Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 24

Tổng truy cập: 2335183

TẤT CẢ ĐỀU LÃNH MỖI NGƯỜI MỘT ĐỒNG

TẤT CẢ ĐỀU LÃNH MỖI NGƯỜI MỘT ĐỒNG

 

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Hôm nay chúng ta bắt đầu chu kỳ ba dụ ngôn về vườn nho của Chúa Giêsu. Chúa nhật 25, những người thợ sẽ vào làm vườn nho. Chúa nhật 26, hai người con trai được cha sai đi làm vườn nho, và Chúa nhật 27, những người tá điền muốn giết con ông chủ vườn nho.

Bước vào trong sự thân tình của Chúa

Trong Kinh Thánh, cây nho có một ý nghĩa sâu sắc. Nó là biểu tượng của giao ước giữa Thiên Chúa với dân Ngài (Is 5, 1-7; Gr 2, 21; Ez 15, 4). Câu "hãy đi làm vườn nho ta" (Mt 20, 4) được Chúa Giêsu lặp đi lặp lại trong ba dụ ngôn, theo truyền thống câu này muốn nói: "Hãy đi vào trong Giao ước…Hãy đến chia sẻ Giao ước với ta".

Chúa Giêsu tự khẳng định mình là cây nho: "Thầy là cây nho thật" (Ga 15, 1-5). Chúng ta được mời gọi vào làm vườn nho của Chúa, được sẻ chia công việc với Chúa, có ý nói, chúng ta dù sớm hay muộn cũng bước vào trong thân tình với Chúa, sống với Chúa. "Hãy đi làm vườn nho ta" còn có nghĩa là "Hãy vào hưởng niềm vui của chủ ngươi" (Mt 25, 21). Từ đây chúng ta mới hiểu được một đồng mà ông chủ trả cho người đến trước cũng như người đến sau là đồng nào.

Đồng lương yêu thương

Dụ ngôn những người làm thuê được mướn làm việc trong vườn nho qua những giờ khác nhau, tất cả lãnh lương giống như nhau là một đồng bạc, đã gây nên một khó khăn cho những người đọc Tin Mừng. Chúa nói với những người làm công: "Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng" (Mt 20, 4). Có người hỏi: Xứng đáng ở đây là xứng với cái gì? Khi có hai cái bằng nhau, hoặc cái này xứng với cái kia được coi là xứng đáng. Vậy đâu là tiêu chuẩn để Chúa Giêsu trả công xứng đáng? Nhiều người không khỏi ngạc nhiên, nhất là những người đến làm việc trước hết vì tiêu chuẩn trả công của ông chủ. Cách hành xử của ông chủ có chấp nhận được không? Không xúc phạm đến nguyên tắc đền bù xứng đáng sao?

Khó khăn phát xuất từ một sự sai lầm. Vấn đề đền bù được qui chiếu về sự đời đời, Thiên Chúa "sẽ thưởng phạt mỗi người tùy theo việc họ làm" (Rm 2, 6). Thiên Chúa nhân lành, Ngài có cách tính không giống chúng ta: "Tư tưởng Ta không phải là tư tưởng các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta" (Is 55, 8). Thiên Chúa ban cho con người cái mà Ngài cho là tốt nhất. Tiêu chuẩn của Ngài là tấm lòng, tiêu chuẩn của chúng ta thường là lý trí, và dĩ nhiên không luôn luôn đúng.

Trong dụ ngôn, mức lương được trả là một đồng. Đây là đồng đracmơ; hay đồng đờ-nhê, là thuế mà mỗi Người Do Thái phải nộp vào Đền Thờ Giêrusalem mỗi năm cho việc bảo trì, hoặc đồng "xtate" tiền cổ Hy-lạp là đồng được thánh Phêrô dùng để nộp thuế Đền thờ, phần của ngài và của Chúa Giêsu. Mỗi người nhận được một đồng, có ý nói đến mức lương của một ngày làm việc, một cái gì đó để sống trong ngày như bánh mì chẳng hạn.

Để nhận ra "điểm chính" trong dụ ngôn, chúng ta phải để ý đến qui chiếu của Chúa Giêsu ở đây về một tình huống cụ thể. Đồng bạc duy nhất được trả cho tất cả là nước Chúa, Chúa Giêsu đã mang xuống thế vì yêu thương thế gian. Dụ ngôn bắt đầu: "Nước Trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình" (Mt 20, 1). Như vậy, Nước Trời là chủ đề chính và là bối cảnh của dụ ngôn.

