Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 206

Tổng truy cập: 2218439

KHI COM TIM BỒI HỒI YÊU THƯƠNG

KHI COM TIM BỒI HỒI YÊU THƯƠNG

 

(Suy niệm của AM Trần Bình An)

Trong Đệ nhị Thế chiến Việt Nam bị Nhật Bản chiếm đóng nên bị quân Đồng Minh, chủ yếu là Hoa Kỳ thường xuyên oanh tạc các tuyến đường vận tải để tấn công quân Nhật Bản. Kết quả là hệ thống giao thông ở Đông Dương bị hư hại nặng. Tính vào thời điểm năm 1945 thì đường sắt Xuyên Đông Dương không còn sử dụng được nữa và đường Bắc Nam cũng bị phá hoại. Đường biển thì quân Đồng minh đã gài thủy lôi ở cửa biển Hải Phòng khiến hải cảng chính ở Bắc Kỳ cũng không thông thương được.

Tàu bè chở gạo ra bắc chỉ ra được đến Đà Nẵng. Khi không quân Đồng minh mở rộng tầm oanh kích thì tàu chở gạo phải cập bến ở Quy Nhơn, rồi cuối cùng chỉ ra được đến Nha Trang. Cùng lúc đó thì lượng gạo tồn kho ở Sài Gòn lên cao vì không xuất cảng sang Nhật được khiến chủ kho phải bán rẻ dưới giá mua. Hơn 55.000 tấn gạo phải bán tháo cho các xưởng nấu rượu vì gạo ứ đọng sẽ mốc, trong khi nạn đói hoành hành ở ngoài Bắc.

Đối với Pháp và Nhật Bản thì cả hai đều chú tâm vào những mục tiêu khác cho nhu cầu chiến tranh của họ. Toàn quyền Jean Decoux từ trước năm 1945 đã ra lệnh trưng thu thóc gạo để chở sang Nhật theo thỏa thuận với Nhật Bản. Bản thân lực lượng quân quản Nhật cũng thi hành chính sách "Nhổ lúa trồng đay", do cây đay là nguyên liệu quan trọng cho sản xuất quân nhu.

Đa phần các kho thóc có khả năng cứu đói trực tiếp tại miền Bắc khi đó đều nằm trong tay quân đội Nhật. Người Nhật vì mục đích chiến tranh đã thờ ơ trước sự chết đói hàng loạt của dân bản địa. Các kho thóc trở thành tâm điểm nơi người đói kéo về nhưng không được cứu đói đã nằm chết la liệt quanh đó. Ngoài bối cảnh chiến tranh, chính trị và kinh tế, tình hình thời tiết ngoài Bắc cũng đã góp phần trong những động lực tạo ra nạn đói. Các nhà sử học Việt Nam ước đoán là từ 1 đến 2 triệu. (Wikipedia)

Con người trở nên vô cảm, vô nhân, vô đạo, cư xử dã man như loài cầm thú khi bùng nổ chiến tranh. Những hình ảnh kinh hoàng về nạn đói 1945 tại Bắc Việt còn được trung thực lưu lại qua ống kính của nhiếp ảnh gia Võ An Ninh, như một chứng cứ diệt chủng. Ngày nay, tuy không còn đói khát lương thực, nhưng dân Việt vẫn đang đói khát chân lý, sự thật, đạo lý, tình người.

Tin Mừng Chúa nhật hôm nay, Thánh Matthêu tường thuật Đức Giêsu chạnh lòng thương dân chúng đi theo Người, đang đói khát, bệnh hoạn. Người liền giảng dạy, chữa lành, và nuôi dưỡng, biến hóa năm cái bánh và hai con cá cho hơn năm ngàn người no nê dư thừa. Qua đó, phản ảnh những khía cạnh Tình Yêu của Thiên Chúa, lẫn của con người đối với Ngài và tha nhân.

