Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 48

Tổng truy cập: 2072952

LƯƠNG THỰC

LƯƠNG THỰC

 

Một số anh chị em dự tòng sau khi được học hỏi về sự cao quí, về tầm quan trọng và về sự cần thiết của thánh lễ cũng như của bí tích Thánh Thể đã đưa ra câu hỏi: Nếu thánh lễ và mầu nhiệm Thánh thể cao quí và cần thiết cho đời sống thiêng liêng như vậy, thì tại sao nhiều người Công giáo lại không đi dâng lễ, hay nếu có đi thì lại ngồi ở ngoài hút thuốc, nói chuyện, chơi giỡn và hầu như không bao giờ rước Mình Thánh Chúa?

Một câu hỏi quả là gây nhức nhối và rất đáng để những người mang danh là Kitô hữu phải suy nghĩ. Có lẽ ta khó có thể tìm được một lý do nào chính đáng để trả lời cho thắc mắc này ngoài việc nhận thực rằng; do yếu kém về giáo lý, do thiếu hiểu biết về Chúa, về những gì Người đã dạy và đã làm, do thiếu ý thức về những sự thánh thiêng, do thiếu trưởng thành trong đời sống đạo nên mới xảy ra những trường hợp như vậy. Vì những cái thiếu kể trên nên nhiều người đã không thấy được sự cao quí và tầm quan trọng của việc dâng lễ và việc rước Thánh Thể. Những người này coi việc đi dâng lễ ngày Chúa nhật chỉ là một khoản luật phải giữ để khỏi có tội, để khỏi bị phạt mà thôi. Họ không ý thức rằng thánh lễ và Thánh thể là những điểm hẹn để họ gặp gỡ Thiên Chúa là Cha của mình. Họ cũng không biết rằng đây là cơ hội rất quí báu để có thể kín múc lấy nguồn sự sống, nguồn ân sủng cần thiết cho cuộc đời.

Thánh lễ và bí tích Thánh Thể không do Hội thánh, không do bất cứ ai bịa đặt ra, nhưng là do chính Chúa Kitô thiết lập. Thánh lễ ngày nay tái diễn và làm sống lại thánh lễ Chúa Kitô đã dâng khi xưa trên thánh giá để tiếp tục chuyển thông ơn cứu rỗi cho mọi người, mọi thời và mọi nơi. Và Thánh Thể chính là lương thực nuôi sống linh hồn ta trong hành trình làm người, cũng là hành trình đi về quê hương trên trời. Chúa Giêsu đã nói đi nói lại nhiều lần: “Thịt tôi thật là của ăn, máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt tôi và uống máu tôi thì sẽ được sống đời đời”. Ngay cả khi Người biết rõ ràng rằng: Nếu Người nói ra những điều ấy, người ta sẽ không tin, sẽ nhạo cười và sẽ bỏ đi, Người vẫn cứ nói. Điều đó cho thấy vấn đề Chúa Giêsu nói ra quan trọng và cần thiết như thế nào.

Con người không chỉ có thân xác nhưng còn có linh hồn. Và mục đích của đời sống làm người không chỉ là sự no đủ cơm áo phần xác mà còn là sự no đủ của đời sống tâm linh nữa: “Người ta sống không chỉ bởi bánh”.

Thiết tưởng mỗi người chúng ta đang hiện diện nơi đây đều có dư khả năng để nhận thức điều này. Vấn đề còn lại là thái độ của chúng ta đối với thánh lễ và Thánh Thể như thế nào mà thôi.

 

46.Sự sống đích thực

(Suy niệm của JB. Lê Ngọc Dũng)

Trong lịch sử Giáo Hội, Bí Tích Thánh Thể đôi khi được chứng thực bằng những phép lạ. Trong những phép lạ đó, cũng có những trường hợp là Bí Tích Thánh Thể nuôi dưỡng cả phần thân xác con người. Louis Lateau, một nguời Bỉ được in năm dấu thánh vào năm 1868. Từ nhỏ, cô đã bị đau yếu, ít ăn uống, nhất là sau khi được in năm dấu thánh, cô chỉ còn được ăn chút ít, mỗi ngày một mẫu bánh nhỏ. Và kể từ năm 1871 trở đi, cô không ăn uống được gì, chỉ còn rước lễ hàng ngày, trong suốt bảy năm.