Đồng lương ơn cứu độ phổ quát

Một lần nữa, vấn đề về ơn cứu độ của người Do thái và dân ngoại, hay của kẻ lành và những người tội lỗi được đặt ra, trước ơn cứu rỗi do Chúa Giêsu mang đến. Mặc dầu chỉ vì nghe huấn giáo của Chúa Giêsu mà người dân ngoại (những kẻ tội lỗi, những người thu thuế, những người đĩ điếm, v.v.) quyết định theo Chúa, trong khi trước lúc đó họ còn đứng đàng xa (nhàn rỗi). Vì ý định theo Chúa mà họ sẽ không có chỗ bậc hai trong vương quốc. Họ cũng sẽ ngồi cùng một bàn như những người khác và hưởng đầy đủ những của cải thời cứu thế.

Chúa Giêsu không cung cấp chúng ta một bài học về đạo đức xã hội, nhưng là bài học về tình yêu của Thiên Chúa với hết mọi người: "Từ sáng sớm, cho đến giờ thứ ba, giờ thứ sáu và thứ chín".

Không có ai là quá muộn để vào Nước Trời. Tất cả những ai chưa khám phá ra tình yêu của Thiên Chúa vẫn được Ngài mời gọi mọi người nam nữ trong mọi giờ và ở mọi lứa tuổi đi làm vườn nho của Chúa! Đây là lời kêu gọi phổ quát. Đó là vấn đề kêu gọi hơn là vấn đề thưởng. Chúng ta đừng bao giờ thất vọng về ơn cứu độ đời đời của chúng ta.

Có nhiều người cần cù, chịu khó, luôn sẵn sàng làm việc nhưng "không ai thuê"; họ nhàn rỗi vì thiếu việc làm và không có người mướn, lòng nhiệt thành đang có sẵn, có tiếng gọi thuê, họ lên đường mà không có sự mặc cả giá tiền như những người trước. Ông chủ đánh giá công việc của họ cách khôn ngoan và trả công cho họ bằng những người khác. Ý muốn nói, dù hoán cải vào "buổi sáng, giờ thứ ba … và thứ mười một giờ" đi chăng nữa, thì hết thảy mọi người đều được đón nhận … anh trộm lành được lên Thiên đàng "vào giờ thứ mười một" anh thực sự là người được mời gọi vào giờ sau hết và trở thành người đầu tiền vào Nước Trời: "Thật hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng với ta" (Lc 23, 43). Chúa không kết án kẻ trộm, Chúa bày tỏ lòng nhân lành của mình; họ đi làm, nhưng "không ai thuê" (Mt 20, 7), nếu người ta không thuê anh, anh "hãy đi làm vườn nho ta" (Mt 20, 4).

Điều mà chúng ta gán cho Thiên Chúa là không xứng đáng với Thiên Chúa, và điều Thiên Chúa ban cho chúng ta vượt quá công trạng của chúng ta: "từ người đến sau hết tới người đến trước hết đều lãnh mỗi người một đồng". Chúng ta không thể trách lòng tốt của ông chủ, vì không thấy gì sai trái trong cách ông hành xử. Ông trả cho mỗi người theo như thỏa thuận và thể hiện lòng thương xót như ông muốn: "Nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao?"

Một huấn giáo khác có thể rút ra từ dụ ngôn. Ông chủ biết rằng những người làm thuê giờ cuối cũng có những nhu cầu như bao người khác, họ cũng có con cái phải nuôi ăn, như những nguời làm thuê giờ thứ nhất. Khi trả cho mọi người đồng lương y nhau, ông chủ chứng tỏ rằng ông không xét theo công trạng cho bằng theo nhu cầu. Ông chứng tỏ rằng ông không những công bằng, mà còn "tốt lành", quảng đại và nhân đạo.

 

41.Thiên Chúa trả công cho mổi người tùy theo việc họ làm--Lm. Giuse Phạm Ngọc Khuê

Kính thưa quý cố ông bà và anh chị em,

Thiên Chúa, Đấng sáng tạo và điều khiển vũ trụ, cắt đặt công việc phù hợp cho mỗi loài, đồng thời ban thưởng xứng đáng khi chúng chu toàn bổn phận được trao.

Con người, được dựng nên giống hình ảnh Chúa, có bổn phận nhận biết, yêu mến, tôn thờ Đấng tạo hóa thay cho loài thụ tạo, để được hưởng tình yêu và sự sống muôn đời.