Tình yêu phó thác

“Đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người.”(Mt 14, 13) Những tín hữu Kitô đầu tiên nồng nàn lửa mến, khao khát tìm thức ăn thiêng liêng là Lời Chúa, chẳng màng đem theo lương thực, hay hành trang, khiến Chúa cảm động đoái thương, cứu chữa.“Ra khỏi thuyền Đức Giê su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương và chữa lành các bệnh nhân của họ.”(Mt 14, 14)

Kitô hữu yêu mến và tin cậy Chúa là luôn biết phó thác sinh mạng, bệnh tật, đói khát vào cánh tay Chúa Quan Phòng che chở, chữa trị và dưỡng nuôi, để sống đời đời.“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy anh em đừng lo lắng về ngày mai: nhày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy.“(Mt 6,33-34).

Cậu bé có vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá làm của ăn đi đàng, nhưng phó dâng hết cho Đức Giêsu. Tấm gương sáng ngời cho Kitô hữu hoàn toàn trông cậy vào Chúa Quan Phòng.

Tin Mừng hôm nay, còn phác họa Đức Giêsu chính là Mục tử nhân lành, luôn quan tâm dạy dỗ, chăm sóc, chỉ đường, chữa bệnh và nuôi dưỡng đàn chiên sống viên mãn.

Tình yêu hỗ tương

Tình yêu tha nhân là tình hỗ tương, liên đới chia sẻ, hiện thực hóa bằng hành động trao tặng, cho đi, tương thân tương ái, giúp đỡ và phục vụ.“Chính anh em hãy cho họ ăn!”Mệnh lệnh của Đức Giêsu rõ ràng, đích xác và cụ thể về trách nhiệm chung sống, giúp đỡ nhau, tương trợ, liên kết trong tình yêu. Không thể đơn giản và lạnh lùng, vô cảm, mạnh ai nấy lo, như“giải tán đám đông, để họ vào làng mạc mua lấy thức ăn.” Không thế trốn trách trách nhiệm liên đới trong gia đình, giáo xứ và xã hội. Nếu không thì chỉ là tình yêu xảo ngôn, như phường tà đạo vẫn huênh hoang lừa đảo.

Đức Giêsu không một lúc hóa bánh và cá ê hề đầy giỏ, đầy mâm, để mọi người kinh ngạc, thán phục, tôn vinh. Mà trái lại, phép lạ hóa bánh ra nhiều chỉ xảy ra, khi bánh được trao tận tay nhau. Khi Đức Giêsu trao các nôn đệ và khi các môn đệ trao lại cho dân chúng. Đó là hình ảnh liên đới, chia sẻ và yêu thương chân tình, tương tự như xưa, ngôn sứ Êlisa đã biến hóa 20 tấm bánh trao tay cho hơn 100 người no nê, dư thừa. (2V 4, 42-44)

Hơn nữa, đó cũng là ngụ ý Chúa muốn dạy mọi người: "Anh em đã được cho không, thì hãy cho không như vậy" (Mt 10, 8) Bởi chưng tất cả mọi sự đều là hồng ân Chúa thương ban.

Tình yêu bội tăng

Trong tin nhắn ngày 10-07-2014, gửi qua Tweet đến mọi người, Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhắc nhủ: “Đừng ngại nương tựa vào vòng tay che chở của Thiên Chúa; bất cứ điều gì Ngài yêu cầu bạn cũng sẽ được trả gấp trăm lần.”

Năm tấm bánh và hai con cá của chú bé vô danh kia dâng hiến, đã hóa ra hàng vạn bánh và cá, cung cấp dư giả cho năm ngàn người đàn ông, không kể phụ nữ và nhi đồng. Tình yêu đã bội tăng gấp vạn lần. Cho đi một, nhận lại gấp vạn. "Chẳng ai bỏ tất cả vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm, và đời sau được sự sống vĩnh cửu." (Mc 10, 29-30)

Tình yêu hiệp nhất

“Người cầm lấy năm chiếc bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho đám đông.” (Mt 14, 19) Với của ăn nuôi thân xác, Đức Giêsu đã thánh hóa, biến thành mối liên kết từ Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con, Tông đồ, Giáo Hội, đến toàn thể dân Chúa.