Những trường hợp khác tương tự cũng đã xảy ra trong thời gian gần đây. Trong số những người đó, có Têrêsa Niu-man và Matta Robin đã không ăn uống trong nhiều chục năm. Họ chỉ rước lễ mỗi ngày. Như thế, Thánh thể vốn là của ăn thiêng liêng đôi khi trở nên một ơn lạ nuôi sống cả phần thân xác.

Tuy nhiên khi Chúa Giêsu nói đến bánh hằng sống, Ngài không có ý nhắc đến cuộc sống thể lý mà Ngài có ý nói đến sự sống thiêng liêng, sự sống đơì đời trong tình yêu và hạnh phúc với Thiên Chúa.

Thực ra, cái mà chúng ta gọi là sự sống, trong lãnh vực tự nhiên ở đời này, chẳng đáng gọi là sự sống. Trong Tin Mừng thánh Gioan, Chúa Giêsu muốn sửa sai quan niệm của chúng ta về sự sống và sự chết. Khi tạo dựng con người, Thiên Chúa ban cho ông bà tổ Ađam và Evà cả hai sự sống ấy. Chẳng những đời sống thể lý mà còn đời sống siêu nhiên nữa. Đó là sự sống thân ái kết hiệp với Thiên Chúa.

Một đời sống thể lý mà thôi thì chẳng đáng được gọi là sự sống theo ý nghĩa sâu sắc của nó. Cái chết thể lý, chẳng đáng gọi là chết, Chúa Giêsu gọi nó là giấc ngũ. Trong câu chuyện Chúa Giêsu chữa cho cô bé con ông Zairô sống lại. Khi Chúa Giêsu đến nhà ông thì cô bé vừa chết và thấy người ta khóc lóc xôn xao, Chúa Giêsu liền nói: “Hãy lui ra, cô bé không chết. Nó ngũ đó thôi” (Mt 9,24).

Về cái chết của Lazarô cũng vậy, Chúa Giêsu nói với các Tông đồ: “Lazarô người bạn của chúng ta đã nghĩ yên. Ta phải đánh thức dậy” (Ga 11,11).

Thánh Phaolô sau này cũng quan niệm cái chết thể lý như một giấc ngũ.

Vậy đối với Đức Giêsu cái chết thực sự đó là con người sống tách biệt với Thiên Chúa. Khi con người có được đời sống thần thiêng của Thiên Chúa, đó mới thực sự là sống.

Sự sống này chính Đức Giêsu thông ban cho ta, Ngài nói: “Bánh hằng sống từ trời xuống, chính là Ta! Ai ăn bánh này, thì sẽ được sống đời đời” (Ga 6,51).

Bánh hằng sống mà Chúa Giêsu nói đến có hai nghĩa:

Trước hết, đó là đạo lý của Ngài, là Lời Ngài. Chúng ta tiếp nhận bánh Lời Ngài, hay nói cách khác, là tham dự vào bàn tiệc Lời Chúa, bằng cách tin vào Ngài và sống Lời Ngài. Chúa Giêsu nói: “Phàm ai nghe và học hỏi nơi Cha thì đến với Ta. Ai tin vào Ta thì có sự sống đời đời. Bánh sự sống chính là Ta.” (Ga 6,45).

Theo nghĩa thứ hai, Bánh hằng sống chính là sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể.

Chỉ một khi con người tin vào chính Chúa Giêsu và tiếp nhận Mình và Máu của Ngài trong bí tích Thánh Thể, con người mới sống được đời sống Thiên Chúa.

