Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 36

Tổng truy cập: 2072939

SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI

SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI

 

Anh chị em thân mến.

Trong tác phẩm Anh phải sống của cố tác giả Khái Hưng có viết một câu chuyện cảm động như sau:

Nơi một làng quê, có một gia đình nghèo, chỉ có một khu vườn nhỏ để trồng tỉa, nên hằng ngày nếu có giờ thì hai vợ chồng cùng lên thuyền để vớt những cành củi đang trôi nổi trên dòng sông, mang về bán kiếm thêm chút thu nhập cho gia đình. Một hôm hai người đang vớt củi như bao nhiêu ngày khác, bỗng bầu trời dường như tối lại, gió mạnh thổi đến, cơn mưa đổ xuống. Chiếc xuồng nhỏ không chịu nổi cơn sóng dữ, nó bị nhận chìm, hai người đang cố sức để bơi vào bờ, nhưng người vợ càng ngày càng kiệt sức, chồng mới cố gắng để cho vợ bám vào, vừa bơi vừa la to "cố lên". Trong lúc nguy hiểm như thế, người vợ bỗng nhớ đến đứa con thơ, cô tự nhủ "nếu cả hai cùng chết thì đứa con thơ của mình sẽ ra sao? Như vậy anh phải sống." Thế rồi cô từ từ rời xa chồng và trôi theo dòng nước đang chảy xiếc cách giận dữ. Người chồng không biết lý do gì mà mình dường như nhẹ hẳn lên, anh bơi nhanh vào bờ để thoát hiểm. Anh chỉ còn biết nghỉ ngơi, nhưng bất chợt anh không còn nhìn thấy vợ mình nữa. Nhìn dòng nước đang hung hãn và được tiếp sức bởi những tiếng thét gào của cơn gió mạnh, anh chỉ còn biết ôm đầu than khóc và quay trở về với đứa con thơ của mình. Đứa con được sống và lớn lên nhờ mạng sống của người mẹ, nhờ tình yêu cao cả, dám chết cho người mình yêu thương, nên đứa con đã được sống.

Sau nầy khi người con biết được sự hy sinh cao cả đó, nó sẽ sống như thế nào cho xứng đáng?

"Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì sẽ được sống đời đời".

Chúa Giêsu không chỉ chịu chết cho con người được sống, nhưng Ngài còn nhìn thấy, con người cần được nuôi dưỡng để kéo dài sự sống. Người đã để lại một phương tiện tuyệt vời cho con người được nuôi sống, đó là chính Thịt và Máu của Người. Ngài không để cho con người phải khổ cực đi tìm của ăn nuôi sống, nhưng Ngài ban cho con người thức ăn để con người được sống mà đến với Ngài trong tình yêu thương bao la tuyệt vời.

Nhưng những người đã được cứu sống và được nuôi dưỡng, có nhận ra được tình yêu bao la nầy chăng? Hay họ không hề hay biết gì về sự sống của mình bởi đâu mà có và tại sao mình được sống đến ngày hôm nay?

Mỗi người trong chúng ta để ra một ít phút suy nghĩ về con người và sự sống của chính mình: Biết bao người đã từ giã cõi đời, người ra đi trong hạnh phúc, người ra đi trong bất hạnh, người ra đi trong vui mừng, người ra đi trong ưu phiền sầu lo. Họ ra đi và đi về đâu? Đi đến sự sống hay đi tìm cái chết. Còn chúng ta vẫn còn hiện diện trên trần gian, chúng ta cũng sẽ ra đi như họ. Vậy chúng ta đi tìm sự sống hay đi tìm cái chết? "Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì sẽ sống đời đời và Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại trong ngày sau hết". Lời Chúa Giêsu đã hướng dẫn chúng ta đến con đường sự sống. Biết bao người đã đi trên con đường sự sống vì họ biết dùng của ăn nuôi sống cho mình.