Tất cả hiệp nhất trong Nước Chúa, mà cụ thể sau này qua Nhiệm tích Thánh Thể dưỡng nuôi nhân loại. “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy.“(Ga 6, 56-57)

“Con phải là “món quà” trong tay Chúa, sẵn sàng để Chúa tặng cho bất kỳ ai. Một món quà mà ai cũng quý yêu thèm muốn.” (Đường Hy Vọng, số 768)

Lạy Chúa Giêsu, xưa Chúa đã nhận năm chiếc bánh và hai con cá của cậu bé kia, đó là tất cả lương thực của cậu, nay kính xin Chúa nhận lấy tất cả vốn liếng, khả năng, kiến thức hạn hẹp của chúng con, để Chúa nhân lên, phân phát lại cho tha nhân chung hưởng.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã dâng lên Thiên Chúa hoa quả đầu mùa độc nhất là Đức Chúa Con, để Ngài ban lại cho nhân loại hồng ân cứu độ. Xin Mẹ dạy chúng con luôn biết dâng hiến cả cuộc đời cho Thiên Chúa, để Ngài tùy nghi sử dụng hữu hiệu. Amen.

 

16.Ai nấy đều ăn và được no nê

(Suy niệm của Lm. Trầm Phúc)

Đoạn Tin Mừng chúng ta vừa đọc thật an ủi. Chúa Giêsu thật đáng yêu. Ngài đầy lòng thương xót. Ngài rao giảng cho dân và khi thấy dân chúng theo Ngài, Ngài chạnh lòng thương và lo lắng cho họ, cả về vật chất: “Ngài chữa những bệnh nhân của họ”. Ngài tiếp tục giảng cho đến chiều. Chúng ta không thể tưởng tượng mức độ làm việc của Ngài và lòng hâm mộ của đám dân lành khao khát được nghe lời Chúa.

Ngài chạnh lòng thương. Một nét đặc biệt của Chúa Giêsu mà thánh Matthêu đã ghi nhận. Ngài không như chúng ta. Ngài nhìn và cái nhìn của Ngài thấu suốt không những dáng vẻ bên ngoài, Ngài thấu suốt tự tâm can. Ngài thấy rõ nỗi khát khao bần cùng của chúng ta. Chúng ta tưởng mình đã đầy đủ khi tiền bạc đầy túi hay lương thực đầy nhà. Không, chúng ta chỉ là “những con vật trống rỗng”. Chúng ta luôn khắc khoải chờ mong một cái gì mà chúng ta tìm chưa thấy. Chúng ta đang cần hạnh phúc, một thứ hạnh phúc thật không tan biến theo thời gian, không lệ thuộc vào sức khỏe hay những điều kiện xã hội. Chúng ta cần một bảo đảm an toàn vững chắc.

Thế giới hôm nay không có sự an toàn đó. Khắp nơi là chiến tranh, đe dọa, khủng bố, tai nạn, tội ác… Con người hôm nay thật đáng thương! Thế giới hôm nay là một thế giới đang lo sợ, không biết tương lai của mình sẽ ra sao. Con người trở thành một con vật dã man chưa từng thấy. Trong thế giới hôm nay, trong sáu người có một người đói, sống trong những điều kiện tồi tệ, thiếu thốn tất cả. Đang lúc những người giàu có phung phí xa hoa một cách thản nhiên và lấy làm hãnh diện vì mình có tiền để phung phí. Chúng ta đang khao khát. Đừng tưởng rằng vật chất sẽ bảo đảm cho tương lai, tiền bạc là hạnh phúc. Tất cả đang nằm trong đe dọa liên miên. Không có gì vững chắc. Chúng ta thật đáng thương. Chúa Giêsu chạnh lòng thương là phải. Ngài vẫn thương. Tình thương của Ngài vẫn tràn đầy, nhưng không mấy người đã nhìn thấy. Ngài luôn kêu gọi: “Hỡi những ai gánh nặng, hãy đến với Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”.