Khi mẹ Têrêsa Calcutta sang Liên Xô, để xin lập chi nhánh của dòng, mẹ xin cho có được một linh mục. Cho dù rất khó khăn trong một nước xã hội chủ nghĩa, mẹ vẫn kiên trì xin cho bằng được có một linh mục để dâng Thánh lễ mỗi sáng cho các nữ tu. Mẹ Têrêsa giải thích lý do: Sở dĩ các nữ tu có đủ tinh thần và nghị lực để mỗi ngày đem đến cho những người nghèo khổ sự an ủi, phục vụ và yêu thương, đó là nhờ Mình Thánh Chúa mà họ rước mỗi ngày.

Chúa nói: “Ai ăn thịt và uống máu Ta, thì ở lại trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy” (Ga 6,56).

Giáo huấn đó của Chúa Giêsu diễn tả một sự liên kết hổ tương quan trọng. Ngài đến sống trong lòng kẻ tiếp rước Ngài. Điều đó đúng, nhưng nói thế cũng chưa đủ. Chúa còn nói thêm “Ai tiếp rước Ngài thì ở lại trong ngài”. Điều này có nghĩa là: ai tiếp rước Ngài thì có khả năng trở nên giống Ngài. Khi chúng ta ăn một bát cơm, của ăn ấy được biến hoá để trở nên thịt và máu của ta. Ở đây thì ngược lại: Khi chúng ta ăn uống Mình và Máu Chúa Giêsu, thì chính Mình Máu Chúa lại biến đổi chúng ta và làm cho chúng ta trở nên chi thể Chúa Kitô.

Nói một cách nào đó, Thiên Chúa đã làm người, đã trở nên của ăn và của uống cho con người, để con người trở thành Thiên Chúa, nghĩa là, để con người đón nhận tính Thánh Thiêng của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu thừa biết rằng chúng ta rất cần cơm bánh vật chất để cho thân xác sống. Nhưng chúng ta không phải chỉ có sự sống thể lý đó mà còn có đời sống thần linh của Thiên Chúa. Xin Chúa cho chúng ta được tham dự thiết thực vào bàn tiệc Lời Chúa để sự sống của Thiên Chúa trong ta được lớn lên và đồng thời tham dự vào bàn tiệc Thánh Thể với hết lòng tin tưởng, để sự sống Thiên Chúa vững bền trong chúng ta.

 

47.Thánh Thể

Một hôm, người ta hỏi một em bé chín tuổi mới được rước lễ lần đầu: “Đâu là sự khác biệt giữa cây thánh giá và Mình Thánh Chúa?”. Em bé ấy đã trả lời rất hay và rất đúng rằng: “Trên cây thánh giá, người ta thấy Chúa Giêsu. Nhưng Ngài không có ở đó. Còn trong bánh Thánh, người ta không thấy Ngài, nhưng Ngài ở trong đó”. Đúng vậy, về phép Thánh Thể người ta không thể nhìn bằng con mắt xác thịt, mà chỉ có thể nhìn bằng con mắt đức tin, bởi vì đây là một mầu nhiệm đức tin, nhưng đây cũng là một mầu nhiệm của tình yêu thương. Chúng ta hãy tìm hiểu nhân ngày lễ trọng kính Mình Máu Thánh Chúa hôm nay. Trong bữa tiệc ly, bữa tiệc cuối cùng của Chúa Giêsu với các môn đệ vào chiều ngày thứ năm tuần thánh, Chúa đã làm một việc rất quan trọng, đó là biến bánh miến thành thịt Ngài và biến rượu nho thành máu Ngài, đồng thời Chúa truyền cho các môn đệ hãy làm như vậy để tưởng nhớ đến Ngài. Như vậy, bữa tiệc ly này đã trở thành thánh lễ đầu tiên do chính Chúa Giêsu, là linh mục tối cao, cử hành, và việc biến bánh rượu trở nên Mình Máu Ngài là bí tích Thánh Thể do Chúa thiết lập và Chúa muốn sự kiện cao quí này, tức là thánh lễ, được tiếp diễn luôn mãi qua các môn đệ của Ngài.

