Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 54

Tổng truy cập: 1892449

THẦY LÀ SỰ SỐNG LẠI VÀ LÀ SỰ SỐNG

THẦY LÀ SỰ SỐNG LẠI VÀ LÀ SỰ SỐNG

 

(Suy niệm của Lm. Joshepus Quang Nguyễn)

Hôm nay đã là Chúa nhật 5 của Mùa Chay, vào chỉ còn một tuần nữa chúng ta bước vào tuần Thánh, ấy thế mà điều đặc biệt của Mùa Chay năm nay khác hẳn với mọi mùa Chay mà chúng ta đã từng trải qua, đó là những mấy tháng qua và gần hết Mùa Chay mà ai ai cũng ít để ý đến những gì là chay tịnh, là hy sinh, hãm mình ăn năn đền tội nhưng lo sợ về bệnh dịch Corona, sự lây nhiễm, sự cách ly, lo sợ thiếu ăn thiếu mặc, lo sợ sự chết chóc lan tràn chúng đeo đẳng lấy tâm trí ta từng ngày hôm nay. Bệnh dịch Corona nó làm con người bị tê liệt hoàn toàn. Còn cái chết thì như một nhát dao cắt đứt tất cả mọi dự tính về cuộc sống của chúng ta. Ngay cả đối với người tín hữu, cái chết vẫn là một mầu nhiệm làm chúng ta run rẩy lo âu là sợ hãi. Chính Đức Giêsu trong Vườn Dầu cũng sợ hãi trước cái chết. Vì sao sợ cái chết? Vì cái chết đưa đến chia ly vĩnh biệt trong có nước mắt, tiếc thương, nhung nhớ, xót xa và đau lòng… như chúng ta nghiệm thấy khi người thân yêu chúng ta xa lìa cuộc đời, hay thấy hàng trăm người chết vì dịch bệnh Corona xảy ra hàng ngày trên thế giới hôm nay.

Và hôm nay trong Tin Mừng, hai chị em Macta và Maria rất đau buồn trước cái chết của người em là Lazarô. Cả hai đều tiếc vì Chúa Giêsu không có mặt lúc ấy. Bốn ngày đã trôi qua, đá đã lấp cửa mồ. Thi hài người chết đã bắt đầu rữa nát. Chẳng còn chút hy vọng nào... Khi nghe tin về Anh bạn Lazarô chết, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, Đức Giêsu trở lại Giuđê để đến thăm gia đình mà Ngài có lòng quý mến. Ngài biết Ngài sẽ làm gì để tôn vinh Chúa Cha, và qua đó chính Ngài cũng được tôn vinh. Dầu vậy, trước nỗi đau của hai chị em, Đức Giêsu vẫn thổn thức và xao xuyến. Ngài bật khóc trên đường đi đến mộ. Trước ngôi mộ đá, Ngài đã cất tiếng cảm tạ Cha, vì Cha đã nhận lời Ngài xin khi cho Ngài quyền làm cho người chết được sống lại. Và Chúa đã cho cho anh Lazarô sống lại thật sự, cả ba chị em và những người chứng kiến phép lạ vui mừng khôn tả.

Thế giới văn minh nhưng bệnh dịch Corona đã giết chết quá nhiều người hơn chiến tranh, đói kém, phá thai, tự tử, những vụ ám sát, hay tai nạn giao thông... Cái chết thân xác phản ánh một cái chết nguy hiểm như cái chết của tình yêu ở trong lòng con người, cái chết niềm tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa, vào sự sống đời đời... nó nguy hiểm hơn nhiều vì cái chết làm cho con người sống buông xuôi, chán chường, mất đức tin, bỏ Chúa, sống khép kín trong ích kỷ, tuyệt vọng và vong thân.

