Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 28

Tổng truy cập: 1790927

GIỚI THIỆU ĐỨC GIÊSU LÀ CON CHIÊN THIÊN CHÚA

GIỚI THIỆU ĐỨC GIÊSU LÀ CON CHIÊN THIÊN CHÚA

 

I. HỌC LỜI CHÚA

Ý CHÍNH:

Đây là lời chứng thứ hai của Gioan Tẩy Giả về Đức Giêsu. Ông xác nhận Đức Giêsu là Con Chiên của Thiên Chúa, Đấng cứu độ trần gian. Người là Đấng mà ông có sứ mệnh đi trước dọn đường. Gioan nhận ra Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai nhờ dấu chỉ mà Thiên Chúa đã cho biết như sau: "Ngươi thấy Thánh Thần ngự xuống trên ai, thì đó chính là Đấng sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần". Ông đã thấy điều ấy nơi Đức Giêsu khi làm phép rửa cho Người tại sông Gio-đan, và ông đã làm chứng rằng: "Người thực là Con Thiên Chúa".

CHÚ THÍCH:

- C 29-30: + Đây là Chiên Thiên Chúa: Chiên Thiên Chúa hay Chiên Vượt Qua thời kỳ Xuất Hành (x. Xh 12,3-46). Tin Mừng Gioan đề cập đến ba điểm liên quan giữa Đức Giêsu và Chiên Vượt Qua: Một là tòa án Phi-la-tô xét xử Đức Giêsu vào Giờ Thứ Sáu (tức 12 giờ trưa) trong ngày áp lễ Vượt Qua (x. Ga 9,14), đó là lúc các tư tế bắt đầu giết chiên để mừng lễ Vượt Qua tại Đền Thờ Giê-ru-sa-lem. Hai là cành hương thảo: Người Do thái lấy một bó hương thảo, nhúng vào chậu đựng máu chiên và quét lên khung cửa nhà. Điều này tương ứng với một tên lính lấy miếng bọt biển thấm giấm, buộc vào cành hương thảo đưa lên miệng Đức Giêsu (x. Ga 19,29). Ba là chỉ thị không được đánh gãy xương con chiên Vượt Qua đã được ứng nghiệm nơi Đức Giêsu, khi quân lính không đánh dập ống chân Người (x. Ga 19,34). + Đấng xóa bỏ tội trần gian: Thánh Gioan thường dùng chữ "xóa" theo nghĩa "làm mất đi" (x. 1 Ga 3,5). Và như vậy "xóa tội" ở đây có nghĩa là giải thoát khỏi tội lỗi. Trong cuộc Vượt Qua, nhờ máu chiên được sát tế và quét lên khung cửa nhà mà các con trai đầu lòng của người Do thái được khỏi phải chết (x. Xh 12,23). Cũng vậy, nhân loại nhờ việc Đức Giêsu chịu chết sẽ được giải thoát khỏi ách tội lỗi, giống như bỏ đi cái gánh nặng đang phải mang vác. + Có người đến sau tôi, vì có trước tôi: Xét về thời gian: Đức Giêsu sinh sau Gioan 6 tháng (x. Lc 1,24.26). Nhưng xét về bản tính Thiên Chúa: Người vẫn hằng có trước khi Gioan ra chào đời. Nói câu này Gioan gián tiếp ám chỉ Thần tính của Đức Giêsu.

- C 31-32: + Tôi đã không biết Người: Kiểu nói "không biết" có nghĩa là Gioan đã không nhận ra Đức Giêsu là Đấng Thiên Sai. Cái "không biết" của Gioan cũng giống như sự "không biết" của người Do thái trong câu Gioan nói: "Ở giữa các ông có Đấng mà các ông không biết" (Ga 1,26). + Nhưng để Người được tỏ ra cho dân Ít-ra-en: Việc Gioan làm phép rửa cho Đức Giêsu chính là cơ hội để Người tỏ mình là Đấng Thiên Sai cho dân Do thái nhận biết. + Ông Gioan còn làm chứng: Do những dấu chỉ "Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người", mà Gioan đã nhận ra Đức Giêsu chính là "Con Thiên Chúa", là "Đấng Thiên Chúa đã tuyển chọn". + Thánh Thần như chim bồ câu: Kiểu nói này không khẳng định Thánh Thần hiện ra dưới hình của chim bồ câu, nhưng đáp xuống trên Đức Giêsu giống như tiếng rung nhè nhẹ của loài chim ấy. + Và ngự trên Người: Việc "Thánh Thần đáp xuống như chim bồ câu và lưu lại trên Đức Giêsu" tượng trưng cho hiệu quả của việc tuôn đổ ơn Thánh Thần, ban sự sống để thiết lập một dân Ít-ra-en mới là Hội Thánh. Cũng vậy, trong ngày lễ Hiện Xuống, "Lưỡi Lửa" không trực tiếp tượng trưng cho Chúa Thánh Thần, nhưng tượng trưng cho việc các Tông Đồ được Thánh Thần ban cho "nói tiếng lạ" để công bố Tin Mừng khắp thế gian.

