Hình thành - Phát triển
Sinh hoạt giáo xứ
Tìm hiểu giáo lý
Xã hội
Đang online: 213
Tổng truy cập: 2218453
CỘNG TÁC
CỘNG TÁC
Trong ba năm giảng dạy của Chúa Giêsu, các sách Tin Mừng kể lại hai lần Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều. Phép lạ kể lại trong bài Tin Mừng hôm nay là lần thứ nhất, xảy ra vào tháng tư, gần lễ Vượt Qua của năm 29, tức là vào năm thứ hai giảng dạy của Chúa Giêsu. Chúa muốn nói gì với chúng ta khi làm phép lạ này?
Điều thứ nhất, Chúa muốn nói với chúng ta về lòng thương xót. Xưa kia trong sa mạc, trên đường về Đất Hứa, dân Do Thái đã kêu xin Chúa ban lương thực cho họ. Trước những lời kêu xin đó Thiên Chúa đã không làm ngơ và đã ban man – na cho họ. Cũng vậy, Chúa Giêsu đã không làm ngơ trước cảnh dân chúng đi theo Ngài để nghe Ngài giảng dạy ở một nơi đồng không mông quạnh mà không có gì ăn, Ngài đã hóa bánh ra nhiều cho họ ăn no, Ngài đã thương xót họ. Trong bối cảnh của phép lạ này, chúng ta thấy có hai thứ thương xót. Các môn đệ thấy trời đã về chiều và người ta mệt mỏi rồi, các ông tội nghiệp họ và đã thưa với Chúa: “Xin Thầy giải tán dân chúng để họ vào các làng mạc mua thức ăn”. Đó là thứ thương xót thứ nhất, thứ thương xót nhập đề. Lòng thương xót này cần thiết vì là khởi điểm. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thôi thì chưa đủ. Vì thế, Chúa muốn các môn đệ bước qua thứ thương xót khởi điểm đó, đem thứ thương xót nhập đề vào thứ thương xót thứ hai, thứ thương xót nhập cuộc: “Các con hãy lo cho họ ăn”.
Quả thực, có tấm lòng thương xót người khác là một điều tốt rồi, nhưng chưa đủ. Có những lời nói xót thương người khác cũng là một điều tốt rồi, nhưng chưa đủ, mà cần phải có việc làm cụ thể, phải có hành động xót thương thực sự nữa, Chúa Giêsu đã thể hiện như thế và Ngài dạy chúng ta hãy sống như thế. Chúng ta hãy nghĩ xem; trước những nỗi đau của người khác, trước những túng thiếu của người anh em, chúng ta thường có những thái độ nào? Thái độ ngoảnh mặt làm ngơ, bưng tai giả điếc là thái độ không thể nào chấp nhận được, mà trong thực tế có nhiều người trong chúng ta đã có thái độ đó. Rồi có lòng trắc ẩn hay những lời nói an ủi, khích lệ, thông cảm là thái độ tốt rồi, nhưng tốt nhất vẫn là biết chia sẻ, biết san sẻ, giúp đỡ. Chúa không đòi chúng ta những việc làm to lớn, nhưng đòi chúng ta phải biết san sẻ, phải biết cho những gì nằm trong tầm tay, nằm trong khả năng của mình, phần còn lại Chúa sẽ thực hiện. Chúng ta hãy nhớ: điều quan trọng không phải là cho ít hay cho nhiều nhưng là ở chỗ biết ý thức người khác cũng là con Thiên Chúa, cũng là anh chị em của chúng ta.
Trong ý tưởng đó, chúng ta hãy suy nghĩ những lời phát biểu trước quốc hội của ông Ganhdi, vị anh hùng đã áp dụng phương pháp bất bạo động để giải phóng dân tộc An Độ khỏi ách thống trị của Anh Quốc. Ông Ganhdi đã nói: “Theo quan niệm của tôi thì về một ý nghĩa nào đó, chúng ta là những người ăn cắp. Bởi lẽ nếu tôi có một vật nào đó mà tôi không cần ngay bây giờ nhưng tôi vẫn giữ nó, thì đó là tôi ăn cắp vật đó từ một người khác đang cần đến nó. Tại An Độ hiện nay, chúng ta có ba triệu người mỗi ngày chỉ ăn một bữa và thức ăn của họ chỉ là một miếng bánh và một nhúm muối. Trước thực tại này, quí vị và tôi không có quyền sở hữu một vật gì mà chúng ta không trực tiếp cần đến, cho đến khi ba triệu người này được ăn no, mặc ấm”. Những lời phát biểu đó cũng là những gợi ý giúp chúng ta hiểu và sống lời Chúa hôm nay.