Nhưng không làm được, vì tội bất phục tùng, họ đã đánh mất tình nghĩa với Chúa, gây hậu quả bi thảm là tội lỗi và sự chết.

Tất yếu, con người không thể tự cứu chính mình, họ cần đến Thiên Chúa cứu. Giê-su được ban tặng cho loài người và thánh danh Giê-su có nghĩa là Thiên Chúa cứu độ, Người xuống thế làm người cho được cứu hết mọi người thế gian.

Hồng ân cứu độ, vừa là quà tặng thần linh, vừa là sự đáp trả tự do của con người, nên mạc khải dùng ý niệm “trả công” hay “ban thưởng”: “Thiên Chúa trả công cho mỗi người tùy theo việc họ làm” (2C 5, 10), để diễn tả thực tại nền tảng của đức tin.

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay trình bày mầu nhiệm đức tin bằng những hình ảnh rất phong phú diễn tả Thiên Chúa, “tình yêu và sự sống”, trả công cho mỗi người tùy theo việc họ làm.

Bài đọc I, trích sách ngôn sứ Isaia, kêu gọi kẻ tội lỗi làm hòa với Chúa bằng việc tìm kiếm và kêu cầu danh Ngài. Ngôn sứ cho thấy sự nhẫn nại và lòng thương xót Chúa vô biên vô tận. Chúa hằng luôn ở gần và lắng nghe lời họ kêu xin: “Hãy tìm Chúa khi Người còn cho gặp, kêu cầu Người lúc Người còn ở kề bên” (Is 55, 6).

Thế thì, khi nào Chúa ở kề bên và còn cho gặp?

Thưa bao lâu con người còn sống, thì bấy lâu Chúa vẫn ở kề bên và sẵn lòng cho gặp, chỉ khi, ai đó khước từ Người cho đến chết, họ mới phải lìa mặt Người. Vậy bao lâu còn sống trên trần gian, tất cả đều có thể tìm gặp và khẩn cầu lòng thương xót Chúa cho mình và cho kẻ khác.

Tuy nhiên, tìm gặp và kêu cầu Chúa hệ tại tấm lòng hoán cải canh tân, dốc lòng đoạn tuyệt tội lỗi cách quyết liệt và dứt khoát. Ngôn sứ khuyến cáo: “Kẻ gian ác hãy bỏ đường lối mình đang theo, người bất lương, hãy bỏ tư tưởng mình đang có, mà trở về với Chúa, Người sẽ xót thương” (Is 55, 7).

Sau này Phao-lô lặp lại lời dạy trên khi khuyến khích cộng đoàn sống theo gương Đức Kitô: “Anh em hãy cởi bỏ lối sống xưa kia, con người cũ đã ra hư hốt, buông theo những đam mê lầm lạc. Hãy để Thần Khí canh tân đổi mới anh em thấu tận trí khôn” (Ep 4, 22 – 23).

Việc Thiên Chúa kêu mời chúng ta trở về với Người để được hưởng tình yêu và sự sống là mầu nhiệm lớn lao, trí khôn không thể thấu hiểu, vì đó là đường lối của tình yêu thượng trí, như trời cao hơn đất thế nào, thì đường lối Chúa cao vời hơn phàm nhân như vậy.

Bài Tin Mừng vừa tuyên đọc minh chứng điển hình cung cách hành xử của Chúa thiết lập trên lòng nhân ái và tình yêu diệu huyền.

Dụ ngôn ông chủ vườn nho mướn thợ đi làm. Ông không giao kèo khung giờ làm việc, mà chỉ thỏa thuận tiền công là “một đồng”.

Điểm khác thường của ông chủ, mướn thợ trong nhiều thời điểm khác nhau, thậm chí cả vào giờ thứ “mười một”, nghĩa là, thợ chỉ phải làm có một giờ và kết thúc ngày làm, ông chủ đều trả mỗi người một đồng.

Bài học rút ra từ dụ ngôn: ơn cứu độ, không phải tiền công do việc làm, mà trên hết, là hồng ân Chúa ban, bởi thế, không ai có quyền đòi được trả công vì đã sống đạo, đã làm việc cho Chúa. Trong mọi việc đã làm, chúng ta chỉ có thể thưa: “Chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, không làm gì hơn là phận sự phải làm” (Lc 17, 10).

