừng của Thiên Chúa: "Hỡi tất cả những ai khát nước, hãy đến uống nước; hỡi kẻ không tiền bạc, hãy đến mua lúa mà ăn; hãy đến mà mua rượu và sữa, không cần trả tiền, không cần đổi chác gì. Tại sao các ngươi không dùng tiền mà mua bánh, sao không dùng tiền lương mà mua đồ nuôi thân? Vậy hãy lắng tai nghe, hãy đến ăn đồ bổ, và các ngươi sẽ được thưởng thức món ăn mỹ vị."
Như vậy, tiên tri Isaia, cho biết Thiên Chúa quan tâm đến cuộc sống con người: Thiên Chúa hiểu thấu cuộc sống của con người: luôn đói, khát, luôn cần của ăn, thức uống, Thiên Chúa trách cứ những người không biết dùng tiền của mà lo cho sự sống mình, Thiên Chúa mời con người đến với cuộc sống vĩnh cửu: Nghe lời Chúa, ăn của ăn của Chúa.
Thánh vịnh 144 nối tiếp trình bày sự quan tâm ấy: "Chúa mở rộng bàn tay ra, và thi ân cho chúng con được no nê (x. c. 16).
Bài Tin Mừng, Mt 14, 13-21, Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, đã cụ thể chứng minh lòng Thiên Chúa quan tâm đến cuộc sống con người: Ngài "chạnh lòng thương" đoàn dân theo Ngài, Ngài chữa bệnh cho họ và bảo các môn đệ "chính anh em hãy lo cho họ ăn".
Nếu theo cách xử trí của các môn đệ là "giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn", nghĩa là, để ai nấy tự lo tự liệu cho cuộc sống của mình, thì cả thầy cả trò đều khỏe khoắn hơn. Nhưng, Chúa Giêsu không đồng ý cách giải quyết vô cảm, thiếu tình thương, thiếu trách nhiệm như thế. Ngài nhận lấy trách nhiệm phát sinh do lòng thương và Ngài muốn các môn đệ Ngài học bài tình thương và trách nhiệm ngay trong tình huống khó khăn nhất: "Đây là nơi hoang địa, mà giờ đã chiều rồi". "Có mua hết 200đ bạc bánh cũng chẳng đủ phát cho mỗi người một miếng nhỏ". (x Ga 6,1-13) "Ở đây có một em bé có 5 chiếc bánh lúa mạch và 2 con cá nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu!" (x Ga 6,1-13).
Chiều hôm ấy, buổi chiều đáng nhớ, buổi chiều phép lạ của tình thương.
Nếu em bé kia khư khư giữ lại "năm chiếc bánh và hai con cá" cho phần sống của mình và không bằng lòng giao cho các môn đệ và Chúa Giêsu, thì điều gì sẽ xảy ra? Gần 10 ngàn người chết đói chăng? Thiết tưởng không phải vậy. Nhưng bài học của phép lạ bánh hóa ra nhiều ở chỗ: lòng bác ái đơn sơ của em bé là khởi điểm của phép lạ. Có thể nói Chúa Giêsu 'chạnh lòng thương" dân chúng và càng "chạnh lòng thương hơn" khi thấy một em bé biết "chạnh lòng thương" sẵn sàng nhường phần ăn của mình để không phải "chia năm sẻ bảy" mà là "chia năm ngàn, sẻ bảy ngàn".
Nếu chỉ với "năm chiếc bánh và hai con cá" của em bé "chạnh lòng thương" kia được quyền năng và tình thương của Chúa Giêsu can thiệp vào có thể nuôi năm ngàn người, thì cũng vậy, dù là chút cố gắng đơn sơ nhỏ bé vì tình thương và trách nhiệm của chúng ta khi được Chúa Giêsu chạm đến, chắc hẳn, chúng ta cũng nuôi sống được mình và nhiều người khác.
Đoàn dân đông đảo đang theo Chúa, không ở xa chúng ta, nhưng rất gần chúng ta, ngay trong gia đình ta: con cái , ngay trong những người chung quanh ta: tha nhân.
Việc có con cái và lo cho con cái có cái ăn, cái mặc, cái học trở thành gánh nặng cho các gia đình thời nay, không phải vì thực trạng kinh tế xã hội quá thấp kém, và lý do nhân mãn cách nào đó cũng chỉ là một ngụy biện cho việc con người thời nay muốn cho mình có một cuộc sống thoải mái hơn, nhẹ nhàng hơn, ích kỷ hơn. Tồi tệ hơn nữa khi xã hội nhân danh chủ trương giảm sinh tránh nhân mãn để phồn vinh hạnh phúc mà tạo điều kiện thuận lợi cho mọi người trẻ già cứ an tâm sống thử, an tâm hưởng lạc trong, ngoài hôn nhân mà không chút tình thương, không chút trách nhiệm.