Điều thứ hai, Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta qua phép lạ hóa bánh này là sự cộng tác của chúng ta trong chương trình của Thiên Chúa. Với quyền năng vô biên, Chúa chỉ cần phán một lời là có dư thừa bánh cho mọi người ăn, nhưng Chúa muốn các môn đệ cộng tác với Ngài khi Ngài bảo các ông: “Các con hãy lo cho họ ăn”. Khi các môn đệ tìm được 5 chiếc bánh và 2 con cá rồi Chúa mới làm phép lạ. Điều này nhắc nhở cho chúng ta biết: cần có sự cộng tác của chúng ta trong chương trình của Thiên Chúa đối với chúng ta, nghĩa là bên cạnh tình thương và ơn phúc của Chúa, cần có sự cộng tác của chúng ta để xây dựng cuộc đời mình.
Dĩ nhiên với quyền năng vô biên, Chúa có thể làm được mọi sự, nhưng Chúa muốn chúng ta cộng tác với Ngài bằng tất cả những gì chúng ta có, kể cả sự dốt nát, hèn kém, vô dụng của chúng ta. Chúng ta đừng chỉ trông mong Chúa làm phép lạ, dĩ nhiên Chúa có thể làm, nhưng Chúa muốn chúng ta đóng góp bằng thiện chí, bằng cố gắng, bằng kiên nhẫn, bằng hy sinh. Đừng kể trong đời thường mà thôi nhưng cả trong ơn cứu chuộc nữa, như thánh Âu Tinh đã nói: “Thiên Chúa tạo dựng chúng ta, Ngài không cần hỏi ý kiến chúng ta, nhưng để cứu chuộc chúng ta, Ngài cần có sự cộng tác của chúng ta”.
Câu chuyện sau đây minh họa cho điều đó: Một nhà văn Kitô giáo đã dựng một vở kịch diễn tả vụ hành quyết một tên trọng phạm tại một thị trấn nhỏ thời Trung Cổ. Theo phép nước, chỉ có một lối thoát chết cho tử tội là nộp đủ 1000 đồng tiền vàng để chuộc mạng. Nhà vua tỏ ra hào hiệp tặng hết số vàng 700 đồng mang theo trong một chuyến tuần du qua đây, hoàng hậu theo gương có 200 đồng cũng giúp hết, các cận thần đi theo cũng dốc túi. Người ta đếm được 999 đồng, còn thiếu một đồng. Công lý không thể nhân nhượng, đành phải thi hành pháp lệnh. Toán hành quyết tròng dây thừng vào cổ tên tử tội thiếu may mắn. Khi sắp sửa rút dây thì có một tiếng kêu lớn: “Khoan đã, lục soát người nó đi, biết đâu đấy”, tên đao phủ lần mò khắp người tội nhân và móc ra được một đồng hắn giấu trong lưng quần từ hồi nào mà hắn cũng không nhớ nữa. Thế là đủ 1000 đồng, tên tử tội được thoát chết. Có lẽ chúng ta đều hiểu câu chuyện này phải không? Chúa Giêsu đã cứu chuộc chúng ta, Mẹ Maria đã trợ giúp chúng ta, các thánh cũng trợ giúp chúng ta, và chính chúng ta cũng phải góp phần. Tóm lại, dù chúng ta là ai, dù chúng ta hèn kém thế nào, chúng ta hãy cố gắng với hết khả năng của mình, Chúa sẽ trợ giúp chúng ta.
52.Các con hãy cho họ ăn - Lm. Minh Vận, CRM
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy tình thương của Chúa thật dạt dào vô bờ vô bến. Suốt một ngày, dân chúng từng đoàn lũ đông đảo theo Chúa để nghe lời Ngài giảng. Chiều đến, Chúa và môn đệ tìm một nơi an tĩnh để nghỉ ngơi một chút, nhưng cũng chẳng được, vì đoàn lũ cứ theo các ngài.
I. TÌNH CHÚA YÊU THƯƠNG MỌI NGƯỜI
Thấy dân chúng đông đúc vẫn theo Chúa mãi không biết mỏi mệt, Ngài động lòng thương họ; vì họ như đoàn chiên không người chăn dắt. Chúa đã chữa họ khỏi mọi bệnh tật đau yếu. Sau cùng, trời đã về chiều các môn đệ xin Chúa giải tán dân chúng, để họ vào các làng mạc mua đồ ăn, Chúa không chấp nhận, mà trái lại còn truyền dạy: "Các con hãy cho họ ăn". Khốn nỗi, các môn đệ lại chỉ còn có 5 ổ bánh và 2 con cá, mà bằng ấy thì thấm vào đâu. Chúa đã làm phép lạ bánh và cá hóa ra nhiều cho 5000 người ăn no, không kể đàn bà con trẻ, thế mà còn thu lại được 12 thúng những mẩu bánh vụn.
Chúa là Chúa Tình Thương, bản tính của Người chỉ là yêu thương, không để lỡ một cơ hội nào mà Người không thể hiện tình yêu thương đó qua mọi thế hệ, trong mọi hoàn cảnh và dưới mọi lãnh vực. Không những cứu chữa con người khỏi các chứng bệnh phần xác, nuôi sống họ trong lúc đói khát; mà còn cứu họ khỏi những cơn đói khát tinh thần, đói khát tình thương, đói khát chân lý, đói khát an bình, đói khát lòng nhân đạo.
Đọc Thánh Kinh, chúng ta thấy Chúa luôn luôn biểu lộ tình yêu thương: Nuôi sống Dân Chúa suốt 48 năm trong hoang địa hiu quạch bằng manna, chim cút và giãn khát họ bằng mạch nước từ tảng đá chảy ra, do lệnh Chúa truyền cho Maisen giơ gậy đập vào tảng đá (Exd 16:9-15). Chúa nuôi tiên tri Elia đang ẩn trốn trong hang núi bằng ổ bánh mì và thịt nướng, cứ mỗi buổi chiều do con quạ từ đâu mang tới (I Kg 17:2-7). Cũng cách thế đó, Chúa nuôi dưỡng Thánh Antôn tu rừng sau khi Thánh Nhân đã bán hết tài sản phân phát cho người nghèo khó, bằng ổ bánh lùi và ve nước mát do chú quạ từ xa mang lại.
Mỗi người chúng ta cũng đều có thể cảm nghiệm được tình Chúa yêu thương chúng ta: Với niềm tin và lòng biết ơn, ai trong chúng ta cũng cảm thấy lòng Chúa yêu thương, không những đã dựng nên chúng ta làm người, cứu chuộc chúng ta khỏi chết trong tội lỗi, quan phòng bảo tồn cho chúng ta được luôn tồn tại. Trong suốt cuộc sống, qua mọi hoàn cảnh, chúng ta đều có thể cảm nhận được tình Chúa yêu thương chúng ta, ban cho chúng ta đủ mọi ơn lành hồn xác.
II. LỆNH TRUYỀN CÁC CON HÃY CHO HỌ ĂN
Để đáp lại tình Chúa yêu thương, Giáo Hội cũng như các Tông Đồ xưa, luôn tìm mọi cách thực thi lệnh Chúa truyền: "Các con hãy cho họ ăn! Các con hãy cho họ ăn!"
Cảm thương trước nỗi đói khổ, nghèo túng, bệnh tật, đau thương của nhiều người trong nhiều quốc gia trên thế giới, Chúa đã ban cho Giáo Hội nhiều Vị Thánh, nhiều nhà hảo tâm, đã lập nên những cơ quan từ thiện, viện cô nhi, trại cải huấn, làng phong cùi, bệnh viện... để xoa dịu vết thương đau của con người, nhất là những thành phần bị bỏ rơi, phải quên lãng, bị gạt ra ngoài lề xã hội, không còn có quyền được sống.