Thật và rất thật, đoạn Tin Mừng gieo vào lòng chúng ta niềm hy vọng lớn lao, vì biết rằng: cho dù là kẻ tội lỗi, là thợ giờ thứ “mười một”, chúng ta vẫn được ban thưởng trọn vẹn phần phúc Nước Trời. Hãy xem người trộm lành cùng bị đóng đinh với Chúa mà vững lòng tin tưởng, cậy trông. Chỉ một lời tuyên xưng đức tin chân thành, anh đã nhận lời hứa: “Thật hôm nay, con sẽ ở trên thiên đàng với Ta” (Lc 3, 43).

Thực ra, đây không phải là trường hợp duy nhất Giê-su hứa thiên đàng cho tên trộm biết hối cải, nhưng nhiều và rất nhiều những kẻ tìm đến thú tội với Người đều được hứa như vậy: “Tội con đã được tha” (Lc 5, 20).

Anh chị em đã có bao giờ cảm nhận được hồng ân tha thứ tội lỗi và lời hứa thiên đàng như thế chưa? Nếu có, thì hãy sinh hoa quả xứng với lòng thống hối, để đáng được ban thưởng hạnh phúc Nước Trời.

Thánh Phao-lô, trong bài đọc II, làm mọi sự vì Tin Mừng, chỉ khao khát một điều duy nhất là được ở cùng Chúa. Đối với ngài, sống là Đức Kitô và chết là “mối lợi”, vì được ở cùng Chúa luôn mãi.

Phao-lô chỉ có một mối bận tâm: tìm Chúa và ở với Người, mọi cái khác, kể cả công việc Chúa trao cũng chỉ là thứ yếu, là rơm rác, là phân bón, trước cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô.

Cái dũng của thánh nhân là ở chỗ đó, linh đạo nên thánh là ở chỗ đó: “tìm Chúa, chứ không phải công việc của Chúa” (Đường hy vọng).

Thưa anh chị em,

Giáo huấn Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta phải biết tận dụng thời gian Chúa ban để tìm kiếm và kêu cầu danh Ngài. Đó là thời gian vàng, là cơ hội duy nhất cho kẻ lữ hành,vì Chúa luôn luôn ở cùng chúng ta.

Sự nhẫn nại và lòng thương xót vẫy gọi chúng ta vào vườn nho Chúa cho dù muộn màng, chỉ là thợ giờ thứ mười một.

Anh chị em hãy vui lên trong Chúa, tôi xin nhắc lại “hãy vui lên”, vì Chúa đã gần đến. Hãy đồng tâm nhất trí, hiệp nhất trong đức tin, đức cậy, đức mến, để khi Chúa đến vẫn thấy chúng ta đang tỉnh thức và vững dạ đợi chờ, nghĩa là, tìm kiếm Chúa trong sự hoán cải, canh tân.

Hầu chắc, Giê-su và chúng ta sẽ dẫy tràn niềm vui, vì phần thưởng dành cho chúng ta sẽ bội hậu trên trời trong Đức Kitô, Chúa chúng ta!

Xin Chúa nâng đỡ và chúc lành cho cộng đoàn chúng ta trong ngày chúa nhật hôm nay. Amen.

 

42.Lòng tốt của Thiên Chúa--Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

1. Hai sự kiện.

Báo Người Lao Động số 23.1993 có đăng bài: Chợ Người Hà Nội.

Người Hà Nội bấy lâu nay đua nhau xây nhà. Nếu thiếu nhân công lặt vặt là có thể ra ngay chợ người mua sức lao động. Đội quân từ các tỉnh về Hà nội thường xuyên có đến hai ba chục ngàn người. Rỗi việc nhà nông, ở quê không có người phụ...không việc làm, họ ra Hà nội, tụ tập nhiều nhất là dọc đường đôi Giảng võ, trục đường dài theo đê Đại la, xuống Láng... đến chợ Mộc... Công việc có nhiều giá. Việc lặt vặt như dọn đất đá, khuân gạch tô vôi, quét vôi lóc thì khoán từ A đến Z, hoặc là cơm chủ hai bữa cộng tiền công ba, bốn ngàn, hoặc là tự lo bữa ăn..thì 5,6 ngàn một ngày. Tiền công như vậy là rẻ mạt. Cũng đành vậy thôi. Họ chỉ có đôi tay. Và còn hơn là không có việc.

Người thuê cũng có ít. Vì ngại, vì sợ người làm công quen cửa quen nhà mình rồi, làm xong biết đâu người ta “xin đểu”,”trộm cắp, nhờ vả”... rách việc thêm.

Báo Tuổi trẻ ngày 4.4.1996 có đăng bài: Chợ Người Ở Định Quán.