Chúng ta cũng nghe Lời nầy nhiều lần, chúng ta cũng biết đến của ăn nầy rất nhiều vì chúng ta cũng đã ăn rất nhiều, nhưng chúng ta có cảm nhận được sức mạnh từ của ăn mà chúng ta hưởng dùng không? Sức mạnh của Tình Yêu Thương, vì yêu thương mà Thiên Chúa dám chết để cho chúng ta được sống và cũng vì yêu thương mà Ngài đã ban của ăn nuôi sống là Chính Thịt và Máu Mình cho người mình Yêu được sống. Người mẹ đã cho đứa con mạng sống khi bà hy sinh mạng sống của mình, còn người cha thì nuôi dưỡng đứa con. Còn chúng ta, chúng ta được cho mạng sống và được nuôi dưỡng bởi Đấng yêu thương, nhưng chúng ta vẫn không cảm nhhận được để sống cho xứng với tình yêu được sao?

Nếu chúng ta biết yêu thương qua cử chỉ của hành động trong cuộc sống đời thường, nếu tất cả mọi việc làm của chúng ta biết làm vì yêu thương, thì những việc làm của chúng ta đang đưa chúng ta đến con đường sự sống. Nếu chúng ta biết siêng năng đến để ăn của ăn mà Đấng Yêu Thương đã ban thì chúng ta đang sống trong tình yêu, thì chúng ta đang đi trên con đường sự sống. Đó là chúng ta đang đáp lại Tình Yêu.

Xin cho chúng con biết siêng năng đến rước Chúa để chúng con được sống trong tình yêu thương và con đường sự sống.

 

24.Bí tích Thánh Thể

(Suy niệm của Phêrô Trần Đình Phan Tiến)

Sự sống nhân thế hệ tại ăn và uống, uống ăn, ăn uống cứ quẩn quanh và sinh ra rất nhiều phiền toái. Ăn thế nào cho ngon, cho sang, cho bổ, cho khỏe. Đó là công việc của nhân thế, thế nhân thường sử dụng lời nói “làm ăn”. Làm lụng vất vả để có cái ăn, điều ấy thật tốt lành, “cũng như lao động là vinh quang”, dùng sức lao động tạo ra cái ăn là vinh quang.

Từ đầu sáng thế, Thiên Chúa tạo dựng nên con người, chưa cần làm lụng vẫn có cái ăn. Qủa thật là thiên đàng, nhưng rồi vì án phạt con người phải làm lụng vất vả mới có cái ăn, cuối cùng con người phải “chết”. Vì thân xác con người đã mang án phạt, nên con người phải chết, nghĩa là cái ăn của trần thế chỉ mang lại sự sống nơi thế gian, cho dù nhân thế có ăn uống cao lương mỹ vị, sơn hào hải sản quý đến đâu đi nữa, con người cũng không thể duy trì sự sống trên trần gian, như vậy tại sao con người phải chết? rõ ràng là án phạt nguyên tổ. Như vậy nhân thế chờ mong điều gì nơi Đấng Tạo Thành. Há chẳng phải là ơn cứu độ sao? Ơn cứu độ để làm gì? Há chẳng phải là để được sống và sống muôn đời sao?

Sống muôn đời mà phải làm lụng vất vả, tìm kế sinh nhai, lao động là vinh quang vì cái ăn, thì sống đời đời để làm gì? Có khác gì với đời sống thế trần đâu?

Như vậy ăn uống luôn gắn liền với sự sống của con người, ngay cả khi họ chết rồi, họ cũng được thân nhân cúng cơm, cúng nước và cúng giỗ hằng năm. Cái ăn, cái uống không thể tách rời nhân thế khi sống ở thế trần hay khi về âm phủ, chầu âm ty.

Thật đáng thương cho nhân thế, nếu không có lương thực vĩnh cửu, trường tồn, thì họ chỉ biết lấy cái ăn làm chuẩn mực cho cuộc sống trên dương thế cũng như âm phủ. Triết lý sống trần thế chỉ có thế thôi!