Đức Giêsu là sự sống lại và là sự sống. Ngài trả lại sự sống cho Lagiarô. Ngài lau khô nước mắt cho Macta và Maria, Ngài đêm lại niềm vui, bình an và hạnh phúc cho họ nhờ họ yêu mến, gắn bó, tin tưởng và cầu xin Chúa Giêsu tha thiết. Vậy, chỉ khi gắn bó với Đức Giêsu, chúng ta cũng có khả năng thông truyền sự sống, đức tin và niềm vui, hạnh phúc cho mọi người xung quanh chúng ta và toàn thế giới đang sống trong lo sợ bệnh dịch này. Chính vì thế, mà trong ngày Chúa nhật đầu tiên trong lịch sử Giáo Hội, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đọc kinh truyền tin tại quảng trường Thánh Phêrô không một bóng người, Ngài nói rằng: “Chính Tin Mừng là Lời của Chúa Giêsu đã làm thay đổi thế giới và tâm hồn chúng ta. Do đó, chúng ta được mời gọi tín thác vào Lời của Chúa Kitô, để mở tâm hồn đón nhận Lòng thương xót của Chúa Cha và để cho bản thân mình được biến đổi nhờ ân sủng của Chúa Thánh Thần.”

Trước khi bước vào Tuần Thánh là đỉnh cao của mầu nhiệm Khổ Nạn Phục Sinh, Giáo Hội đọc bài Tin Mừng hôm này nhằm kêu gọi chúng ta tin vào Đấng là sự sống lại và là sự sống. Niềm tin ấy thắp sáng lên trong chúng ta một hy vọng vững chắc mà trần gian này đang bị bóng đen của sự chết dịch bệnh lan tràn mạnh đến đâu cũng không thể nào dập tắt được. Đức tin không chuẩn chước cho chúng ta khỏi những tang chế đau thương, những chia ly mất mát hay sự sợ hãi khi đối diện với cái chết. Nhưng đức tin là chấp nhận hiểu và sống các biến cố hiện tại dưới ánh sáng của sự sống siêu việt mà Đức Giêsu Kitô, Đấng là nguồn cội sự sống đã loan báo. “Tôi là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Tôi sẽ không chết bao giờ”. “Matta, con có tin điều đó không?”, Chúa Giêsu hỏi. “Vâng, thưa Thầy, con tin”. Matta nói lên niềm tin của chị cũng là niềm xác tín của chúng ta: “Con tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”.

Chớ gì khi tuyên xưng: “Tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau”, trong kinh Tin Kính chúng ta sắp đọc, niềm tin ấy không chỉ được phát biểu cách máy móc ngoài môi miệng, nhưng sẽ trở nên sức mạnh giúp chúng ta vững tin, can trường chịu đựng và lòng cây trông yêu mến Chúa thiết tha trước mọi đau khổ thử thách như hiện giờ chúng ta không đến nhà thờ dâng lễ được, đang bị cách ly, không buôn bán làm ăn gì được, đang bệnh tật ốm đau và ngay cả cái chết vì chưng chính Lời Chúa trong bài đọc hai xác tín với chúng ta rằng: “Nếu Đức Ki-tô ở trong anh em, thì dầu thân xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng ban cho anh em được sống, vì anh em đã được trở nên công chính. Lại nữa, nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới”.

 

58.Hãy khóc vì tội chúng ta

(Suy niệm của Lm. Joshepus Quang Nguyễn)