Mẹ Terexa Calcutte là một điển hình sống động nhất hiện nay. Mẹ là một Nữ Tu nay đã gần 80 tuổi, mới được Đức Thánh Cha chấp nhận đơn từ nhiệm chức vụ Bề Trên Tổng Quyền Dòng Thừa Sai Bác Ái do Mẹ sáng lập vì lý do già yếu. Mẹ là một người đàn bà đơn côi, khó nghèo, khiêm hạ, chẳng có quyền uy nào trong xã hội hiện nay, cũng chẳng có của cải sản nghiệp; thế nhưng Mẹ đang nổi tiếng vào bậc nhất trong thời đại chúng ta. Năm 1979 Mẹ đã được giải thưởng Hoà Bình Nobel, Mẹ đang làm chủ nhiều nhà thương, do công cuộc từ thiện bác ái của Mẹ, viện tế bần, nhà bác ái, trường huấn nghệ tại 50 thành phố trong cả nước Ấn Độ và 400 chi nhánh rải rắc trong 92 quốc gia trên thế giới với tổng số Nữ Tu lên hơn 3 ngàn.
Không một nạn đói khổ, thiên tại, động đất, chiến tranh, mất nhân quyền, những vụ bị đàn áp bất công nào xảy ra trên giới, mà không được Giáo Hội quan tâm trợ giúp, nâng đỡ hoặc ra sức dùng uy tín mình để bảo vệ, tranh đấu hầu có thể tái lập thế quân bình trong xã hội.
Cảm thương những nỗi thương đau tinh thần của nhiều người, chưa được ánh sáng Đức Tin soi chiếu trở về chính lộ, chưa được diễm phúc nhận biết và tôn thờ Chúa, nhiều vị Thánh, nhiều nhà truyền giáo đã hy sinh trót cuộc đời, vượt trùng dương, hiến thân chịu cực khổ, đến những nơi man ri mọi rợ để rao giảng danh Chúa, chinh phục muôn người trở về với Chúa và Giáo Hội... Nhiều vị còn sẵn sàng hiến thân chịu chết để làm chứng nhân cho niềm tin, hoặc chết thay cho người khác để họ được sống, hầu cho Chúa được tôn vinh, như trường hợp Thánh Maximilian Kolbe đã chết cho một anh bạn tù của Đức Quốc Xã, để anh được sống và trở về với vợ con. Ngài đã được Giáo Hội tuyên dương công đức để thế giới ngưỡng mộ và noi theo bắt chước, bằng cách tôn phong ngài lên bậc Hiển Thánh.
III. CHÚNG TA CẦN CÓ NGHĨA VỤ NÀO
Trước tình Chúa yêu thương, qua ơn tạo dựng, săn sóc, bảo tồn chúng ta, trào đổ muôn ơn phúc xuống trên chúng ta, trải dài trong cả cuộc sống... Chúa còn hy hiến bản thân, chịu chết để cứu chúng ta khỏi án phạt chết muôn đời. Dầu vậy, Chúa cũng chưa lấy làm mãn nguyện, Người còn lập nên Nhiệm Tích Thánh Thể để ở lại với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế, hầu nên lương thực nuôi dưỡng linh hồn chúng ta, nên nguồn an ủi hạnh phúc cho chúng ta trong cuộc lữ hành trần thế. Vậy chúng ta phải có nghĩa vụ nào trước những chứng tích tình yêu vô cùng của Chúa đối với chúng ta?
Các Thánh đã đáp lại tình Chúa yêu thương bằng cách thực thi lệnh Chúa truyền: "Các con hãy cho họ ăn!" Các ngài đã hy hiến cả cuộc đời, đi khắp đó đây rao giảng Tin Mừng Cứu Độ, lãnh nhận mọi vất vả đến hao mòn kiệt quệ, chịu tủi nhục, chịu khủng bố, bị vu oan cáo vạ, bị tù đầy và còn sẵn sàng lãnh nhận cả cái chết vì các phần rỗi linh hồn, để Chúa được tôn vinh, được phụng thờ, được yêu mến. Còn chúng ta, chúng ta đã làm gì và chúng ta sẽ làm gì?
Chúng ta có dám hy sinh chút ít của cải, công lao, sức lực, thời giờ để xoa dịu vết thương đau thể xác; an ủi những tâm hồn sầu khổ, cải hóa tội nhân, bệnh vực kẻ bị áp bức, nâng đỡ người yếu đuối, khích lệ kẻ thất vọng ngã lòng, an ủi người cô thế cô thân, kẻ mồ côi cô độc, dẫn dụ kẻ lạc bước trở về chính lộ, nhất là cầu nguyện và nỗ lực làm việc tông đồ chinh phục những người chưa nhận biết được trở về với Chúa, theo gương các Thánh và những tâm hồn thiện chí trong Giáo Hội không?
Kết Luận
Chúng ta có dám hy sinh đồng bạc cuối cùng, bát cơm sau hết cho sự sống mình, để giúp đỡ tha nhân như bà góa trong Tin Mừng và bà góa thời tiên tri Elia không?
Chắc chắn Chúa không phụ lòng quảng đại của chúng ta, khi chúng ta đáp lại lệnh Chúa truyền: "Các con hãy cho họ ăn". Chúa sẽ ân thưởng bội hậu cho những nghĩa cử bác ái của chúng ta khi chúng ta giúp đỡ tha nhân, trong cuộc sống vĩnh cửu mai hậu, có khi Chúa còn trọng thưởng chúng ta ngay ở cuộc sống trên trần gian này nữa.
53.Hãy cho
Bắt đầu bài Phúc âm hôm nay, thánh Matthêu nói rõ Chúa Giêsu nghe tin Gioan Tẩy giả đã bị chém đầu, nên Ngài buồn bã rút lui khỏi vùng Galilêa vào nơi yên tĩnh.
William Barclay đã đưa ra ba lý do. Ngài là con người, cần nghỉ ngơi. Ngài không bao giờ liều lĩnh lao vào nguy hiểm, phải rút lui kẻo sớm chia sẻ chung số phận với Gioan. Và trên hết, với thập giá đang đến gần kề, Chúa Giêsu đã biết Ngài phải gặp gỡ Thiên Chúa trước khi tiếp xúc với con người, Ngài tìm kiếm sự nghỉ ngơi cho thể xác và củng cố tinh thần nơi thanh vắng.
Phúc âm thánh Matthêu ở chương 14 đã mô tả hai bữa tiệc xảy ra nối tiếp nhau để độc giả so sánh và suy nghĩ: Bữa tiệc sang trọng với chiếc đầu của Gioan Tẩy giả và bữa tiệc của dân nghèo với năm chiếc bánh và hai con cá.
1. Gioan bị chém đầu: tại bữa tiệc ở cung điện của vua Hêrôđê với các quan khách sang trọng quí phái. Họ có tất cả mọi sự trên đời, quyền hành, danh vọng, tiền bạc, sắc đẹp, lạc thú, lương thực cao lương mỹ vị, rượu ngon thỏa thích, vũ nữ duyên dáng… và có cả hận thù, ích kỷ, máu đổ đầu rơi!
Vài tuần lễ trước khi chết, một phóng viên đã phỏng vấn Elvis Presley – nổi tiếng là vua của nhạc Rock: “Elvis, khi anh bắt đầu chơi nhạc, anh đã nói anh muốn có được ba điều trong cuộc đời. Anh muốn giàu sang. Anh muốn nổi tiếng. Và anh muốn sống hạnh phúc. Giàu sang và nổi danh chắc chắn là anh đã có. Thế còn hạnh phúc, không biết anh thực sự có hay không, Elvis?” Chàng ca sĩ trả lời, “Không, tôi sống cô đơn như ở trong hỏa ngục”.
Giàu sang. Danh vọng. Những người hâm mộ vây quanh gồm đủ mọi hạng người, các giai nhân tài tử tuyệt trần, vậy mà Elvis diễn tả cuộc sống của anh như hỏa ngục! Thật lạ lùng! Như thế, cuộc sống của vua Hêrôđê với tiệc tùng nào có khác chi!
2. Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều lần thứ nhất: tại bữa tiệc nơi hoang vắng với đám dân nghèo đói. Họ chẳng có gì, ngoài sự tin tưởng, hy vọng vào tình thương và sự chia sẻ của Chúa Giêsu. Sự thiếu thốn về vật chất dễ làm đời sống tinh thần của con người trở nên ích kỷ. Họ không muốn đóng góp sự gì, mà chỉ mong mỏi đấng Thiên Sai đến giải thoát họ khỏi khổ cực đang chịu vì sự áp bức của đế quốc Rôma và những người Do Thái giàu có.