- C 33-34: + Tôi đã không biết Người. Nhưng chính Đấng sai tôi đi làm phép rửa trong nước đã bảo tôi: Câu này được lặp lại để nhấn mạnh việc Gioan không tự nhận biết Đức Kitô là Con Thiên Chúa nhưng do Thiên Chúa là Đấng sai ông làm phép rửa đã dạy. + Đó chính là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần: Làm phép rửa trong Thánh Thần là một thành ngữ ám chỉ công việc chính của Đức Giêsu là "xóa bỏ tội lỗi" bằng cách tuôn đổ ơn Thánh Thần xuống trên những kẻ tin và lãnh nhận phép rửa để được tha tội (x. Ga 3,5-8). + Tôi đã thấy nên xin chứng thực rằng Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn: Gioan xác định việc ông làm chứng "Đức Giêsu là Đấng Thiên Chúa đã tuyển chọn" là do Thiên Chúa soi sáng. "Đấng Thiên Chúa tuyển chọn" đồng nghĩa với "Con Thiên Chúa", như lời sấm của ngôn sứ I-sai-a: "Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn..." (Is 42,1). Việc Đức Giêsu được Thiên Chúa tuyển chọn gắn liền với việc Người được ban Thần Khí để chu toàn sứ mạng Thiên Sai.

CÂU HỎI: 1) Nội dung lời chứng thứ hai của Gioan Tẩy Giả về Đức Giêsu như thế nào? 2) Ba điều Tin Mừng Gioan nêu ra chứng minh Đức Giêsu là con chiên cứu độ là gì? 3) Gioan muốn nói gì khi giới thiệu Đức Giêsu là "Đấng xóa bỏ tội trần gian"? 4) Gioan lớn hơn Đức Giêsu 6 tháng, mà sao ông lại nói Người đã có trước ông? 5) Từ "Không biết" trong câu "Tôi đã không biết Người" có ý nghĩa thế nào? 6) "làm phép rửa trong Thánh Thần" là gì? 7) "Đấng Thiên Chúa tuyển chọn" đồng nghĩa với "Con Thiên Chúa" trong lời tuyên sấm nào của Ngôn sứ I-sai-a?

II. SỐNG LỜI CHÚA:

1. LỜI CHÚA: Gioan thấy Đức Giêsu tiến về phía mình liền nói: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian"... Tôi đã không biết Người. Nhưng chính Đấng sai tôi làm phép rửa trong nước đã bảo tôi: "Ngươi thấy Thần Khí xuống và ngự trên ai, thì người đó chính là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần. Tôi đã thấy nên xin chứng thực rằng Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn" (Ga 1,29.33-34).

2. CÂU CHUYỆN: ĐƯỢC SỐNG NHỜ CON CHIÊN

Một anh thợ nề kia đang làm việc trên mái nhà thờ Verden nước Đức. Khi anh đang đu mình trên tường cao để sửa lại phần mái của nhà thờ để chống dột thì dây an toàn anh đang mang đã bị đứt do sử dụng lâu ngày bị mục nên anh thợ bị rơi từ độ cao 20 mét xuống sàn nhà thờ. Nhưng rất may một con chiên đang ăn cỏ ở vườn sau nhà thờ, đột nhiên chạy đến ngay chỗ anh thợ đang làm việc ở phía trên, và anh ta đã thoát chết nhờ ngã đè lên con chiên ấy. Về sau, để tỏ lòng biết ơn con chiên ấy, người ta đã làm một bức tranh tượng bằng đá quý khắc hình con chiên với hàng chữ "Con Chiên Cứu Độ". Hiện nay bức tranh tượng bằng đá nói trên vẫn được gắn trên tường nhà thờ Verden để kỷ niệm câu chuyện cảm động nói trên. Tuy nhiên hình ảnh con chiên nói trên chỉ là hình bóng của Đức Giêsu là Con Chiên Thiên Chúa, Đấng đã bị sát tế trên bàn thờ thập giá để tẩy xóa tội lỗi trần gian chúng ta.

3. SUY NIỆM:

Trong Tin mừng hôm nay ông Gioan Tẩy giả đã giới thiệu Đức Giêsu với các môn đệ của ông như sau: "Đây Chiên Thiên Chúa. Đây Đấng xóa bỏ tội trần gian" (Ga 1,29). Qua đó, Gioan đã giới thiệu Đức Giêsu chính là Con Chiên cứu độ và là lễ vật đền tội thay thế lễ vật chiên cừu theo Luật Mô-sê:

1) Đức Giêsu là Con Chiên lễ Vượt Qua:

Thời kỳ Xuất Hành, để thi hành sứ mạng giải phóng con cái Ít-ra-en khỏi ách nô lệ cho người Ai Cập, ông Mô-sê đã phải thi thố mười dấu lạ trước mặt triều thần Ai Cập. Nhưng phải đến dấu lạ thứ mười, Pha-ra-ô Ai Cập mới chịu khuất phục và bằng lòng cho con cái Ít-ra-en ra đi. Mô-sê liền truyền cho mỗi nhà Ít-ra-en giết một chiên đực một tuổi để ăn thịt chiên với bánh không kịp ủ men. Họ phải lấy máu con chiên đó quét lên thành cửa nhà mình. Đêm hôm ấy, thần sứ hủy diệt của Đức Chúa sẽ đánh phạt các con đầu lòng của người Ai-cập và vượt qua nhà có bôi máu chiên là nhà con cái It-ra-en. Như vậy các con đầu lòng con cái Ít-ra-en đã được cứu khỏi phải chết nhờ máu con chiên Vượt Qua đã chịu chết thay. Về sau, tông đồ Phao-lô đã ví con chiên lễ Vượt Qua là hình bóng của Đức Giêsu là Con Chiên Thiên Chúa như sau: "Quả vậy, Đức Kitô đã chịu hiến tế làm chiên lễ Vượt Qua của chúng ta. Vì thế chúng ta đừng lấy men cũ là lòng gian tà và độc ác, nhưng hãy lấy bánh không men, là lòng tinh tuyền và chân thật, mà ăn mừng Đại lễ" (1 Cr 5,7-8).

2) Đức Giêsu là Đấng xóa bỏ tội trần gian:

Theo Luật Mô-sê, mỗi ngày hai lần sáng và chiều, các tư tế phải giết một con chiên trước bàn thờ làm lễ vật hiến tế dâng cho Đức Chúa để đền tội thay cho con cái Ít-ra-en (x. Xh 29,38). Nhưng máu bò, máu dê cừu thực sự không thể xóa bỏ được tội lỗi nên Con Thiên Chúa đã chấp nhận xuống thế làm người, trở nên Con Chiên mới của Thiên Chúa, đổ máu mình ra để tẩy rửa tội lỗi trần gian. Khi giới thiệu Đức Giêsu là Chiên Thiên Chúa (x. Ga 1,29), Gioan Tẩy Giả cho thấy Người mới là lễ vật hoàn hảo được dâng lên Thiên Chúa để thay thế lễ vật chiên cừu thời Cựu Ước (x. Ds 28,3-8). Tác giả thư Do thái đã diễn tả về việc đền tội này như sau: "Trước hết, Đức Kitô nói: Hy lễ và hiến tế, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa đã chẳng ưa chẳng thích, mà đó chính là những thứ của lễ được dâng tiến theo Lề Luật truyền. Rồi Người nói: Này con đây, con đến để thực thi ý Ngài. Thế là Người bãi bỏ các lễ tế cũ mà thiết lập lễ tế mới. Theo ý đó, chúng ta được thánh hóa nhờ Đức Giêsu Kitô đã hiến dâng mình làm lễ tế, chỉ một lần là đủ" (Dt 10,8-10). Ngày nay trong thánh lễ sau bài Vinh Tụng Ca, chủ tế cũng giới thiệu Đức Giêsu là Chiên Thiên Chúa như Gioan: "Đây Chiên Thiên Chúa, Đây Đấng xóa bỏ tội trần gian".