Vì thế, trong thánh lễ, khi linh mục lặp lại những lời của Chúa Giêsu: “Này là Mình Thầy”, này là chén Máu Thầy”, tức thì bánh không còn là bánh, rượu không còn là rượu nữa, nhưng là Mình và Máu Chúa Giêsu. Dĩ nhiên đây là một chân lý cao siêu, vượt quá sự hiểu biết của trí khôn loài người. Bởi vì trước và sau khi linh mục đọc lời truyền phép, chúng ta có nhìn xem, đụng chạm tới hay nếm một tấm bánh chưa truyền phép và một hình bánh đã truyền phép, chúng ta chẳng thấy có gì khác nhau, hay là có đưa vào phòng thí nghiệm để phân chất, chúng ta vẫn thấy như thường về phẩm chất, khối lượng và hình thức. Tuy nhiên, theo đức tin, thì lại khác xa nhau một trời một vực: một đàng là Mình Máu Thánh Chúa Giêsu, một đàng là tấm bánh nhỏ bé, tầm thường. Chính vì thế, sau truyền phép, linh mục lớn tiếng công bố: Đây là màu nhiệm đức tin.

Đúng vậy, Thánh thể là một bí tích đức tin. Nhưng cũng còn là bí tính tình yêu. Tại sao vậy? Thánh Gioan tông đồ đã viết: Chúa Giêsu đã yêu thương các môn đệ của Ngài và đã yêu thương họ đến cùng. Yêu thương đến cùng có nghĩa là yêu thương đến tột bực. Tột bực tình yêu của Chúa Giêsu ở đây là việc lập phép Thánh Thể, để từ nay Ngài trở thành nơi gặp gỡ tình yêu giữa Ngài với chúng ta và giữa chúng ta với nhau.

Sau hết, Thánh Thể còn là bí tích của sự chia sẻ. Chúng ta biết: Chúa Giêsu đã lập bí tích Thánh Thể trong bầu khí thân tình của một bữa ăn từ giã. Tấm bánh Chúa đã cầm và phân chia cho các môn đệ cũng như chén rượu Ngài đã trao cho các môn đệ là để họ cùng ăn cùng uống trong tình huynh đệ, và chính việc chia sẻ này đã được Chúa dùng như dấu chỉ để các môn đệ làm mà nhớ đến Ngài. Cũng vậy, ý thức chia sẻ đòi buộc mỗi người chúng ta không được đóng khung những buổi cử hành Thánh Thể bên trong nhà thờ, nhưng phải sống mầu nhiệm Thánh Thể, mầu nhiệm yêu thương ngay trong cuộc sống hằng ngày. Chúng ta cũng không thể cử hành Thánh Thể một cách trung thực nếu chúng ta sống dửng dưng ích kỷ, không quan tâm đến những anh chị em chung quanh. Nếu chúng ta nghèo của cải vật chất, chúng ta hãy chia sẻ, hãy cho nhau tình thương, sự thông cảm, vị tha, bác ái dưới mọi hình thức với hết mọi người.

Bí tích Thánh thể cao quí biết bao và đem lại ơn ích biết bao nhiêu. Thế mà nhiều người vẫn còn thờ ơ hoặc chưa yêu mến cho thật đầy đủ. Được bao nhiêu người rước lễ, có người chỉ rước lễ một năm một lần. Nhiều người rước lễ không nên, hoặc không chuẩn bị đầy đủ hoặc không cám ơn đàng hoàng. Đến nhà thờ là gặp Chúa, tâm sự với Chúa, thế mà có những thái độ bất kính: nói chuyện riêng, có những cử chỉ bất kính. Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ và cố gắng sống tốt đẹp hơn.

 

 

home Mục lục Lưu trữ