Trong tường thuật, thánh Matthêu nói là chính dân chúng đi tìm Chúa Giêsu. Họ biết Ngài đi đâu và đi bộ đón Ngài. Chúng ta có tìm Ngài như đám dân lành đó không? Chúng ta có cần Ngài như những con người chơn chất đó không, hay chúng ta dửng dưng, lạnh lùng? Chúng ta có khao khát được nghe lời Chúa không? Hay chúng ta chỉ thích nghe những bài ca trữ tình, những thứ nhảm nhí của thế gian, những tiếng ồn ào trống phách?

Thánh Matthêu cũng cho chúng ta thấy, nơi đó là nơi thanh vắng. Chúa Giêsu muốn cùng với các môn đệ nghỉ ngơi đôi chút sau những ngày giảng dạy mệt mỏi. Nhưng khi thấy dân chúng tìm đến Ngài, Ngài không thể từ chối và Ngài tiếp tục rao giảng cho họ. Nơi thanh vắng đó, chúng ta mới có thể nghe được tiếng của Ngài. Tâm hồn chúng ta ồn ào những lo toan vật chất làm sao nghe được tiếng Chúa? Qua tiếng nói của tiên tri Hôsê, Chúa nói với chúng ta: “Ta sẽ dẫn nó vào sa mạc, ở đó Ta sẽ nói với nó những tiếng nói ân tình”. Phải, chúng ta phải tạo cho mình những vùng sa mạc tĩnh mịch để lắng nghe những tiếng nói ân tình của Chúa. Phải tạo cho mình một tâm hồn nghèo khó để Chúa có thể lắp đầy bằng tình yêu của Ngài.

Chiều đến. Các tông đồ mệt mỏi đến trình Chúa Giêsu: “Thưa Thầy giờ đã muộn, xin Thầy giải tán dân chúng…”. “Chính anh em hãy cho họ ăn”. Một câu nói tầm thường nhưng là một điều không thể. Các môn đệ hoảng hốt và tưởng Thầy lầm lộn gì đây. Họ trình cho Ngài biết, họ chỉ có năm cái bánh và hai con cá, vừa đủ cho một vài người ăn. Đây là giây phút ngỡ ngàng. “Ngài cầm lấy bánh và cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho các môn đệ…” Thánh Matthêu, khi tường thuật việc này đã ngụ ý gì mà chi tiết như thế? Những cử chỉ này, chúng ta sẽ thấy Chúa Giêsu lặp lại trong bữa Tiệc Ly. Hình bóng của phép Thánh Thể ẩn hiện lờ mờ phía sau của bữa tiệc sa mạc này.

Chỉ cần một cử chỉ đơn giản thế mà mọi người đều ăn no, và người ta thu lại bánh dư thừa mười hai thúng. Số người ăn là năm ngàn người theo ước tính của các môn đệ. Chúng ta nghĩ sao? Ngài là ai? Ngài muốn gì khi nuôi dân như thế?

Ngài cho thấy quyền năng lạ lùng và lòng thương của Ngài. Quyền năng và lòng thương xót đi đôi. Ngài quyền năng và quyền năng của Ngài là Tình Yêu. Chỉ cần một lời nói là mọi người được no nê. Ngài cũng là sự sung mãn tuyệt đối. Vũ trụ là của Ngài, mọi sự là của Ngài. Chúng ta có tin vào quyền năng của Ngài không?

Bữa tiệc sa mạc kia chỉ là hình bóng của những bữa tiệc khác, vô tận cho đến tận thế. Vì thế Ngài bảo các môn đệ: “Anh em hãy cho họ ăn đi”. Một lệnh truyền mà ngay lúc bấy giờ các môn đệ không thể hiểu, và vượt quá khả năng của họ. Họ hết sức ngạc nhiên và trình cho Thầy rằng họ chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá, làm sao cho đám người đông đúc này ăn. Họ không ngờ rằng đây là một công việc họ phải đảm nhận mãi mãi, vì còn bao nhiêu đám dân khác phải nuôi không phải bằng thứ của ăn thông thường này mà một của ăn mang lại sự sống đời đời. Hình ảnh của Thánh Thể đang ẩn hiện qua bữa tiệc sa mạc này. Sau đó ít lâu, Ngài lại ban cho họ một lệnh truyền khác cũng tương tự để họ thực hiện lệnh truyền trong sa mạc: “Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”.

Chúa Giêsu biết rằng Ngài không mãi có mặt ở trần gian này và công việc của Ngài phải được tiếp tục cho đến tận thế, Ngài đã chọn những người cộng tác, những người bạn có thể tiếp tục công việc của Ngài: “Hãy cho họ ăn đi”. Họ không chỉ cho người ta ăn bánh mà còn phải nuôi người ta bằng Lời Hằng Sống, một thứ lương thực hết sức cần thiết cho tâm hồn. “Hãy cho họ ăn đi”, lệnh truyền này sẽ được tiếp nối với một lệnh truyền khác tương tự “Ai nghe anh em là nghe Thầy”, “hãy đi rao giảng Tin Mừng đến tậncùng trái đất”. Từ đó, qua bao nhiêu thế hệ vẫn được dưỡng nuôi và hạt giống Tin Mừng được gieo vãi khắp nơi. Nhưng chúng ta có tham gia vào việc nuôi dưỡng các linh hồn không? Chúng ta có cho họ ăn khi đang đói không? Chúng ta có gì cho họ ăn không? Thế giới này đang đói, đói lời Chúa, đói tình yêu.

Lời Chúa không phải trong một quyển sách mà trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, trong những cử chỉ bác ái, những cố gắng cảm thông, những hành vi khiêm tốn của chúng ta. Phải sống thế nào để cuộc sống chúng ta thành niềm vui, sự êm đềm cho những người chung quanh. Đó là cách chúng ta tiếp nối công trình cứu chuộc của Chúa. Vì chúng ta được dưỡng nuôi, chúng ta cũng phải dưỡng nuôi những người khác bằng tình yêu của chúng ta. Không có tình yêu, người Công giáo mất hết giá trị.

Trong tiệc Thánh Thể hôm nay, Chúa Giêsn nhìn chúng ta cũng như khi xưa Ngài nhìn đám dân lành theo Ngài trong sa mạc, khao khát Lời Ngài đến nỗi không có gì ăn, Ngài đã hóa bánh ra nhiều để mọi người được no nê. Chúng ta cũng đang theo Ngài, hãy lắng nghe Lời Ngài và hãy đến dự bàn tiệc của Ngài vì Ngài vẫn luôn yêu thương chúng ta và đem thịt máu mình nuôi dưỡng chúng ta. Hãy xin Chúa cho chúng ta luôn khao khát lời Chúa và khao khát mình Chúa mãi, cho đến ngày chúng ta được dự tiệc trong Nước Tình Yêu của Ngài.

 

17.Chúa Nhật 18 Thường Niên

(Suy niệm của Lm. Trầm Phúc)

Chúa Giê-su luôn bị đám đông bao vây đến nỗi có lúc Ngài và các môn đệ không có giờ dùng bữa. Có nhiều lý do: Ngài giảng dạy họ và hấp dẫn: “Không ai nói được như ông nầy”. Ngài giảng dạy với uy quyền không như những ông Ký lục Do Thái. Ngài chữa lành mọi kẻ bệnh hoạn tật nguyền. Như thế Ngài đem lại cho họ những gì họ đang khao khát: “Con người không chỉ sống bằng cơm bánh, nhưng bằng những lời từ miệng Thiên Chúa phán ra.” Họ khao khát, không chỉ của ăn vật chất, mà còn một nhu cầu khẩn thiết hơn đang dày vò họ, đó là của ăn tinh thần.

Đám đông chạy tìm Ngài, khi Ngài và các môn đệ đang cần một chút thì giờ nghỉ ngơi thư giãn, và Ngài không từ chối, Ngài tiếp tục giảng dạy họ, ân cần đem lại cho họ những gì họ khao khát. “Ngài chạnh lòng thương xót đoàn dân bơ vơ vất vưởng như bầy chiên không có chủ chăn”.

Chúa Giê-su là thế đấy. Ngài không bao giờ từ chối ai đến với Ngài. Ngài luôn sẵn sàng đón tiếp. Cuộc đời của Ngài mãi mãi là một quà tặng nhưng không cho mọi người, không trừ ai: “Ai đến với Ta, Ta không bao giờ đuổi họ ra ngoài”. Nét độc đáo của Ngài là luôn sống cho người khác.

Đám đông theo Ngài, không đòi hỏi điều gì khác là nghe lời Ngài giảng.

Con người là một quả tim luôn khao khát. Trần gian nầy, với tất cả sự giàu sang, những món ngon vật lạ, tiện nghi, không làm nguôi cơn khát của con người. Họ được tạo nên cho vô biên, cho tuyệt đối. Những người giàu có nhất trên trần gian, dù đầy đủ mọi tiện nghi vẫn không thể hạnh phúc nếu họ chỉ sống cho thân xác.

Chúa Giê-su không cần tiện nghi. Ngài đưa dân vào sa mạc, hoàn toàn trơ trọi. Ở đó chỉ có một người, đó là Ngài, là Giê-su, Con Thiên Chúa đang ẩn mình. Đoàn dân theo Ngài, không phải để dự một buổi lễ long trọng, có kèn, có trống, không phải để tìm một quyền lợi vật chất nào. Họ cần “những lời ban sự sống.”

Chúa đón tiếp họ với tất cả lòng thương cảm. Ngài chú ý tới những người bệnh hoạn tật nguyền và Ngài chữa lành họ.

Đám đông mang đến với Ngài lòng khao khát của họ. Hôm nay, chúng ta hôm nay cũng đến với Ngài, mang cho Ngài tất cả khối năng nề của cuộc sống cam go, những nỗi niềm ưu tư phiền muộn, những khao khát thầm kín của chúng ta, những bệnh tật tâm hồn của chúng ta.

Tâm hồn chúng ta luôn nghèo đói và tật nguyền. Hãy xin Ngài thương xót chúng ta. Chắc chắn, Ngài không bao giờ từ chối một ai. Ngài sẽ lấy sự sung mãn tuyệt diệu của Ngài bù đắp sự nghèo nàn trống rỗng của chúng ta.

Đến với Ngài với tất cả lòng tin cậy, chúng ta sẽ được no nê cả hồn lẫn xác. Chúng ta dám tin như thế không? Chúng ta có tin rằng Ngài có thể làm được mọi sự, có thể giúp chúng ta hơn điều chúng ta mong ước không?

Chúng ta bị ô nhiễm bởi làn sóng vô đạo hôm nay. Chúng ta không còn tin Chúa vô điều kiện như các thánh tổ phụ nữa. Chúng ta tin vào con người, vào khả năng riêng của chúng ta. Hình như con người của thế kỷ 21 nầy, với những bước tiến thần tốc của khoa học kỹ thuật, tự cho mình là vạn năng, không còn muốn nói đến Thiên Chúa là Đấng tạo nên họ nữa. Họ cảm thấy như không cần đến ai khác.

Nhưng khi con người không cần Thiên Chúa, họ sẽ tranh nhau làm Thiên chúa, họ sẽ cắn xé nhau và hủy diệt lẫn nhau.

Chiến tranh hôm nay là một đe dọa liên lỉ, như một áng mây xám đang đè nặng trên bầu trời. Những thiên tai khủng khiếp đã qua (động đất, núi lửa, sóng thần vv…) và những thiên tai được dự đoán đang là một ám ảnh nặng nề, không đánh thức được sự kiêu căng mù quáng của họ. Không nhìn nhận Thiên Chúa, con người sẽ đi về đâu?