Sao không giữ được truyền thống đạo đức tốt đẹp của ông bà ta xưa rằng "mỗi đứa con là một lộc Trời", ấy vậy mới có những đứa con được đặt tên là Đỗ Mười, Nguyễn văn Mười Hai, Lê Thị Thừa, Trần Dư, v.v... mà ông bà vẫn nuôi dạy tốt, và nhất là, hạnh phúc các gia đình bền vững nhờ tình thương và chu toàn trách nhiệm với con cái.
Không lẽ, con người thời nay không còn biết "chạnh lòng thương" là gì nữa sao? Không đến nỗi bi đát vậy. Trong chúng ta, thiết tưởng còn nhiều trái tim biết chạnh lòng thương trước những đau khổ của nhân loại. Và chúng ta tin tưởng rằng nhờ những trái tim biết chạnh lòng thương ấy mà hằng ngày vẫn thấy những phép lạ bánh hóa ra nhiều ngay trong cuộc sống chúng ta.
Có gia đình gần nhà tôi, suốt 22 năm trời, vợ chồng và tám đứa con chui rúc trong căn nhà lá không có cửa, không có phòng riêng, nắng mưa dọi dột... Vợ chồng làm đủ mọi nghề để nuôi con ăn học. Nay đã có 7 em đại học, 4 ra trường, ba còn đang đại học. Tất cả ngoan ngoãn và sống tốt. Cách đây 10 năm, anh chị mới có được một căn nhà xây nho nhỏ, ấm cúng, chan hòa tình thương. Chị vẫn thường nói: "nhà em có phép lạ". Những người từng sống ở đây vài chục năm đều có thể nhận ra việc Chúa đã làm cách kỳ diệu cho vợ chồng anh chị, những người có lòng thương và trách nhiệm.
Cô VBH, Việt kiều Virgina, tâm sự: "Thấy mấy chị mua một bức màn cửa vài ngàn, em cũng muốn mua lắm, nhưng nghĩ lại, có làng dân tộc ở quê em đang đói, em gửi mấy ngàn ấy về cho giáo họ gần GX em. Nghe nói Cha sở đã mua gạo thơm tặng cho họ, cứ mỗi người mười ký, có nhà ba chục, có nhà 50, có nhà đến 120 ký đấy anh ạ. Con họ đông ghê. Em nhẹ lòng hơn và vui hơn là mua bức màn cửa". Hỏi thêm mới biết, lần về dự Bế Mạc Năm Thánh tại La vang, cô về thăm quê nhà ở Di linh và có đi thăm làng dân tộc nghèo khổ ấy. "Chạnh lòng thương" từ ấy đã ủ ấp sâu kín thành một ước vọng bác ái để có một ngày cô đã thực hiện bằng cách "hy sinh phần nhỏ của mình, để Thiên Chúa thực hiện công trình lớn lao", bằng cách "mở bàn tay của Chúa" ra cho những người đói khổ.
Nghĩ vậy, là vì, chúng ta không thấy "bàn tay của Chúa mở ra cho chúng con được no nê", nhưng Chúa đang dùng bàn tay quảng đại của bao người có trái tim biết chạnh lòng thương của Chúa, mà làm phép lạ sẻ chia cho con người "sự sống đời nầy để ca tụng và tôn vinh Chúa".
Có người làm việc bác ái vì tình thương, vì "chạnh lòng thương" nhưng cũng có người làm việc bác ái vì ngộ ra việc bác ái có giá trị đền bù tội lỗi.
Có một bà chừng ngoài 50, rất trẻ đẹp sang trọng, hình như ở Sài gòn. Tôi không biết nhiều về cuộc đời của bà, chỉ gặp bà một lần ở Bệnh Viện Phan Thiết, thấy bà ta giúp đỡ nhiều người bệnh và nghe bà ta nói chuyện với một em gái định phá thai: "Tôi muốn giúp đỡ và cứu sống nhiều người để xin đền vì cái tội tày trời của tôi: đã giết chết năm bảy mạng người con ruột của tôi. Xin trời thương lấy tôi và tha thứ cho tôi. Xin vong hồn các con tôi thương lấy tôi và tha thứ cho tôi"
Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa đã thương yêu chúng con. Xin cho chúng con biết chạnh lòng thương trước những khổ đau của tha nhân và biết quảng đại cho đi phần nhỏ bé của mình để Chúa thực hiện công trình lớn lao của Chúa. Amen.