Đức Giêsu Kitô không chỉ là một vị Thiên Chúa uy quyền, mà còn là một người như chúng ta. Ngài cũng có một trái tim và trái tim ấy cũng biết rung động, cũng mang lấy 7 tình cảm dạt dào nơi mỗi con người. Bảy tình cảm ấy là hỷ,nộ,ái,ố,ai,ô,dục (vui mừng, giận hờn, thương yêu, ghét ganh, buồn sầu, sợ sệt và ham muốn). Chẳng hạn, tính nóng của Chúa Giêsu: trước sự ngoan cố của những biệt phái, Ngài đã nổi tức giận, Ngài đã răn đe: “khốn cho  ngươi, quân đạo đức giả…”.  Rồi, trước sự buôn bán làm mất sự thánh thiêng nơi Đền thờ, Chúa Giêsu đã nổi nóng và xua đuổi. Rồi, tính thương người, trước cảnh bơ vơ của dân chúng, Ngài đã động lòng thương xót. Trước đám đông đang đói khát vì đã theo Ngài những ba ngày rồi, Ngài thương làm phép lạ cho bánh hóa nhiều để nuôi dưỡng họ. Rồi, tính vui vẻ, Ngài đã vui khi thấy trẻ con đến với Ngài và chúc lành cho các em nhỏ, đã chữa khỏi những bệnh hoạn tật nguyền để xoa dịu nỗi đớn đau của dân chúng. Nơi vườn cây dầu, Ngài đã buồn sầu đến nỗi mồ hôi máu chảy ra nhỏ xuống đất. Đặc biệt hơn cả, hôm nay Ngài đã khóc. Khóc vì Giêrusalem sẽ bị đổ vỡ hoang tàn. Khóc vì thương xót anh Ladarô, người bạn thân thương của Chúa mà Tin Mừng chúng ta vừa nghe kể lại.

Tuy nhiên, Chúa luôn giữ được thế quân bình trong con người của Ngài với 7 tình cảm, Ngài đã để cho chính Thần Khí chi phối mọi hành động hay hay lời nói của mình, chứ không hành xử theo bản năng. Chẳng hạn, trước tình thế căng thẳng nơi vườn cây dầu, Ngài vẫn sẵn sàng vâng phục thánh ý Chúa Cha. Lúc phải đau khổ tới tột cùng, Ngài kiên trì, đầy ý chí và nghị để đạt được mục đích mình theo đuổi là cứu độ mọi người. Ngài đã bình tĩnh trước phong ba bão táp của tự nhiên hay chính trong cuộc đời của mình, đặc biệt Ngài đã tha thứ cho kẻ thù trong cơn hấp hối. Tóm lại, đời sống 7 tình cảm của Chúa Giêsu hoàn toàn khác xa chúng ta. Ngài luôn làm chủ được bản năng của mình trong mọi hoàn cảnh. Những 7 tình cảm của Chúa Giêsu hướng thiện, hướng về Thiên Chúa là Chân Thiện Mỹ. Chẳng hạn khi Ngài khóc thương trước nấm mồ Ladarô, thì người Do Thái đã coi đó là dấu chỉ Chúa yêu thương ông cách riêng. Không! Chúa khóc vì thần chết đang khống chế loài người. Chúa khóc vì sự ngoan cố của các người biệt phái, phủ nhận uy quyền toàn năng và vinh quang của Thiên Chúa. Chúa khóc vì lòng tin của chị em Mátta chưa được hoàn hảo ở chỗ là khi Đức Giêsu nói với chị em chị sẽ sống lại!" nhưng cô chỉ tin rằng em cô sẽ sống lại trong ngày sau hết" mà chưa tin rằng Đức Giêsu chính là sự sống lại và là sự sống đang nói với chị đây. Cho nên, Chúa Giêsu củng cố đức tin của chị hoàn hảo ở chỗ là Chúa Giêsu là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Chúa, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.