Đứng trước trào lưu vô đạo hôm nay, chúng ta hãy tạ ơn Chúa đã cho chúng ta niềm tin. Thánh Phê-rô dạy: “Giữa một thế hệ gian tà, anh em hãy chiếu sáng như những vì sao trên bầu trời”.

Chúng ta hoàn toàn tin cậy vào Đấng đã thương xót chúng ta, đã nhìn thấy nỗi cơ cực của chúng ta và đã dùng quyền năng cứu giúp chúng ta như đã cho đám dân lành đang đói được ăn no nê.

Chúa Giê-su, đứng trước tình thế khó xử đó, Ngài biết phải làm gì, nhưng Ngài bảo các môn đệ: “Chúng con hãy cho họ ăn đi”. Các ông ngỡ ngàng, nhìn nhận sự hèn kém của mình: “Chúng con chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá”.

Các môn đệ lo âu là phải. Khả năng của họ chỉ có bao nhiêu đó thôi. Trước năm ngàn người đang đói, năm chiếc bánh có nghĩa gì. Làm sao bây giờ?

Chúa Giê-su giải đáp thắc mắc của họ. Chính Ngài làm cho họ lúng túng, chính Ngài giải quyết tất cả.

“Chúng con hãy cho họ ăn đi”. Đây không phải là một lệnh truyền lúc bấy giờ mà thôi mà cho mãi về mai sau. Sau nầy, các môn đệ sẽ nuôi sống mọi người bằng “Bánh bởi trời, bằng Bánh hằng sống” mà Ngài sẽ ban cho trong bữa Tiệc Ly.

Thánh Matthêu và các thánh sử khác ghi lại:

“Ngài cầm lấy bánh,

Ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng,

Bẻ ra và trao cho các môn đệ …”

Phải chăng các thánh sử đã nghĩ đến và muốn nhắc lại những cử chỉ của Chúa trong bữa Tiệc Ly?

“Mọi người đều ăn no.” Chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá. Bánh còn dư là mười hai thúng đầy. Điều nầy chứng tỏ Chúa Giê-su là sự sung mãn tràn trề. Quyền năng của Ngài vượt xa tất cả những gì con người có thể tưởng tượng. Ngài có thể không cần mấy chiếc bánh nhỏ hèn đó… Ngài chỉ cần phán một lời là mọi người có thể ăn no như xưa kia trong sa mạc cằn khô, dân Do Thái đã được nuôi dưỡng bằng manna suốt bốn mươi năm. Nhưng Ngài muốn dùng mấy chiếc bánh, để báo trước một thức ăn quan trọng hơn mà Ngài sẽ ban cho mọi người, không trừ ai. Đó là Thịt Máu Ngài được ban cho thế gian được sống.

Hơn nữa, Ngài muốn cho các môn đệ tham dự vào việc Ngài làm, vào chương trình cứu độ của Ngài: “Chúng con hãy cho họ ăn”. Trong bữa Tiệc Ly, Ngài sẽ truyền: “Anh em hãy làm việc nầy mà nhớ đến Thầy”.

Trong nơi hoang vắng, Ngài chỉ nuôi năm ngàn người, sau nầy, các môn đệ sẽ nuôi hàng triệu triệu người trên khắp thế giới, trong mọi thời bằng của ăn Hằng Sống.

Chúa Giê-su chứng tỏ Ngài là VÔ BIÊN, là SỰ SUNG MÃN TUYỆT ĐỐI, nhưng đồng thời là TRAO BAN.

Hôm nay, Chúa Giê-su mời gọi chúng ta vào bàn tiệc yêu thương của Ngài, ăn chính Thịt Máu Ngài… Bàn tiệc dành cho những người khao khát tình yêu của Ngài, khao khát sống gắn bó với Ngài.

Ngài mãi mãi là HIẾN DÂNG và TRAO BAN. Chúng ta, khi ăn lấy Ngài sẽ là một với Ngài, Ngài mong ước chúng ta biết trao ban như Ngài. Chúng ta có cảm thấy như thế không?

 

home Mục lục Lưu trữ