68.Quảng đại
Mẹ Têrêsa Calcutta đã kể lại câu chuyện một lần kia mẹ đi ngang qua một gia đình Hin-đu đã đói nhiều ngày. Mẹ cầm theo một ít gạo cho gia đình ấy. Điều xảy ra sau đó làm mẹ kinh ngạc.
Không chút lưỡng lự, người mẹ trong gia đình đã chia số gạo ra làm hai phần. Rồi bà đem một nữa cho gia đình nhà bên cạnh.
Thấy điều đó, mẹ Têrêsa nói với bà mẹ “Bà còn lại được bao nhiêu? Liệu có đủ cho gia đình bà không?”. Người đàn bà ấy trả lời.”Nhưng họ cũng đã nhịn đói nhiều ngày rồi”.
Chắc chắn bà mẹ nghèo cho người kia không thể nhiều được, nhưng bà đã cho người khác bằng cả tấm lòng, bằng cả con tim và sự hy sinh, chỉ có những ai có lòng quảng đại thật sự mới có thể thấy được điều đó.
Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Đức Giêsu hoá bánh ra nhiều cũng được gọi là phép lạ của lòng quảng đại. Trước hết là mẫu gương cậu bé cho năm chiếc bánh và hai con cá, cái cậu có không phải là nhiều, chắc chắc giờ đó cậu ta cũng rất đói, nhưng vì lòng quảng đại cậu cho luôn cả cái mình đang cần. Điều quý nhất nơi người cho không phải là của cho nhưng chính là cách cho. Vì vậy của cậu bé cho không quý bằng tấm lòng cậu bé biết quan tâm đến người khác, một tấm lòng quảng đại cao thượng, biết chia sẻ đến người khác.
Nói đến từ quảng đại thì ai cũng có thể nói được, nhưng để thực hiện nó thì thật là khó khăn và nhất là khi cần phải quảng đại với những người ta không thích, không ưa nhất là với kẻ thù thì lại càng khó hơn nữa. Đến với những người khác khi không gặp sự phiền nhiễu nào là một việc dễ dàng. Nhưng đang khi mệt mỏi, buồn phiền mà phải gặp những chuyện khó khăn bực tức, thì khi đó lòng quảng đại lại càng khó mà thực hiện hơn. Lúc đó chúng ta phải biết bỏ mình đi mà hướng đến người khác. Chính Đức Giêsu đã làm như thế. Người vừa mới biết tin người anh họ là Gioan Tẩy Giả đã bị giết chết. Người cần được yên tĩnh và thinh lặng. Đó là lý do khiến Người vừa bước ra khỏi thuyền, Người thấy đám đông dân chúng chờ Người. Hẳn Người có thể tức giận và giải tán họ. Thế nhưng, Người không chút tỏ ra bực tức, nhưng lại quên mình để lo cho dân chúng. Cũng nhờ lòng quảng đại tuyệt đối, người đáp ứng cơn đói của dân chúng. Người không chỉ cho họ ăn, nhưng còn cho mỗi người nhiều hơn họ cần, và còn dư mười hai thúng đầy.
Lòng quảng đại không phải là lúc nào nào cũng biếu đồ vật. Điều đó thật dễ dàng vì mình chỉ cho đi môt phần quá nhỏ trong cuộc sống, có thể nói mình chỉ mới cho đi một phần chẳng thấm vào đâu so với những gì mình đang có, hay có thể nói là mình chỉ mới cho đi một chút chi thể trong một thân thể to lớn. Ở đây Đức Giêsu làm phép lạ hoá bánh ra nhiều là một hình thức tiên báo về Bánh Hằng Sống chính là Thân Thể Người. Vì vậy, cho chính mình không bao giờ dễ dàng, nhưng chính Đức Giêsu đã làm điều đó, Người đã ban chính mình cho dân chúng bằng nhiều cách khác nhau.
Hằng ngày Đức Giêsu vẫn không ngừng ban cho chúng ta Bánh Hằng Sống, Chỉ ở nơi Chúa, chúng ta mới có được sự nuôi dưỡng và tâm hồn chúng ta được thoả lòng ao ước. Trong Thánh Lễ chúng ta được nuôi dưỡng với Lời Chúa và Bánh Sự Sống. Đó là hình ảnh bữa tiệc thiên đàng trong tương lai.