  Chúa Giêsu ngày xưa khóc vì thương, còn chúng ta, chúng ta cũng khóc, ấy như khóc như thế nào? Trong đời này, chúng ta thường khóc rất nhiều từ khi sinh ra cho tới về với Chúa. Rồi trong cuộc sống, vui chúng ta cũng khóc mà buồn khóc, chưa có chồng cũng khóc, có chồng rồi cũng khóc, nghèo cũng khóc, người giàu cũng khóc, chưa say cũng khóc, say xỉn bí tỷ cũng khóc… khóc như thế thì chỉ là khóc bên ngoài mà thôi cũng giống kiểu khóc của các bà phụ nữ thành Giêrusalam theo Chúa Giêsu trên đường đi chịu chết ngày xưa mà nay chúng ta thấy trong chặng đàng thứ tám của đàng thánh giá chúng đọc: “Chúa thấy những người nữ nhân đức thành Giêrusalem đi theo Người, và than van kêu khóc, thì Người đoái lại mà rằng :“Ớ con thành Giêrusalem, chớ khóc thương Ta làm chi, hãy khóc thương các ngươi cùng con cháu các ngươi mà chớ. Ấy Chúa dạy tôi cho biết, nếu tôi chẳng khóc tội tôi, là cội rễ những sự cực Chúa chịu, một khóc Chúa bề ngoài mà thôi, thì Chúa chẳng sá kể”.  Rõ ràng những giọt nước mắt bên ngoài mà thôi thì chưa không thật lòng, Chúa nào sá kể. Cho nên, ông bà ta nói đó là: “Nước mắt cá sấu”. Tại sao gọi là nước mắt cá sấu bởi vì cá sấu có một điểm đặc biệt là sau khi nuốt chửng con mồi, khoé mắt cá sấu lại chảy nước tương tự như con người chảy nước mắt khóc thương ai đó. Vì sự tương quan này người ta nghĩ là cá sấu đã khóc cho là kẻ vừa bị nó ăn thịt. Dựa vào tính cách khóc thương kiểu của cá sấu này, người ta liên tưởng đến những hạng người giả dối trong xã hội một mặt hại người, hại bạn, một mặt thì nói lời tử tế hiền lành yêu thương, khóc thương bên ngoài mà thâm hiểm bên trong. Vì vậy, Lời Chúa hôm nay dạy cho chúng ta rằng tiếng khóc trong lòng, khóc tiếc vì đã phạm tội, khóc tiếc vì đã xúc phạm với nhau gây đau khổ buồn sầu cho nhau trong gia đình, giáo xứ hay ngoài xã hôi khóc tiếc vì mình chưa yêu Chúa giữ giới răn Người dạy cho nên chưa yêu người thật lòng.          Tóm lại, khóc là một nhu cầu, chúng ta khóc phần lớn là do kết quả của một nỗi khổ trong lòng hay niềm vui nào đó. Thế nhưng, điều quan trọng đó là hãy biết khóc cho cuộc đời tội lỗi của mình. Chính cuộc đời tội lỗi này đã làm cho Chúa phải khóc, chịu nạn chết trên cây thánh giá, làm mất tình nghĩa anh chị em trong gia đình và gây nhiều đau thương cho nhiều người trong xã hội. Đây mới chính là những giọt nước lệ làm mờ nhạt đôi mắt nhưng lại làm sáng tâm hồn. Vì vậy, Mùa Chay, Chúa và Hội Thánh mời gọi biết khóc lóc ăn năn tội lỗi của mình để được thứ tha.

Trong đêm Chúa tra tấn đánh đòn, Thánh Phêrô chối Chúa và Chúa Giêsu quay lại nhìn ông, ông sực nhớ lời Chúa đã bảo ông: "Hôm nay, gà chưa kịp gáy, thì anh đã chối Thầy ba lần”. Và ông ra ngoài, khóc lóc thảm thiết. Nước mắt của ông Phêrô không chỉ dừng lại ở việc nhận ra lầm lỗi của mình mà còn là niềm vui vì được thứ tha. Một niềm cảm xúc dâng trào trong con tìm tan nát nay được chữa lành. Cảm nhận được tha thứ nên Phêrô đã khóc. Vâng, giọt nước mắt ăn năn của chúng ta phải phát xuất từ một tấm lòng nát tan vì tội lỗi. Đúng như lời ngôn sứ Gio-en nói: “Hãy xé lòng chứ đừng xé áo. Bởi chưng, một tấm lòng tan nát dày vò Chúa chẳng nở chối từ bao giờ”. Ước gì, qua Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta đừng để để giọt nước mắt hối tiếc xảy bằng cách ngay bây giờ hãy sống yêu thương, tha thứ, hiền lành, công bằng và công mình chính trực với mọi người đồng thời yêu Chúa một cách chân tình qua việc giữ các giới răn của Người một cách hoàn hảo. Amen.

home Mục lục Lưu trữ