Nhưng, “Thiên Chúa đã yêu thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài cho thế gian, để ai TIN vào Con của Ngài thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Như vậy rõ ràng, Thiên Chúa không bỏ mặc thế gian. Thiên Chúa đã ban sự sống từ Thiên Chúa cho thế gian một lần nữa, sau lần sáng thế. Nhưng sự sống nơi Thiên Chúa được trao ban qua Con MỘT của Ngài là Đức Kitô Giêsu. Chỉ có đấng từ trời mới ban cho Lương thực bởi trời, tức là Thần Lương, Thần Lương tức không còn là lương thực tự nhiên như cơm bánh, nước và rượu nữa, vì những thứ đó tự bản chất không phải là Thần Lương. Thần lương tức lương thực siêu nhiên, chỉ ăn một lần mà sống mãi, đó là Niềm TIN. Thật vậy, khi nhân thế chỉ TIN vào Đấng cứu thế Giêsu một lần là đủ cho họ, nhưng niềm tin cũng cần nuôi dưỡng để nó lớn lên và trưởng thành, như vậy, chúng ta cần kết hiệp với Đấng Cứu thế thường xuyên, liên tiếp khi nào có thể, để Thần lương huyền nhiệm vì tình yêu sẽ nâng đỡ chúng ta trong mọi nơi, mọi lúc, cho đến khi chúng ta được Chiêm ngưỡng vinh quang của Thiên Chúa.

Bài Tin Mừng hôm nay, được Đấng Giêsu Kitô quả quyết cách xác thực chính Thần Lương từ trời là “THỊT và MÁU” của Người, nghĩa là phần nhân tính hữu hình của Đấng thiên sai không phải là sự hư nát, tiêu hao như phần nhân tính của phàm nhân. Bởi vì, Người là Thiên Chúa, ăn THỊT và uống MÁU Chúa Giêsu là Tin tuyệt đối vào mầu nhiệm nhập thể của Con Thiên Chúa làm Người, ở giữa nhân loại. Sự sống Người mang đến cho nhân loại là mầu nhiệm nhập thể và làm Người cùng với phần Thiên tính là Thiên Chúa của Người. Bí tích Thánh Thể không thể hiểu theo nghĩa hẹp, khi Chúa Giêsu còn ở trần gian, mà là khi Người đã hoàn tất mầu nhiệm cứu độ. Mầu nhiệm cứu độ bao gồm sự nhập thể – nhập thế làm Người, tử nạn và phục sinh. Bánh và rượu thánh không mang lại sự cứu độ vì nó không phải là Thần Lương, nó không cho sự sống trường sinh, ví nó là phương tiện hữu hình của trần gian. Không có giá trị nào thay thế THỊT và MÁU Chúa Giêsu được. Vì chính Thân Thể hữu hình “ấy” được treo lên, thì THỊT và MÁU “ấy” sẽ trở nên Thần Lương CHO NHỮNG AI TIN VÀO NGƯỜI LÀ THIÊN CHÚA.

“Vì thịt Tôi thật là của ăn, và máu Tôi thật là của uống” (c 55), chứ không phải bánh và rượu là của ăn và của uống nữa. Thịt và Máu của Chúa Giêsu chính là lương thực đích thực nuôi sống nhân thế đời đời và những ai đón nhận thì không hề đói khát, vì Thần lương vĩnh hằng chính là Thiên Chúa duy nhất. Đến đây, xin nhớ đến linh hồn thân phụ tôi, người mà luôn thì thầm bên tai tôi, mỗi khi tham dự Thánh lễ Misa, khi tôi còn thơ ấu.

Khi linh mục đọc lời truyền phép và dâng bánh lễ lên: Thầy cả làm gì khi dâng bánh? Thầy cả lấy dĩa thánh có bánh lễ dâng lên, bánh ấy trở nên Mình Thánh Đức Chúa Giêsu. Thầy cả làm gì khi dâng rượu? thầy cả rót rượu nho vào chén Thánh, rượu nho trở nên Máu Thánh Đức Chúa Giêsu và một chút nước lã,hai chất ấy chỉ Máu và Nước bởi cạnh nương long Chúa đã chảy ra khi Người chịu treo trên cây Thánh Giá. Thầy cả rửa tay thì kẻ giúp làm gì? Kẻ giúp đổ nước trên ngón tay thầy cả để chỉ lòng ăn năn sám hối, ta cũng phải rửa linh hồn ta cho sạch và ăn năn thảm thiết về tiền khiên ta đã phạm, để xứng đáng dâng thánh lễ cực trọng nầy.

Như vậy, bánh và rượu là hình thức tượng trưng cho THỊT và MÁU Chúa Giêsu Kitô, Đấng từ trời mà đến, đem lại sự sống vĩnh cửu cho những ai tin và đón nhận và làm no thỏa mọi khao khát của nhân loại.

Lạy Chúa Giêsu, con tin vào Chúa, xin Chúa trợ giúp lòng tin yếu kém của con. Amen.

 

25.Bánh Hằng Sống

(Suy niệm của Lm. Trầm Phúc)

Mình Máu Thánh Chúa Giêsu là kho lương thực của Giáo Hội, là sự sống, là kho tàng vô giá. Vì chính Chúa tự trao ban Thịt Máu Ngài cho chúng ta làm của ăn. Hằng ngày, chúng ta vẫn ăn lấy Chúa, nhưng Giáo Hội muốn nhắc cho chúng ta nhớ đến Bí Tích quan trọng nầy một cách đặc biệt hơn, vì lắm khi, vì quen thuộc chúng ta không còn để ý đến hồng ân tuyệt diệu nầy của Chúa. Thói quen bào mòn mọi sự. Những gì quan trọng trở nên quen thuộc và không còn hấp dẫn.

Chúa Giêsu tuyên bố một cách rõ ràng không tránh né: “Tôi là bánh từ trời xuống.” Đây không phải là bánh của trần gian mà là bánh từ trời xuống. Bánh đó là bánh gì? Ngài nói rõ: “Và bánh tôi ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống”. Và Ngài lại thêm: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời”. Những lời nói không ai có thể hiểu, Vì thế, những người Do thái nghe vậy đã sừng sộ và phản đối kịch liệt. Ăn thịt và uống máu người ta là một điều không thể chấp nhận được đối với người Do thái. Chúng ta cũng không thể chấp nhận. Những kitô hữu đầu tiên đã bị những người chung quanh gọi họ là những kẻ ăn thịt người. Thế nhưng Chúa Giêsu không đính chính.

Trong bữa Tiệc Ly, Ngài mới thực hiện những gì đã nói. Trong bầu không khí trang trọng và thâm trầm đó, Chúa Giêsu cầm bánh lên và nói những lời không thể tưởng tượng được: “Nầy là Mình Thầy…Hãy cầm lấy mà ăn.” Lời trao gởi ấy, lệnh truyền ấy là của Thiên Chúa. Tấm bánh ấy đã trở thành thịt của Thiên Chúa làm người.

Con người chúng ta nhỏ hèn, Thiên Chúa đã tìm một phương thế để tiếp cận chúng ta. Ngài đã dùng một phương tiện rất đơn thường hợp với con người xác thịt của chúng ta và đi thật sâu vào chúng ta. Thịt Máu Ngài hôm nay là Thịt của một Thiên Chúa nhập thể, nhưng đã sống lại vinh quang, là Bánh ban sự sống.Ngài là Thiên Chúa hằng sống. Ngài muốn và đòi buộc chúng ta phải ăn lấy Ngài để có sự sống: “Ai không ăn Ta người ấy không có sự sống”. Ngài mượn lấy một hình thức hết sức khiêm tốn, một tấm bánh nhỏ, nhưng Ngài vẫn là Thiên Chúa quyền năng và vì Ngài là Đấng quyền năng tuyệt đối, Ngài có thể sử dụng mọi hình thức để thực thi ý muốn yêu thương của Ngài.