Lạy Chúa, Chúa đã sẵn sàng chia sẻ cho chúng con bằng cả Thân Mình Chúa. Xin cho chúng con biết sẵn lòng chia sẻ cho những người khác không phải chỉ bằng vật chất nhỏ nhoi, nhưng bằng cả tâm hồn, thân xác và cả con người chúng con. Amen.
Các tin khác
.: GIẢNG CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN (31/07/2026) .: HÃY CÓ LÒNG THƯƠNG XÓT (31/07/2026) .: PHÉP LẠ BÁNH VÀ CÁ (31/07/2026) .: CỘNG TÁC (31/07/2026) .: BÁNH HÓA NHIỀU (31/07/2026) .: CHIA BÁNH CHO NHAU (31/07/2026) .: CHIA SẺ CƠM ÁO (31/07/2026) .: VAI TRÒ CỦA GIÁO HỘI (31/07/2026) .: BÁNH THIÊN CHÚA BAN TẶNG (31/07/2026) .: CƠM BÁNH TÌNH THƯƠNG (31/07/2026) .: LƯƠNG THỰC (31/07/2026) .: BÀI HỌC TIẾT KIỆM (31/07/2026) .: CHIA SẺ CHO NGƯỜI NGHÈO ĐÓI (31/07/2026) .: CHÍNH ANH EM HÃY CHO HỌ ĂN (31/07/2026) .: KHI COM TIM BỒI HỒI YÊU THƯƠNG (31/07/2026)
Mục lục Lưu trữ
- Văn Kiện Giáo Hội
- Giáo Hội Công Giáo VN
- Tin Ngắn Giáo Hội
- Tài Liệu Nghiên Cứu
- Tủ Sách Giáo Lý
- Phụng Vụ
- Mục Vụ
- Truyền Giáo
- Suy Niệm Lời Chúa
- Lời Sống
- Gợi Ý Giảng Lễ
- Hạnh Các Thánh
- Sống Đạo Giữa Đời
-
Cầu Nguyện & Suy Niệm
- Cầu Nguyện
- Suy Niệm
- Cầu Nguyện Là Gì?
- Cầu Nguyện Từ Mọi Sự Vật
- Suy Niệm Đời Chúa
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm, (Mùa Vọng -> CNTN) - Năm A
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Chay
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Phục Sinh
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm - Mùa Chay, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa - Tuần Thánh - Phục Sinh, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Tuần Thường Niên C
- Năm Phút Suy Niệm, Năm B (2011-12)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm C (2012-13)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A (2013-14)
- Cầu Nguyện Chung
- Suy Tư Và Thư Giãn
- Thánh Ca Việt Nam
- Phúc Âm Nhật Ký
- Thơ
- Electronic Books (Ebooks)
- Vatican
- Liên HĐGM Á châu
- Đài Phát thanh Chân lý Á châu - Chương trình Việt ngữ
- Giáo phận Bà Rịa
- Giáo phận Ban Mê Thuột
- Giáo phận Bắc Ninh
- Giáo phận Bùi Chu
- Giáo phận Cần Thơ
- Giáo phận Đà Lạt
- Giáo phận Đà Nẵng
- Tổng Giáo phận Hà Nội
- Giáo phận Hải Phòng
- Tổng Giáo phận Huế
- Giáo phận Hưng Hóa
- Giáo phận Kon Tum
- Giáo phận Lạng Sơn
- Giáo phận Long Xuyên
- Giáo phận Mỹ Tho
- Giáo phận Nha Trang
- Giáo phận Phan Thiết
- Giáo phận Phát Diệm
- Giáo phận Phú Cường
- Giáo phận Qui Nhơn
- Giáo phận Thái Bình
- Giáo phận Thanh Hóa
- Tổng Giáo phận TP HCM
- Giáo phận Vinh
- Giáo phận Vĩnh Long
- Giáo phận Xuân Lộc
- Ủy ban BAXH-Caritas Việt Nam
- Ủy ban Công lý và Hòa bình
- Ủy ban Giáo dục Công giáo
- Ủy ban Giáo lý Đức tin
- Ủy ban Kinh Thánh
- Ủy ban Mục vụ Di dân
- Ủy ban Mục vụ Gia đình
- Ủy ban Nghệ Thuật Thánh
- Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam