Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 49

Tổng truy cập: 1892432

AI TIN VÀO ĐỨC KITÔ THÌ DÙ ĐÃ CHẾT CŨNG SẼ ĐƯỢC SỐNG

AI TIN VÀO ĐỨC KITÔ THÌ DÙ ĐÃ CHẾT CŨNG SẼ ĐƯỢC SỐNG

 

Tin Mừng hôm nay tường thuật lại việc Chúa Giêsu cho Lazaro sống lại. Ông đã chết bốn ngày rồi, xác đã bốc mùi, nhưng Chúa Giêsu vẫn làm cho ông được sống lại. Nhưng thử hỏi Lazarô có sống mãi không. Lazaro sống lại. Rồi sau đó ông sống được thêm 20, 30, 40 năm nữa rồi ông cũng chết, chứ không sống mãi!

Vậy thì, chúng ta hãy thử tìm hiểu ý nghĩa về niềm tin vào Đức Kitô và về sự sống lại trong bài Tin Mừng là như thế nào, trong đó Matta chị của Lazzarô, đã tỏ  niềm tin vào sống lại: "Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại ngày sau hết" (Ga 11,24).

Thật ra, tin rằng mình sẽ được sống lại ngày sau hết, cũng chưa phải là điều lạ lùng hay đặc biệt, mà chỉ có Matta tin. Cũng có nhiều người khác, ở những tôn giáo khác họ vẫn tin vào sự sống đời sau, như trong dân gian tin có thiên đàng thưởng kẻ lành, hay trên thiên đình có tiên có  Phật. Họ tin rằng có âm phủ địa ngục phạt những kẻ gian ác, có những chảo dầu sôi sùng sục và những con quỷ dữ cầm những chỉa ba ném người ác vào đó để hành hình…

Điều quan trọng mà Tin Mừng kêu gọi không phải chỉ là tin chung chung vào cuộc sống đời sau, hay thưởng kẻ lành phạt kẻ dữ như vậy, nhưng là tin vào chính Đức Kitô, vào chính con người cụ thể của Ngài. Ngài nói:

"Chính Thầy là sự sống và là sự sống lại. Ai tin vào Thày thì dù đã chết cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết" và Chúa Giêsu hỏi: "Chị có tin như thế không?". Matta đã thưa: "Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian" (Ga 11, 25-26).

Matta đã tuyên xưng quá tuyệt vời! Đây mới là điều đặc biệt và trổi vượt của niềm tin nơi Matta. Lúc ấy chưa chắc các môn đệ hay các Tông đồ của Chúa Giêsu lại có thể tuyên xưng như vậy. Matta không những tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô mà còn tuyên xưng Ngài là Con Thiên Chúa. Tuyên xưng Ngài là Đức Kitô, nghĩa là Đấng được xức dầu để cứu Dân Do Thái thì còn có thể tuyên xưng được, nhưng tuyên xưng Ngài là Con Thiên Chúa quả là một điều quá sức tưởng tượng đối với người Do Thái.

Như chúng ta sẽ thấy, chính Chúa Giêsu bị lên án tử hình vì Ngài nhận mình là Con Thiên Chúa. Trong cuộc xử án, vị thượng tế liền xé áo mình ra và nói: "Hắn nói phạm thượng! Chúng ta cần gì nhân chứng nữa? Đấy, quý vị vừa nghe hắn nói phạm đến Thiên Chúa, quý vị nghĩ sao?" Họ liền đáp: "Hắn đáng chết!" Rồi họ khạc nhổ vào mặt và đấm đánh Người. Có kẻ lại tát Người và nói: "Ông Kitô ơi, hãy nói tiên tri cho chúng tôi nghe đi: ai đánh ông đó?" (Mt 26,65-68).

Đến đây chúng ta tự hỏi, vậy tin Đức Giêsu là Con Thiên Chúa trong bối cảnh này có ý nghĩa gì?

Có thể nói, đó là tin vào thập giá của Ngài, tin vào một điều vượt quá lý trí của con người bình thường. Vì khi Ngài vừa xác nhận mình là Con Thiên Chúa thì lập tức Ngài bị khạc nhổ vào mặt và bị đấm đánh, tát vào mặt! Sao Con Thiên Chúa lại lạ lùng như vậy, bị hành hạ sỉ nhục như vậy mà không phản ứng lại!