Hạnh phúc cho chúng ta biết bao vì chúng ta được yêu thương đến mức độ tuyệt đối như thế! Thiên Chúa trở thành thân cận đến mức tối đa. Thiên Chúa trở thành một của ăn. Thánh Gioan nói: “Điều chúng tôi đã nghe, đã thấy tận mắt đã chiêm ngưỡng và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống”, chúng ta còn đi xa hơn. Chúng ta đã được nếm, được ăn, được nuốt vào người, đó là Thịt Máu Con Thiên Chúa hằng sống.

Đó chính là mầu nhiệm nhập thể được tái diễn trong chúng ta. Trèo cây nào có thể đến với Thiên Chúa? Con người không thể vươn tới Thiên Chúa, Thiên Chúa đã xuống thấp, thật thấp để gần với con người. Không những gần mà ở trong, thành một xương một thịt. Điều mà tình yêu nhân loại mơ ước mà không thể thực hiện, Thiên Chúa đã thực hiện bằng cách nhập thể, bằng cách trở thành của ăn. Thiên Chúa đã sử dụng một phương tiện thông thường nhất để thực hiện một điều cao cả nhất.

Trong Thánh Thể, chúng ta nhìn thấy sự nhỏ hèn của Thiên Chúa vừa nhìn thấy quyền năng tuyệt đối của Ngài. Thật đáng tôn thờ, Đấng cao cả tuyệt vời đã trở thành nhỏ bé nhất! Chúng ta có nhìn thấy tình yêu Chúa trong tấm bánh nhỏ đó không? Con mắt phàm trần của chúng ta vẫn không thể thấy được nếu không được Thánh Thần soi sáng. Đứng trước tình yêu lạ lùng của Chúa, tình yêu loài người chỉ là hình bóng nghèo nàn mờ nhạt. Có ai đã trở thành một với người mình yêu? Có ai một xương một thịt với người mình yêu? Trong tình yêu nhân loại, trong lúc người ta tưởng đã đạt đến sự hiệp nhất thì chỉ trong một khoảnh khắc, người ta rơi lại trong sự bất lực của mình. Con người mãi mãi là tuyệt vọng vì sự nhỏ hèn của mình. Điều gì con người không làm được Thiên Chúa vẫn làm được. Ngài trở nên một với chúng ta nhờ một cách nhập thể mới là trở thành của ăn. Ăn lấy Ngài, nuốt lấy Ngài, chiếm đoạt lấy Ngài. Đó là niềm hạnh phúc tuyệt vời, chúng ta có biết không? Chúng ta ăn, không phải một ấm bánh mà là Chúa chúng ta, một Thiên Chúa trở thành nhỏ bé, một Thiên Chúa hoàn toàn dưới quyền sử dụng của chúng ta, một Thiên Chúa nhập thể để trở thành xương thịt chúng ta. Mầu nhiệm thật lạ lùng, thật cao cả! Thiên Chúa thật đáng tôn thờ nhưng thật đáng yêu! Chúng ta có thể đến với Chúa mà không ngại ngùng. Không gì ngăn cản chúng ta khi Chúa tự mình đến với chúng ta trong sự nhỏ hèn khiêm tốn. Bà Marie Noel nói về Chúa Giêsu Thánh Thể: “Tôi sợ con người chứ tôi không sợ một tấm bánh”.