3) Kết hiệp với Đức Giêsu Chiên Thiên Chúa để góp phần cứu độ trần gian:

- Ngôn sứ I-sai-a đã ví Người Tôi Tớ của Đức Gia-vê hiền lành và khiêm nhường như con chiên bị đem đi làm thịt mà không kêu lên một tiếng. Gioan Tẩy giả trong Tin mừng hôm nay cũng giới thiệu Người Tôi Tớ của Đức Chúa đó chính là Đức Giêsu con chiên cứu độ: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian" (Ga 1,29). Con chiên là con vật hiền lành, ngoan ngoãn sống theo bầy đàn và vâng lời người mục tử chăn dắt chúng. Chiên còn hy sinh để phục vụ sự sống của chủ chiên. Ngôn sứ Ê-dê-ki-en đã tố cáo các mục tử dân Ít-ra-en tội ích kỷ khi họ chỉ lo tìm hưởng lợi nơi đàn chiên mà lại tỏ ra vô trách nhiệm đối với sự an nguy của chúng như sau: "Sữa chiên các ngươi uống, len các ngươi mặc, chiên béo tốt thì các ngươi giết, còn đàn chiên lại không lo chăn dắt" (Ed 34,3). Thời Mô-sê con chiên cũng được chỉ định dùng làm lễ vật để sát tế dâng cho Đức Chúa và làm lễ vật đền tội thay cho dân chúng trong lễ xá tội.

-Ngày nay Hội Thánh chính là đoàn chiên của Thiên Chúa cũng được mời gọi kết hiệp với Đức Giêsu là Con Chiên Vượt Qua cứu độ nhân loại. Nhờ bí tích thánh tẩy, mỗi tín hữu được trở thành chi thể của Chúa Giêsu và được tham phần vào chức vụ tư tế của Người nên chúng ta cũng được mời gọi làm con chiên đền tội, để cùng với Người, chúng ta dâng trót đời mình làm hy lễ cứu rỗi thế gian. Mỗi tín hữu cần luôn hiệp thông với Chúa Giêsu bằng việc mỗi ngày chu toàn việc bổn phận, dâng lên Chúa các việc hy sinh hãm mình, việc bác ái, các đau khổ gặp phải khi bị người chung quanh hiểu lầm chống đối... để kết hiệp với của lễ trên bàn thờ là Chúa Giêsu Con Chiên Thiên Chúa, Đấng đã chịu chết trên bàn thờ thập giá để xin ơn tha tội cho mọi người. Hình bóng của con chiên Cựu Ước đã được nên trọn trong Đức Giêsu Chiên Thiên Chúa thời Tân Ước.

4. THẢO LUẬN:

1) Tước hiệu Chiên Thiên Chúa gợi lên tình yêu, sự hy sinh và sự khải hoàn. Bạn sẽ làm gì để xứng đáng nhận được ơn cứu độ mà Con Chiên Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô, đã vì yêu thương sẵn sàng chịu chết để đem lại sự sống đời đời cho bạn? 2) Khi bị hiểu lầm, bị vu khống oan uổng, bạn sẽ làm gì để noi gương Đức Giêsu?

5. NGUYỆN CẦU:

Lạy Chúa Giêsu. Xin cho chúng con biết noi gương thánh Gioan Tẩy Giả biết giới thiệu Chúa là Con Chiên Thiên Chúa bằng lời nói và hành động trước mặt mọi người. Mỗi lần dự lễ, xin giúp chúng con biết dâng lên Thiên Chúa những sự hy sinh vất vả, những công việc tông đồ bác ái để kết hiệp với lễ vật Mình Máu Chúa Giêsu là Chiên Thiên Chúa, Đấng cứu độ trần gian. Nhờ đó chúng con hy vọng sẽ được tẩy xóa tội lỗi và được hưởng ơn cứu độ của Chúa.

X) Hiệp cùng Mẹ Maria.- Đ) Xin Chúa nhậm lời chúng con.

 

88.Ngón tay kỳ diệu

(Suy niệm của Lm. Đỗ Vân Lực)

Ngày xưa, trong cuộc đàm đạo với Dighanakha, Đức Phật nói: “Giáo pháp của tôi là một phương tiện đi vào thực tại chứ không phải là để miêu tả thực tại, cũng như ngón tay chỉ lên mặt trăng không phải là mặt trăng. Người khôn khéo phải nương vào ngón tay để thấy được mặt trăng. Nếu cố chấp vào ngón tay, nếu cho ngón tay là mặt trăng thì sẽ không có cơ hội nào thấy được mặt trăng cả.”[1] Còn hình ảnh nào diễn tả con đường tìm chân lý tuyệt vời hơn?!