Ngài vừa xác nhận mình là sự sống và là sự sống lại với Matta và Ngài cũng đã cho Lazaro sống lại, nhưng rồi chính Ngài lại bị chết thảm thương trên thập giá. Đây quả là một điều quá phi lý đối với lý trí bình thường, vì vừa xác nhận mình là sự sống thì lại bị người ta giết chết một cách dễ dàng.

Tin vào Đức Giêsu là Kitô là Con Thiên Chúa thì chúng ta cũng phải tin vào giá trị của những hành vi xem ra trái với lý trí thông thường, hay ngược đời đó.

Ngày xưa, thánh Concorđiô bị giam vì đạo. Trong buổi xử án, quan toà hỏi: "Ông là ai ? Và người ta gọi ông thế nào?"

- "Tên tôi là Kytô-hữu, và người ta gọi tôi là Kytô-hữu".

Quan toà tức tối: "Ta không nói chơi đâu. Ta không hỏi ngươi theo đạo nào. Ta chỉ muốn biết tên ngươi mà thôi."

Thánh Concordio vẫn thong thả trả lời: - "Tôi đã nói rồi. Tôi là người Kytô-hữu, Tên tôi do Chúa Kitô mà ra. Vì thế, tôi thuộc về Ngài và sống chết, tôi muốn phụng sự Ngài."

Quan liền bắt thánh Concorđiô chịu những cực hình ghê rợn. Thánh Concorđiô không nhượng bộ. Trước khi tắt thở, ngài còn nói lên một lần cuối cùng: "Tôi là người Kytô-hữu", nghĩa là, tôi thuộc về Đức Kitô.

Thánh Phalô trong thư Roma dạy: "Ai không có thần Khí Đức Kitô thì không thuộc về Đức Kitô. Nhưng nếu Đức Kitô ở trong anh em, thì dẫu cho thân xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng ban cho anh em được sống” (Rm37, 9-10). Tin vào Đức Kitô cũng có nghĩa là dám hy sinh cho tha nhân, như hạt lúa mì rơi xuống đất, chịu mục nát đi để sinh nhiều bông hạt. Tin vào Đức Kitô là sẵn sàng chịu chết đi cho thế gian, để sống trong Thần Khí Chúa.

 

48.Chết?

(Suy niệm của Lm. Vũ Xuân Hạnh)

Là người như bao nhiêu người, Chúa Giêsu cũng xót thương, cũng rung động trước nỗi mất mát của người thân, của bạn hữu. Và Chúa đã thật sự xót thương, thật sự rung động trước cái chết của chàng trai Lazarô, bạn của Chúa. Thế nhưng điều mà Tin Mừng muốn nói không dừng lại ở việc Chúa xúc động. Vượt trên cái chết rất đỗi bình thường của Lazarô, là sự khẳng định quá sức phi thường của Chúa Giêsu: "Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ".

Nhưng lời khẳng định của Chúa có xác đáng không, khi mà thực tế, chết là đau xót, là chia cắt? Chứng kiến cái chết của người thân nhiều khi làm lòng ta se thắt lại. Ta muốn làm một cái gì đó để cứu giúp họ nhưng hoàn toàn bó tay. Thử hỏi lời Chúa Giêsu: "Ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ" có là lời chân thật? Nếu đó là lời xác đáng, thì sự sống mà Chúa Giêsu nói là sự sống nào mà lại "không chết bao giờ"?

Trong một một bài viết mang tên Cõi đi về, mở đầu cho những lời ngậm ngùi tiếc xót một Chủng sinh đã an giấc, linh mục Giuse Nguyễn Hữu An không giấu nổi niềm đau của mình: "Mọi đám tang đều gieo vào lòng tôi một nỗi buồn tê tái". Nhất là nhìn cảnh Thầy - "một thanh niên đang tuổi xuân ra đi mà mẹ già mắt mờ, lưng còng, tóc bạc đưa tiễn", thì "chỉ có đau thương, chỉ có buồn sầu và tiếng khóc, chỉ có nghẹn ngào và nước mắt" là đúng lắm. Chết là một mất mát. Lứa tuổi cao niên, chết vẫn thấy đời người dang dở, lứa tuổi xuân thì còn dang dở biết bao nhiêu!

Cái chết của Lazarô, người bạn của Chúa Giêsu, người được gọi là "người Thầy yêu", không chỉ làm cho hai chị của mình và những người quen biết khóc thương, mà còn làm cho Chúa Giêsu, dù biết rằng sẽ cho anh sống lại, cũng đã "thổn thức và xúc động". Điều đó càng làm nổi bật cái bi, cái khổ của nỗi chết.

Nếu chỉ suy nghĩ như thế thôi, lời của Chúa Giêsu: "Ai tin Ta...", đúng là không xác đáng.

Nhưng không đúng! Lời ấy phải được suy niệm bằng đức tin, vì là lời của ĐỨC TIN. Chúa không hề bảo rằng: "Ai suy nghĩ về Ta...", mà lại nói rằng: "Ai tin Ta...". Vì thế đọc Lời Chúa, bạn và tôi đừng dừng lại ở chỗ chỉ suy nghĩ mà hãy tiến xa hơn đến chỗ suy niệm. Vì điều quan trọng không nằm ở chỗ biết suy nghĩ, nhưng quan trọng là suy nghĩ trong đức tin. Chỉ trong đức tin, lời của Chúa Giêsu không những là lời xác đáng mà còn là lời ban niềm hy vọng. Một niềm hy vọng mãnh liệt vào sự sống phía sau cái chết, một sự sống "không chết bao giờ".

Không ai sinh ra là để sống ở trần gian đời đời cả, nhưng sinh ra để rồi chết. Nếu không có đức tin, không mảy may biết một chút gì đến sự sống đời sau, thì rõ ràng, cuộc đời là bi đát. Vì sao lại bi đát? Là vì cuộc sống trần gian giống như một chuyến đi. Ở cuối hành trình của cuộc đời mỗi người không phải danh vọng, địa vị, hưởng thụ, giàu sang, tiền rừng, bạc bể..., mà là cái chết. Chấm dứt tất cả. Giết chết tất cả. Bị cướp mất tất cả.

Trong cái chết, có lẽ con người ta cô đơn nhất. Dẫu có hai người sát cạnh nhau cùng chết, cũng khó có thể nói rằng: chết cùng, chết với. Mỗi người là một cái chết, rất tư riêng, không bao giờ hòa trộn, không bao giờ lẫn lộn. Trong cái chết, con người ta trở thành nghèo nhất: bỏ lại tất cả, chỉ có hai bàn tay trắng. Điều còn lại chỉ là một cái xác không hồn. Nhưng cái xác không hồn này rồi cũng phải bị vùi dập, hay thiêu đốt lập tức, vì nó sẽ thối rữa đến đến tan nát, đến mất mát, đến không còn gì. Rõ ràng bi đát, rất bi đát...

Nhưng người Kitô hữu có đức tin. Họ xác tín mạnh mẽ vào Đấng là Thiên Chúa đã làm người chia sẻ đến cùng kiếp sống con người của họ. Người đã chết thật, nhưng đã đi bước trước để dạy họ bài học của sự sống đàng sau cái chết: đó là chính Chúa đã sống lại thật. Sự sống đàng sau cái chết mới là sống thật, sống vĩnh cửu. Một sự sống không có sự chết. Đấng Phục Sinh ấy, hôm nay, trong Tin Mừng, đã nói một cách tường tận, thẳng thắn với Martha, cũng là nói với bạn và tôi: "Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta, dù có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ".

Tin vào Đấng tự mình phục sinh và hứa ban ơn phục sinh cho những ai tin, người Kitô hữu cảm nhận bình an trong cuộc sống. Đức tin giúp họ hiểu rằng, cái chết chỉ là một sự biến đổi để trở về cùng Thiên Chúa. Nhờ đức tin, chúng ta nhận ra ý nghĩa của cuộc đời. Những cố gắng xây dựng cuộc đời sẽ cho ta hạnh phúc tương lai. Nếu hiểu như thế, cuộc đời không bi đát, nhưng đáng yêu.

Bạn và tôi có quyền hy vọng điều mà Chúa đã hứa: "Ai tin Ta sẽ không chết đời đời"!!

Đức tin là chìa khóa mở cửa cho niềm hy vọng của chúng ta.

 

home Mục lục Lưu trữ