Chúng ta có yêu mến Chúa không? Nếu yêu mến Chúa thì hãy đến ăn lấy Ngài, Ngài đã muốn và đã buộc như thế: “Ai không ăn thịt và uống Máu Con Người người đó không có sự sống nơi người đó”. Ăn lấy Thiên Chúa của mình không là một việc cao cả lắm sao, nhưng lại là một việc dễ nhất, vừa tầm chúng ta, đơn thường nhất. Chiếm hữu Thiên Chúa để Ngài thuộc về chúng ta là một điều không ai có thể nghĩ tới, nhưng lại là một điều thông thường như ăn cơm. Và điều đó mang lại cho chúng ta sự sống, không chỉ là sự sống vật chất mà sự sống vĩnh cửu, sự sống trong Chúa.

Chúa nói: “Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta, người ấy sống trong Ta và Ta sống trong người ấy”. Chúng ta đi từ niềm vui đến hạnh phúc. Chúa Giêsu đến trong chúng ta, sống cuộc sống của chúng ta trong chúng ta. Còn hạnh phúc nào bằng? Một bà đạo đức đến gặp một linh mục và nói: “Thưa Cha, con khổ quá, con không thể chịu nổi nữa”. Linh mục đáp: “Bà vừa rước Chúa phải không? Chúa đang đau khổ với bà đấy. Đừng sợ, hãy cùng với Ngài chấp nhận đi, Chúa sẽ thay bà gánh chịu mọi đau khổ của bà”. Bà ấy đã bình an trở về và đã tìm được can đảm. Đa số chúng ta không hiểu được hạnh phúc được sống với Chúa. Thánh Phaolô đã nói: “Tôi sống, nhưng không phải tôi mà Chúa Giêsu sống trong tôi”. Ngài đã sống với Chúa, đã để cho Chúa sống trong Ngài và đã chấp nhận bao nhiêu khổ cực và cả sự chết vì Chúa trong niềm vui. Ăn lấy Chúa, chúng ta trở thành một Giêsu mới, một Giêsu đang sống hôm nay, đang nhận lãnh bao nhiêu khổ cực của cuộc sống hôm nay. Chúa Giêsu đang lầm than nuôi sống gia đình... Chúa Giêsu đang lao động để làm cho cuộc đời đẹp hơn... Ngài mượn con người chúng ta để tiếp tục cuộc nhập thể của Ngài cho đến tận thế. Nhưng chúng ta không sống thực sự huyền nhiệm nhập thể đó. Chúng ta không dám cho Ngài cuộc đời chúng ta, thân xác chúng ta, trí khôn chúng ta để Ngài tiếp tục công trình cứu chuộc của Ngài. Chúng ta sợ mất mát. “Ai liều mất mạng sống mình thì sẽ tìm được”. Nhưng chúng ta không dám liều. Chúng ta chưa dám nhìn nhận tình yêu và quyền năng của Ngài. Chúng ta không dám như thánh Phaolô, đành mất mát tất cả để chiếm được Chúa Giêsu. Chúng ta không dám yêu Ngài. Yêu là sống chết với người yêu và cho người yêu. Chúa đã dám còn chúng ta thì ngại ngùng. Chúng ta nặng nề trong thân xác chúng ta. Ngài biết như thế và chính Ngài mời gọi: “Hãy đến với Ta những ai vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”. Thịt Máu Chúa là một của ăn bồi dưỡng, tăng sức cho những tâm hồn yếu đuối như chúng ta. Chúng ta cần ăn lấy Chúa để chính Chúa trở nên sức mạnh cần thiết để chúng ta sống như Ngài và yêu mến Ngài trọn vẹn hơn.

Hôm nay, chúng ta có dịp để tôn thờ, yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể đặc biệt hơn. Hãy đến ăn lấy Chúa với một tâm hồn thật tình hơn và sống với Chúa tha thiết hơn. Không những hôm nay mà tiếp tục để “hôm nay hơn hôm qua và ngày mai hơn ngày hôm nay”.

 

home Mục lục Lưu trữ