Trên bầu trời, mặt trăng vẫn còn đó. Nhưng có lẽ ngày nay thiếu một ngón tay chỉ mặt trăng. Phải cấp thiết tìm ra ngón tay chỉ mặt trăng. Nhưng tìm đâu bây giờ? May thay, trong Tân Ước, một ngón tay kỳ diệu đã chỉ cho nhân loại không phải thấy mặt trăng, nhưng Mặt Trời Công Chính. Ngón tay đó là ông Gioan Tẩy giả. Mặt Trời Công Chính là Chúa Giêsu Kitô. Nương theo ngón tay đó, chắc chắn chúng ta sẽ thấy Mặt Trời Công Chính đang chiếu sáng, dù mây mù bao phủ trái đất.

NGÓN TAY GIOAN

Một con người kỳ lạ như Gioan không dễ kiếm thấy trên trần gian. Ông có một lối sống khác hẳn mọi người. Lời chứng của ông vượt xa các ngôn sứ trong Cựu ước. Không phải chỉ có lời chứng, nhưng cả phép rửa, ông cũng nhắm ‘mạc khải’ về Chúa Giêsu. Quả thực, chính ông quả quyết: “Tôi đến làm phép rửa trong nước, để Người được tỏ ra cho dân Israel.” (Ga 1:31) Để củng cố lời chứng của mình, ông còn cho biết chính mắt ông đã chứng kiến một cảnh tượng khác thường nơi con người Đức Giêsu: “Tôi đã thấy Thần Khí tựa chim bồ câu từ trời xuống và ngự trên Người. Tôi đã không biết Người. Nhưng chính Đấng sai tôi đi làm phép rửa trong nước đã bảo tôi: ‘Ngươi thấy Thần Khí xuống và ngự trên ai, thì người đó chính là Đấng làm phép rửa trong Thánh Thần.’ Tôi đã thấy, nên xin chứng thực rằng Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn." (Ga 1:32-34)

Như thế, trên đường tìm đến sự thật, ông Gioan đã được Thiên Chúa củng cố và dẫn dắt để có thể nhận diện Chúa Giêsu và giới thiệu cho mọi người. Riêng cá nhân ông đã phải chuẩn bị rất nhiều. Sau bao nhiêu năm tu luyện trong hoang địa, ông đã có sẵn một tâm hồn khiêm nhường để đón nhận sự thật. Bởi đó, Thiên Chúa đã không vẽ đường chỉ lối tường tận cho ông. Có ngôn sứ nào được vinh dự lớn lao đến thế?!

Nếu không có khiêm tốn và chân thành, chắc chắn Gioan đã không thể mở rộng tâm hồn đón nhận sự thật. Thời đó ông đang nổi tiếng khắp nơi. Bao nhiêu vinh dự và lợi lộc có thể dễ dàng đến với ông. Mọi người hâm mộ đến nỗi tưởng ông là vị Thiên Sai. Nhưng ông cương quyết khước từ. Ông chỉ nhằm một mục đích: “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi.” (Ga 3:30) Ai có thể từ bỏ như ông Gioan? Ông biết mình chỉ là ngón tay nhỏ bé trước một mặt trời vô cùng lớn lao là Chúa Giêsu Kitô. Nhưng nếu không có ngón tay nhỏ bé đó, làm sao nhân loại thấy được vừng trăng hay mặt trời? Chúa Giêsu quả quyết với người Do thái: “Ông Gioan đã đến chỉ đường công chính cho các ông.” (Mt 21:32) Ông đã chết trên con đường công chính đó.

Từ chỗ nhận biết sự thật về con người Chúa Giêsu, ông Gioan còn phóng tầm nhìn tới tương lai của Chúa. Giờ đây, ông không còn là vị tiền hô nữa. Ông mời gọi mọi người nhìn thẳng vào Con Người đang đến: "Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội trần gian.” (Ga 1:29) Từ việc xác định vị trí của Chúa trong Kinh Thánh đến việc báo trước công cuộc cứu độ do Chúa thực hiện, ông Gioan đã làm cho mọi người kinh ngạc. Kinh ngạc không phải do ông có lòng khiêm tốn, nhưng vì ông phóng cái nhìn về một biến cố rất xa, xa tới tận đồi Canvê, nơi Chúa Giêsu sẽ chịu đóng đinh để cứu độ nhân loại. Hơn hẳn con chiên trong Cựu Ước, Con Thiên Chúa đã đích thân đổ máu hy sinh chính mạng sống mình để lập giao ước mới. Như thế, Chúa đã họa lại giao ước giữa Thiên Chúa và con người.

Khi giới thiệu Chúa là “Chiên Thiên Chúa xóa bỏ tội trần gian,” ông Gioan nghĩ ngay đến những tội nào, nếu không phải là những tội bất công con người đã phạm đến Thiên Chúa và đồng loại? Tất cả những lời giảng của ông và của Chúa sau này cũng xoay quanh những tội vô cùng nặng nề đó. Cả Chúa và ông đều là nạn nhân của những cơ chế bất công. Nhưng nhờ chết như thế, ông mới hoàn thành sứ mạng làm chứng cho Sự Thật và Chúa mới đem lại sự công chính cho nhân loại.

Nếu không nhờ Gioan, chắc chắn nhân loại không thể sớm nhận ra sự thật nơi Chúa Giêsu. Không những ông đã cho thấy sứ mệnh cứu độ, nhưng cả vị thế của Chúa nơi cung lòng Chúa Cha nữa. Ông còn quả quyết: “Tôi đã thấy, nên xin chứng thực rằng Người là Đấng Thiên Chúa tuyển chọn." (Ga 1:34) Những chứng từ của Chúa Cha và Thánh Linh càng củng cố lập trường của ông về Chúa Giêsu và làm cho mọi người tin tưởng vững chắc vào vai trò đang lên của Đấng đến sau ông, nhưng có trước ông. Như thế, ông đã trở thành con đường cho mọi người đi đến với Chúa Giêsu.

CÔNG LÝ: ĐƯỜNG DẪN TỚI CHÂN LÝ

Nếu theo ngón tay Gioan, con người sẽ khám phá thấy Chúa Giêsu là nguồn sống. Cuối cùng, chính Chúa Giêsu cũng là con đường dẫn đến Thiên Chúa Cha. Con đường ấy được chính Chúa Cha tuyển chọn và Chúa Thánh Linh bồi đắp. Ai đi trên con đường ấy, chắc chắn sẽ gặp được mạch sống dồi dào và sự thật giải thoát.

Có Chúa Giêsu là có cả một nguồn ánh sáng, vì Người đã được Thiên Chúa đặt “làm ánh sáng muôn dân, để đem ơn cứu độ đến tận cùng cõi đất.” (Is 49:6) Ơn cứu độ đã đem đến cho con người một phẩm vị mới, phẩm vị làm Con Thiên Chúa. Quả thực, “trong Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa làm người, Thiên Chúa đã giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và cho chúng ta thấy con đường đi lên và mục tiêu chúng ta phải cố gắng vươn tới.”[2] Nhân phẩm là một quà tặng tuyệt vời của Thiên Chúa, nhưng cũng là một giá trị cao cả con người phải dầy công mới có thể tạo lập.

Nhân phẩm đã được chính Thiên Chúa đề cao khi truyền lệnh: “Ngươi phải yêu thương tha nhân như chính mình.” (Mc 12:31) Tình yêu đòi sự kính trọng tương xứng. Không ai giải thích được tại sao nơi trái tim con người có một mối tương liên với Thiên Chúa và một chiều kích mở ra với tha nhân bằng một tình yêu cụ thể. Tình yêu này đòi ta phải đối xử với tha nhân như một tha ngã, dù họ là kẻ thù (x. Mt 5:43-44)[3] Chính Chúa Giêsu đã mở ra chiều hướng mới cho ta nhìn thấy tha nhân như người anh em cần được phục vụ một cách vô điều kiện. Chỉ khi nào hoàn toàn thoát khỏi cái tôi như Chúa Giêsu, ta mới có thể phục vụ tới mức chết cho người mình yêu, bất chấp mình có được yêu hay không. Quả thực, “Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa. Trong Người và nhờ Người, thế giới và con người đạt đến chân lý thực sự và trọn vẹn. Nhờ biến cố Chúa Giêsu Nhập Thể, hiến mình trên thánh giá, từ bỏ đến chết, Thiên Chúa gần gũi vô cùng với con người. Mầu nhiệm ấy cho thấy càng nhìn các thực tại nhân loại dưới ánh sáng kế hoạch Thiên Chúa và sống hiệp thông với Người, họ càng được mạnh sức và giải thoát ngay trong bản tính đặc biệt và tự do của họ.”[4] Đạt tới tình trạng đó, Kitô hữu sẽ trở thành con đường dẫn tha nhân đến sự thật là Chúa Kitô. Họ có thể thực hiện kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa nhờ những nỗ lực xây dựng công lý và hòa bình.

Kế hoạch đó nhằm “biến cải các tương quan xã hội nhằm đáp ứng các đòi hỏi của Nước Thiên Chúa. Sự biến cải đó không dứt khoát gắn chặt vào những hoàn cảnh cụ thể. Đúng hơn, đó là công tác Chúa ủy thác cho cộng đoàn Kitô hữu phát triển và thực hiện khi họ phản tỉnh và thực hành nhờ Tin Mừng. Chính Thánh Linh đang hướng dẫn dân Thiên Chúa, cùng lúc thẩm nhập vào vũ trụ. Đôi khi Thánh Linh cũng gợi mở ra những con đường mới mẻ và thích hợp để họ thực thi trách nhiệm một cách sáng tạo.”[5] Thánh Linh đang tung ra bao nhiêu sáng kiến cho Kitô hữu đáp ứng những nhu cầu khẩn thiết của thời đại.

Nhu cầu khẩn thiết của thời đại chính là lòng khát khao công lý. Nỗ lực tranh đấu cho công lý là làm chứng cho Chúa Kitô. Không có công lý, không thể có nhân quyền. Công lý là con đường đưa tới chân lý. Nhưng ngược lại, không có chân lý, cũng không thể nhìn rõ bản chất và đặc chất của công lý. Con đường công lý phải được xây dựng bằng máu và nước mắt. Công lý bị xúc phạm nặng nề nhất khi người ta không coi trọng phẩm chất tâm linh nơi con người. Khi chà đạp quyền tự do tôn giáo, người ta coi thường tất cả mọi thứ nhân quyền.

Quyền tự do tôn giáo đã được Bản Hiến Chương LHQ nhìn nhận từ lâu. Nhưng bao giờ con người mới chịu nhìn nhận quyền cơ bản đó của anh em đồng loại? Phải sống trong một thế giới tự do thực sự, chúng ta mới hiểu được tất cả nét cao đẹp của nhân quyền trong lãnh vực tôn giáo.

Ngày 16/01/2008 vừa qua, đứng giữa thế giới Hồi giáo vắng bóng tự do tôn giáo, TT Bush thẳng thắn tuyên bố: “Tổng Thống Thomas Jefferson coi tự do thờ phượng là một trong những hồng ân lớn nhất của nước Mỹ. Theo ông, ở các nước khác, tự do thờ phượng bị xem như không phù hợp với việc cai trị đúng đắn. Thế nhưng kinh nghiệm chúng tôi cho thấy tự do thờ phượng là nguồn trợ lực tuyệt hảo cho chính quyền.” [6]

Từ nay, hy vọng ngày 16/01 mỗi năm sẽ là dịp nhắc nhớ mọi người về quyền tự do căn bản và cao quý nhất của con người trên mặt đất. Không hiểu tại sao một quyền cơ bản như thế lại bị chối từ trong các nước đang mong phát triển và ổn định về mọi mặt, nhất là Việt nam?! Tại sao tôn giáo ở nước này được nhìn nhận như một con đường đưa tới hạnh phúc phú cường, thì ở nước khác lại bị coi là thuốc phiện mê hoặc hay một kỳ đà cản mũi tiến bộ?

ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI

Những ngày sôi động đang diễn ra trên quê hương chúng ta. Điểm nổi bật nhất thời gian này là sự tranh đấu cho công lý đang bừng lên nơi dân oan ngoài đời cũng như trong đạo. Giáng Sinh 2007 đánh dấu một bước ngoặt trong Giáo Hội Việt Nam.

Sau khi tỉnh giấc nồng, Giáo Hội Việt Nam thấy mình cũng là dân oan! Trong cuộc tranh đấu hôm nay không phải Giáo Hội Việt Nam chỉ đòi lại đất đai của mình, nhưng còn muốn tranh đấu cho công lý nữa. Con đường công lý sẽ dẫn đến chân lý. Giáo Hội Việt Nam đang đóng vai Gioan Tẩy Giả thời đại! Hy vọng Giáo Hội Việt Nam sẽ là ngón tay chỉ cho mọi người thấy Mặt Trời Công Chính! Sáng Chúa Nhật 30/12/2007, ngón tay TGM Ngô Quang Kiệt đã chỉ rõ Tòa Khâm Sứ, biểu tương của Giáo Hội Công Giáo ở Việt Nam. Không biết ông Thủ Tướng và cả chế độ có thấy gì không?

Giữa nhà nước và Giáo Hội Việt Nam đang có một cuộc đối đầu tại Hà Nội và Sàigòn. Cuộc đối đầu đã nổ tung thành những buổi cầu nguyện phản kháng bất bạo động. Nhưng Giáo Hội Việt Nam đang phải nói truyện với những kẻ điếc. Càng ngày càng thấy rõ công lý bị chà đạp. Nhưng công lý không bao giờ đứng về phía bạo quyền. Trong vụ Tòa Khâm Sứ Hà Nội và Giáo xứ Thái Hà, nhà nước cũng cũng tự nhận mình là “dân oan” không những không được thông cảm (?!), lại còn bị Giáo Hội Việt Nam “lấn lướt.” Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo! Thật là nực cười !!!

Nhưng làm sao nhà nước đủ sức lừa bịp thiên hạ mãi?! Thử lắng nghe một mẩu đấu lý giữa hai bên để xem công lý thuộc về ai. “Uỷ Ban Nhân Dân Hà Nội cũng quy kết Giáo xứ Thái Hà đã để xẩy ra vi phạm pháp luật về đất đai, trật tự xây dựng, giao thông công cộng. Và đe doạ sẽ kiên quyết xử lý nghiên minh..

Việc này hãy nghe Tòa Tổng Giám Mục trả lời: Các cơ quan chức năng đã thiên lệch khi bênh vực những người vi phạm. Trường hợp nhà thờ Thái hà cũng thế. Từ hơn 10 năm nay Dòng Chúa Cứu Thế đã làm đơn xin lại khu đất trước kia của nhà dòng, bị công ty may Chiến Thắng bỏ không sử dụng từ lâu. Và cả hai bên đều không có động thái gì. Đột nhiên đầu năm 2008, có hàng rào thép gai, có nhân viên công an đến bảo vệ cho công ty may Chiến Thắng xây dựng. Giáo dân bức xúc phản đối. Chiều ngày 07-01-2007, Chính quyền đã đến trấn an giáo dân khi hứa sẽ ngừng mọi việc xây dựng tại đây. Thì như một gáo nước lạnh, sáng ngày 08-01-2008, Uy ban Nhân dân Thành phố Hà nội ra văn thư cho phép công ty may Chiến Thắng tiếp tục xây dựng.

Vậy thì ai vi phạm? ai sẽ bị xử lý nghiêm minh?” [7]

Tòa TGM dùng chữ “thiên lệch,” nhưng thực ra là “bất công” để diễn tả thái độ cai trị của nhà nước. Đó là nguyên nhân những xáo trộn và bất an trong xã hội. Bởi vậy, Trong thánh lễ mùa Giáng Sinh 2007, tại Nhà Thờ Chính Tòa Hà Nội, TGM Ngô Quang Kiệt mời mọi người có chức quyền và đặc biệt chính quyền các cấp hãy thực thi công lý thì mới có hòa bình bền vững. Trước hàng ngàn giáo dân tham dự, Ngài đã giải thích và xác quyết rằng hoà bình đích thực mà Chúa muốn là thứ Hoà Bình xây dựng trên Công Lý để mọi người sống an vui hài hòa và mọi quyền căn bản của người dân được tôn trọng.[8] Mặt trời công chính đang nhú lên...

Tóm lại, nhờ thánh Gioan Tẩy Giả, nhân loại nhận biết Chúa Giêsu là Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa bỏ tội trần gian. Ngón tay Gioan đã chỉ cho chúng ta thấy rõ sức mạnh nơi Chúa. Từ lúc Thánh Linh ngự xuống trên Người, không kẻ thù nào có thể đè bẹp con người nữa. Giáo hội hôm nay đang cố gắng trở thành ngón tay chỉ cho mọi người thấy Mặt Trời Công Chính là Chúa Kitô. Chính khi nỗ lực tranh đấu cho công lý, Giáo Hội đang xây dựng một con đường dẫn đến Chúa là Hòa bình của nhân loại.

Lạy Chúa, xin cho GHVN chúng con đủ sức mạnh làm chứng cho Chúa trong giai đoạn khó khăn này. Xin cho chúng con đừng bao giờ hèn nhát đầu hàng cơ chế bất công, kẻo chúng con làm ô danh Chúa. Amen. (đỗ lực 20.01.2008)

________________________________________

[1] Thích Nhất Hạnh, Đường Xưa Mây Trắng, 1999:200.

[2] Toát Yếu Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội, 17.

[3] ibid., 40.

[4] ibid., 45.

[5] ibid., 53.

[6] http://www.assistnews.net/STORIES/2008/s08010110.htm

[7] http://www.vietcatholic.net/News/Html/51134.htm

[8] x. http://www.vietcatholic.net/News/Html/51202.htm

 

home Mục lục Lưu trữ