Đây không chỉ là phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều nhưng còn là phép lạ thay đổi đám dân chúng ích kỷ trở nên quảng đại nhờ sự hiện diện và tiếp xúc với Chúa Kitô. Đây là phép lạ của tình yêu sinh ra trong những con tim oán hờn. Phép lạ này là một biểu tượng của Bí tích Thánh Thể.
Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã viết: “Một hệ quả đầy ý nghĩa khác của chiều hướng cánh chung gắn liền với Thánh thể còn là sự kiện nó thúc đẩy chúng ta tiến bước trong lịch sử và làm nảy sinh hạt giống của niềm hy vọng sống động trong những dấn thân hằng ngày để chu toàn nhiệm vụ của chúng ta. Quả thế, nếu tầm nhìn Kitô giáo dẫn đến việc mong chờ một “Trời mới” và “Đất mới”, nó không làm suy giảm, mà trái lại làm gia tăng ý thức trách nhiệm của ta đối với thế giới hôm nay… Những vấn đề đang bao phủ chân trời của chúng ta thật là nhiều. Chỉ cần nghĩ đến nhu cầu cấp bách phải kiến tạo hòa bình, thiết lập những mối tương giao giữa con người với nhau dựa trên nền tảng vững chắc là sự công bình và tình liên đới… Và chúng ta sẽ nói gì đây về vô vàn mâu thuẫn trong một thế giới “toàn cầu hóa”, trong đó những người yếu ớt nhất, không có quyền lực nhất và nghèo nhất dường như không có chút hy vọng! Chính trong thế giới này, niềm hy vọng của người Kitô hữu phải tỏa sáng! Cũng vì lý do đó, Chúa đã muốn ở lại với chúng ta trong Thánh Thể, bằng cách làm cho sự hiện diện của Người trong bữa ăn và trong hy tế, trở nên lời hứa đổi mới nhân loại bằng tình yêu của Người”.
3. Vai trò của Giáo Hội: Phép lạ còn nhấn mạnh đến vai trò của các môn đệ trong công việc của Chúa Kitô nữa. “Xin Thầy giải tán dân chúng để họ vào các làng mạc mà mua thức ăn… Họ chẳng cần phải đi, các con hãy cho họ ăn”. Câu chuyện kể rằng Chúa Giêsu đã trao bánh và cá cho các môn đệ và chính các ông phân phát cho đám đông.
Sự thật là các môn đệ chẳng làm gì được nếu không có Chúa Giêsu. Và Chúa Giêsu cần đến những bàn tay cộng tác của các môn đệ. Nếu Chúa Giêsu muốn trẻ em được dạy dỗ, người nghèo đó được nuôi nấng, người ốm đau được săn sóc, Ngài phải có người nào đó làm công việc này.
Vào một đêm người đàn ông rút cây nến nhỏ từ trong ngăn kéo ra, thắp nó lên, và bắt đầu bước lên chiếc cầu thang dài hình trôn ốc. Cây nến hỏi người đàn ông: “Ông đi đâu vậy?” Ông trả lời: “Đi lên chỗ cao hơn nóc nhà nơi chúng ta đang ngủ”. “Và ông sẽ làm gì ở đó?” cây nến hỏi. “Tôi sẽ chỉ cho những con tàu ở biển khơi biết đâu là hải cảng”, người đàn ông nói, “vì chúng ta đang ở ngay lối vào hải cảng, và một số con tàu ngoài biển khơi đang gặp bão táp, có thể tìm thấy ánh sáng của chúng ta”. “Không có con tàu nào nhìn thấy ánh sáng của tôi cả”, ngọn nến nói “tôi quá nhỏ bé mà”. “Mặc dù ánh sáng của ngươi nhỏ bé”, người đàn ông đáp, “cứ hãy thắp sáng nó lên, đừng e ngại, hãy để phần còn lại cho ta tính”. Rồi người đàn ông trèo lên những nấc thang cho tới đỉnh của ngôi nhà hải đăng, cầm cây nến nhỏ bé, châm lửa vào những cái đèn vĩ đại đã đứng sẵn ở đó với những tấm gương phản chiếu bóng láng ở phía sau. Một cây nến nhỏ cũng có thể làm nên một ngọn lửa lớn hơn.