Nếu như ở Hà nội, dòng người xuất phát từ nông thôn đổ xô về thành thị “nhóm chợ’ tìm việc làm thì tại Định Quán (Đồng nai), một khu chợ mới đã hình thành trên quốc lộ 20 với những đặc trưng của nó. Đó là những người lao động hình thành từ những làn sóng “di dân tự do’ it đất, không có tư liệu sản xuất, đành phải bán sức lao động kiếm sống...Vùng này là vùng có nhiều đất, có nhiều đá lộ đầu nên việc dùng cơ giới trong nông nghiệp bị hạn chế. Do đó nhu cầu về lao động rất cao.Từ tháng tư đến tháng mười hai, thời gian diễn ra vụ trồng, ngày ngày có hàng trăm lao động tụ tập ở “chợ” chờ đợi. Những ngày cao điểm, vào vụ lên đến bốn năm trăm người. Những chiếc xe cải tiến, xe máy xới chạy ì ạch, chở đầy những lao động từ “chợ người” đi về các vườn cây, các nương rẫy. Mỗi lao động được từ 15.000 – 20.000đ /ngày. Những ngày cao điểm có thể đến 30.000 – 40.000đ. Hôm sau, mờ mờ sáng chợ lại đông.

2. Trọng tâm dụ ngôn

“Quả thế, về Nước Trời thì cũng như một gia chủ kia, ngay vừa tảng sáng, đã ra thuê thợ cho vườn nho của ông...” Giữa một “chợ người” thời Chúa Giêsu ở đất nước Do Thái, tương tự như “Chợ người Hà nội” hay “Chợ người Định quán” bây giờ, một xã hội ít việc nhiều người, các ông chủ ra thuê thợ làm việc và trả công nhật.

Chúa Giêsu đã quan sát và lấy hình ảnh cụ thể này ở Do thái để mạc khải mầu nhiệm Nước Trời. Người kể dụ ngôn ông chủ vườn nho với các thợ làm việc các giờ khác nhau trong ngày.

Tiền công nhật là 1 đồng, giá thỏa thuận như một ngày công lao động 15.000đ – 20.000đ

Gia chủ thuê thợ làm vườn nho vào các giờ giấc khác nhau.

Ở Do thái một ngày bắt đầu từ lúc 6 giờ chiều:

- 3 giờ là 9 giờ sáng

- 6 giờ là 12 giờ trưa

- 9 giờ là 3 giờ chiều

- 11 giờ là 5 giờ chiều

Theo lệ thường công nhật sẽ chấm dứt lúc 12 giờ tức là 6 giờ chiều. 5 giờ chiều ông chủ còn ra thuê nhân công. Những người làm từ giờ 11, họ chỉ làm việc 1 giờ là nghĩ. Trong khi đó người làm từ sáng, lao động 12 giờ. Vậy mà cuối ngày khi trả lương, ông chủ lại trả bắt đầu từ người sau hết là 1 đồng. Những người làm trước tưởng là được nhiều hơn, nhưng cũng chỉ 1 đồng mà thôi. Họ phản đối, họ trách móc vì họ bị hai thiệt thòi: kẻ khác làm 1 giờ mà họ 12 giờ, kẻ khác làm lúc trời đã mát mẻ, họ làm cả ngày dưới trời nắng gió nóng của miền Địa Trung Hải. Họ hụt hẫng và khó chịu với chủ. Nếu ông chủ trả lương cho người làm sau ít hơn, chắc họ chẳng hề tỏ vẻ khó chịu. Nếu họ không hay biết số tiền mà ông chủ trả cho người làm sau chắc là họ vui vẻ và biết ơn khi trở về nhà. Nhưng vì biết được nên họ giận dữ và ghen tị. Rõ ràng người ghen tị không vui được với người vui, vì họ không biết yêu thương. Họ coi người kia là kẻ thù, chứ không là bạn. Vì vậy, sự thành công của ai đó đã trở thành nổi đe dọa, ghen tức.

Vậy thì ông chủ có bất công không? Chắc chắn là không. Vì ông trả đủ số tiền đã thỏa thuận tức là 1 đồng. Chính ông chủ trả lời: Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn, bạn chẳng thỏa thuận với tôi là 1 đồng hay sao? Cầm lấy phần bạn mà về đi, còn tôi, tôi muốn cho ai là tùy tôi, chẳng lẽ tôi không có quyền tùy ý định đoạt là những gì của tôi sao? Hay vì tôi tốt bụng mà bạn ghen tức?

Đây là điểm chính của dụ ngôn. Hành động của ông chủ không phải là do ông ta bất thường, bất công, nhưng do ông chủ tốt lành.Tốt ở chỗ là không muốn ai phải thua thiệt sút kém. Ông muốn ai cũng may mắn, ai cũng có tiền về nuôi gia đình. 1 đồng ông phát cho người làm giờ 11 không phải là do công bình. Đồng bạc ấy là do lòng tốt của ông ban tặng. Trọng tâm của dụ ngôn là việc phân phát lương bổng lúc cuối ngày.

3. Ý nghĩa dụ ngôn

Gia chủ là Thiên Chúa. Các tay thợ là loài ngươì nhận ra Thiên Chúa qua nhiều thời kỳ khác nhau. Thợ làm giờ thứ 11 là người tội lỗi. Làm vườn nho là vào Nước Trời và thực thi luật pháp nước Trời. Các thợ cằn nhằn là nhóm Pharisiêu, Luật sĩ. Họ ghen tương vì Chúa Giêsu đối xử khoan dung với người tội lỗi, yêu thương dân ngoại. Các thợ làm ít lãnh nhiều là các người ngày hôm qua sống trong tội lỗi, ngày hôm nay là công dân Nước Trời.

1 đồng là vé vào Nước Trời. Kẻ làm trước người làm sau, tất cả đều được Thiên Chúa ban cho Nước Trời. Thiên Chúa ban cho ai là do lòng tốt của Ngài. Yếu tố chính Đức Giêsu nhấn mạnh là Thiên Chúa rộng rãi vô cùng. Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót đối xử rất nhân từ với mọi người. Đặc biệt đối với dân ngoại là những người được gọi vào Giáo hội qua những giờ sau hết. Đối với những người này Thiên Chúa cũng ban cho mọi quyền lợi và đặc ân như người Do thái là những kẻ được gọi từ đầu. Thiên Chúa thì nhìn nhận sự việc theo lòng lân tuất của Ngài. Con người thì nhìn theo quyền lợi, tính toán hơn thiệt. Thiên Chúa ân thưởng, trả công cho ai tùy theo lòng tốt của Ngài. Sự trả công của Ngài không làm thiệt hại ai, vẫn luôn bảo đảm tính công bằng.

Qua dụ ngôn này Chúa Giêsu muốn minh chứng rằng: trong cách thức hành động của mình, Thiên Chúa không đi theo những qui tắc lề luật của sự công bình hạn hẹp, khô cứng, Ngài chỉ thực thi theo sự tốt lành của mình, theo thúc đẩy bởi tình yêu của mình. Ngài hào phóng trong tình thương xót và hoàn toàn tự do trong các việc thiện hảo.

4. Sứ điệp

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đối xử nhân hậu với người khác. Hãy tránh xa lối nhìn thiển cận theo cảm tính, theo tính vị kỷ, theo quyền lợi cá nhân. Không nên ghen tị khi người khác có tài đức hơn, giàu có hơn, xinh đẹp hơn. Hãy bằng lòng với cái mình đang có và cố gắng phát triển nó lên. Ai cũng được Chúa ban cho những khả năng khác nhau. Người 5 nén, người 2 nén, người 1 nén. Ngày ra trước mặt Chúa, Chúa không hỏi: con đã làm những gì, ông này hay bà nọ. Chúa chỉ hỏi về lòng mến, mến Chúa và yêu thương tha nhân. Con đã yêu mến Thầy và tha nhân không? Chính tình yêu trong công việc là thước đo mà Chúa Giêsu đòi hỏi nơi mỗi người chúng ta.

Những người thợ được thuê làm vườn nho vào những giờ khác nhau, đó là hình ảnh những người được mời vào Giáo hội qua Bí Tích Rửa Tội vào những tuổi đời khác nhau. Sống trong Giáo hội mọi người đều là con cái của Chúa, không phân biệt giàu nghèo sang hèn. Ai cũng được Thiên Chúa thương xót. Đã là thương xót thì không còn đứng trong ranh giới công bình.Thiên Chúa thưởng công cho ai là tùy lòng tốt của Ngài. Cùng nhau làm việc Tông Đồ Truyền Giáo là bổn phận mỗi người Kitô hữu. Phần thưởng là do lòng tốt Chúa ban. Như thế chúng ta sẽ xây dựng được Nước Trời giữa trần gian.

home Mục lục Lưu trữ