Đây là công việc của Giáo Hội. Giáo Hội được gọi là tông truyền vì luôn tiếp tục các công việc của các tông đồ. Giáo Hội vẫn được thánh hóa và hướng dẫn bởi các tông đồ qua giám mục đoàn với sự cộng tác của các linh mục, hiệp nhất với Đức Giáo Hoàng, đấng kế vị thánh Phêrô.
Các tin khác
.: GIẢNG CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN (31/07/2026) .: LÒNG QUẢNG ĐẠI (31/07/2026) .: HÃY CÓ LÒNG THƯƠNG XÓT (31/07/2026) .: PHÉP LẠ BÁNH VÀ CÁ (31/07/2026) .: BÁNH HÓA NHIỀU (31/07/2026) .: CHIA BÁNH CHO NHAU (31/07/2026) .: CHIA SẺ CƠM ÁO (31/07/2026) .: VAI TRÒ CỦA GIÁO HỘI (31/07/2026) .: BÁNH THIÊN CHÚA BAN TẶNG (31/07/2026) .: CƠM BÁNH TÌNH THƯƠNG (31/07/2026) .: LƯƠNG THỰC (31/07/2026) .: BÀI HỌC TIẾT KIỆM (31/07/2026) .: CHIA SẺ CHO NGƯỜI NGHÈO ĐÓI (31/07/2026) .: CHÍNH ANH EM HÃY CHO HỌ ĂN (31/07/2026) .: KHI COM TIM BỒI HỒI YÊU THƯƠNG (31/07/2026)
Mục lục Lưu trữ
- Văn Kiện Giáo Hội
- Giáo Hội Công Giáo VN
- Tin Ngắn Giáo Hội
- Tài Liệu Nghiên Cứu
- Tủ Sách Giáo Lý
- Phụng Vụ
- Mục Vụ
- Truyền Giáo
- Suy Niệm Lời Chúa
- Lời Sống
- Gợi Ý Giảng Lễ
- Hạnh Các Thánh
- Sống Đạo Giữa Đời
-
Cầu Nguyện & Suy Niệm
- Cầu Nguyện
- Suy Niệm
- Cầu Nguyện Là Gì?
- Cầu Nguyện Từ Mọi Sự Vật
- Suy Niệm Đời Chúa
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm, (Mùa Vọng -> CNTN) - Năm A
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Chay
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Phục Sinh
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm - Mùa Chay, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa - Tuần Thánh - Phục Sinh, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Tuần Thường Niên C
- Năm Phút Suy Niệm, Năm B (2011-12)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm C (2012-13)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A (2013-14)
- Cầu Nguyện Chung
- Suy Tư Và Thư Giãn
- Thánh Ca Việt Nam
- Phúc Âm Nhật Ký
- Thơ
- Electronic Books (Ebooks)
- Vatican
- Liên HĐGM Á châu
- Đài Phát thanh Chân lý Á châu - Chương trình Việt ngữ
- Giáo phận Bà Rịa
- Giáo phận Ban Mê Thuột
- Giáo phận Bắc Ninh
- Giáo phận Bùi Chu
- Giáo phận Cần Thơ
- Giáo phận Đà Lạt
- Giáo phận Đà Nẵng
- Tổng Giáo phận Hà Nội
- Giáo phận Hải Phòng
- Tổng Giáo phận Huế
- Giáo phận Hưng Hóa
- Giáo phận Kon Tum
- Giáo phận Lạng Sơn
- Giáo phận Long Xuyên
- Giáo phận Mỹ Tho
- Giáo phận Nha Trang
- Giáo phận Phan Thiết
- Giáo phận Phát Diệm
- Giáo phận Phú Cường
- Giáo phận Qui Nhơn
- Giáo phận Thái Bình
- Giáo phận Thanh Hóa
- Tổng Giáo phận TP HCM
- Giáo phận Vinh
- Giáo phận Vĩnh Long
- Giáo phận Xuân Lộc
- Ủy ban BAXH-Caritas Việt Nam
- Ủy ban Công lý và Hòa bình
- Ủy ban Giáo dục Công giáo
- Ủy ban Giáo lý Đức tin
- Ủy ban Kinh Thánh
- Ủy ban Mục vụ Di dân
- Ủy ban Mục vụ Gia đình
- Ủy ban Nghệ Thuật Thánh
- Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam