Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 51

Tổng truy cập: 2085554

RAO GIẢNG VÀ CHỮA LÀNH

RAO GIẢNG VÀ CHỮA LÀNH

 

M. Nhật Nguyệt

Ở thời đại nào Giáo hội cũng luôn thao thức ‘Làm cách nào để con người có thể đón nhận và tin vào Tin Mừng’. Trở về với cội nguồn là Đức Giê-su để chúng ta học lấy cách thức truyền giáo của Ngài. Thật vậy “Nói đi đôi với làm”, nghĩa là lời nói và việc làm phải song hành và nhất quán với nhau. Đây là cách thức hữu hiệu mà Đức Giê-su thi hành trong sứ mạng của mình. Vì thế, cặp từ “rao giảng và chữa lành” Tin Mừng hôm nay nhấn mạnh là hai việc mà Đức Giê-su đã thực hiện trong hành trình đem Tin Mừng đến với con người. Các môn đệ tiếp tục thực hiện việc rao giảng và chữa lành đó của Thầy mình.

Chúa Giê-su đến rao giảng điều gì? Tin Mừng ghi lại rất vắn gọn lời rao giảng của Chúa Giê-su “rao giảng Tin Mừng Nước Trời” (Mt 9,35). Đây cũng là lệnh truyền lúc Chúa sai các môn đệ ra đi “Dọc đường anh em hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần” (Mt 9,7). Tin Mừng về Nước Trời là nội dung cốt yếu trong lời rao giảng của Người từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc sứ mạng trên trần gian. Người dùng chính ngôn ngữ của con người, dùng dụ ngôn, hình ảnh quen thuộc của cuộc sống để giảng dạy, giải thích, diễn tả cho họ hiểu về Nước Chúa. Hình ảnh về Nước Trời được Chúa Giê-su công bố là một thời đại công lý và hòa bình ngự trị mà chính ngôn sứ I-sai-a đã loan báo thuở xưa. Ngôn sứ Isaia đã tiên báo rằng Đấng Mêsia sẽ đến trong quyền năng của Chúa Thánh Thần để đem tự do và sự sống mới cho tất cả những ai bị giam cầm bởi đau khổ, bệnh tật, tội lỗi và ma quỷ (Is 61,1-2). Nơi đó, người nghèo được nghe Tin Mừng, kẻ giam cầm được tha, kẻ câm nói được, người mù được sáng mắt, kẻ bị áp bức được tự do…(x.Lc 4, 17-19). Lời loan báo về Nước Trời khi Người đến sẽ được khai mở không phải để mị dân hay ảo tưởng về một cuộc sống tươi đẹp xa vời nào đó, mà về một cuộc sống viên mãn đích thực trong Người và nơi Người.

Thực tại về Nước Trời không phải chỉ được rao giảng trên môi miệng nhưng được Chúa Giê-su hiện tại hóa qua việc chữa lành “Người chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền trong dân” (Mt 9,35). Chúng ta dễ dàng thấy các việc làm của Chúa qua các trang Tin Mừng: chữa nhiều kẻ ốm đau (Mt 8,16; Mc 1,32-34; Lc 4,40-41), cho bà mẹ vợ ông Phê-rô khỏi sốt (Mt 8,14-15; Mc 1,29-31; Lc 4,38-39); cho người đàn bà khỏi bệnh băng huyết (Mt 9,20-21; Mc 5,25-34; Lc 8,43-48); cho người mù sáng mắt (Mt 9,27-30; 20,29-34; Mc 8,22-26; Ga 9,1-41); chữa bệnh phong (Mt 8,1-4; Mc 1, 40-45; Lc 5,12-14); người bại liệt (Mt 9,1-8; Mc 2,1-12; Lc 5,17-26); cho người câm nói được (Mt 9,32-34), diệt trừ ma quỷ (Mt 8,28-34; Mc 5,1-20; Lc 8,26-39), cho con trai bà góa thành Na-in (Lc 7,11-17), con gái ông Gia-ia (Mt 9,18-26; Mc 5,21-24.35-42; Lc 8,40-56) và La-za-rô (Ga 11,1-44) chết sống lại…Như vậy, những gì người rao giảng về Triều đại của Người thì chính Người thực hiện một cách cụ thể, rõ ràng trước mặt toàn dân. Chúa Giê-su đã khai mào Nước Thiên Chúa ngay giữa trần gian. Chính Chúa Giê-su cũng muốn các môn đệ của mình tiếp nối những công việc đó “Anh em hãy chữa lành kẻ đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ” (Mt 10,8). Chúng ta còn nhớ sách Công vụ Tông đồ ghi lại việc Phê-rô chữa cho một người què đi được tại Cửa Đẹp Đền thờ (Cv 3,1-10), tại Lốt ông chữa cho một người tê bại (Cv 9,32-35) ở Gia-phô cho bà Ta-bi-tha chết sống lại (Cv 9,35-42); tại Sa-ma-ri,Phi-líp-phê chữa cho nhiều người bị thần ô uế ám, nhiều người tê bại và tàn tật được ông chữa lành (Cv 8,7); sau này tại Trô-a, Phao-lô vị Tông Đồ dân ngoại cũng cho một thiếu niên chết sống lại (Cv 20,7-12).

Thật vậy, sứ điệp mà Đức Giê-su rao giảng và các phép lạ chữa lành mà Người thực hiện đều nhằm mục đích đem Tin Mừng Nước Chúa đến gần với con người, tuyên bố về vương quốc sắp đến của Thiên Chúa nơi bản thân Người là sự hoàn thành trực tiếp những điều các ngôn sứ đã tiên báo nhiều thế kỷ trước (Is 29,18-19; 35,5-6; 61,1). Người đã rao giảng về Nước Chúa thế nào thì việc chữa lành củng cố và hiện thực hóa như vậy. Nhờ đó họ tin tưởng vào một Đấng không chỉ là Thầy dạy mà còn mang trong mình Uy quyền của Thiên Chúa. “Thiên hạ sửng sốt về lời dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng coa thẩm quyền, chứ không như các kinh sư” (Mc 1,22).

Nhìn vào đời sống hôm nay, mỗi người chúng ta thử xem chúng ta sống đạo thế nào để đem Tin Mừng Chúa đến cho những người xung quanh? Chúng ta vẫn tuyên xưng đức tin nhưng lại không thực hành đức tin. Thánh Gia-cô-bê Tông đồ nói rằng “Đức tin không việc làm là đức tin chết” (Gc 2,17). Đức tin của mỗi người và sứ mạng truyền giáo của  Giáo Hội có sống được và trổ sinh hoa trái là nhờ công việc rao giảng và chữa lành. Chúng ta không ra đi bằng không gian địa lý nhưng trong hoàn cảnh và bậc sống của mình chúng ta cũng có thể đem Tin Mừng đến cho người khác. Rao giảng bằng lời nói và gương sống “lời nói lung lay, gương bày lôi kéo”. Chữa lành không chỉ là cho đi của cải, vật chất nhưng còn cho đi thời gian, công sức và cả chính mình nữa.

Lạy Chúa, sống tâm tình chờ đợi của Mùa Vọng chúng con lại càng được thôi thúc để sống cho sứ điệp của Chúa là mong cho muôn dân nhận biết Ngài. Chúng con chờ đợi Ngài trong hạnh phúc vì một niềm hy vọng chắc chắn thì xin cho chúng con cũng biết sống cho niềm hy vọng ấy cách sinh động, vui tươi. Amen.

 

58.Con tim thổn thức của Chúa

Khi thi hành sứ vụ rao giảng Tin Mừng Nước Trời, Chúa Giêsu muốn mời gọi các môn đệ cùng cộng tác với Ngài. Trước hết là cộng tác gián tiếp bằng việc ‘xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa’. Chính Chúa là chủ mùa gặt, là Đấng điều khiển công cuộc loan báo Tin mừng nên các thợ gặt phải do Ngài sai đến và làm việc theo ý Ngài. Tiếp đến là cộng tác cách trực tiếp bằng việc ‘loan báo Nước Thiên Chúa đã gần đến’. Đây là việc người môn đệ phải luôn để tâm khi thi hành sứ mạng Chúa trao. Sau cùng là cộng tác cách cụ thể bằng việc ‘chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền’ như là dấu chỉ của sự chăm sóc đầy yêu thương của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu thấy dân chúng là những con người đang "tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn" (Mt 9,36). Và khi Chúa nhìn thấy tình trạng đó, nên Chúa động lòng thương dân. Lòng thương của Chúa không dừng lại ở nơi tình cảm chóng qua, mà còn thôi thúc Chúa đi đến chỗ hành động để biểu lộ tình thương. Tin Mừng ghi: Ngài kêu gọi các môn đệ lại và nói với họ: "Các con hãy xin với chủ ruộng sai thợ gặt đi gặt lúa của Ngài" (Mt 9,38).

Rồi cụ thể hơn nữa, Ngài tập hợp các môn đệ lại, ban cho các ông quyền năng trên các thần ô uế, và chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền rồi sai các ông đi đến với những con chiên đang bơ vơ lạc lõng ấy.

Trái tim Chúa Giêsu luôn thao thức về con người, luôn rộng mở đón nhận con người, nên dễ chạnh lòng thương trước cảnh bơ vơ, khốn cùng của con người. Tình thương của Chúa Giêsu không phải là thứ tình mơ mộng viễn vông, than mây khóc gió, nhưng là một tình thương mãnh liệt dẫn đến những hành động cụ thể. Khi nhìn thấy đám đông tất tưởi, bệnh tật, đói khát, Ngài lập tức an ủi, chữa lành, và nuôi dưỡng. Việc Ngài an ủi, chữa lành, nuôi dưỡng đám đông không chỉ là những hoạt động do cảm tính nhất thời, nhưng là cả một kế hoạch rộng lớn, và lâu dài. Chính vì thế, Người đã chọn 12 Tông đồ, huấn luyện, sai họ đi nối tiếp sứ mệnh của Người.

Tin Mừng hôm nay khắc họa một “Chúa Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương.” Ngài thấy họ “như bầy chiên không người chăn dắt.” Vì thế, Ngài đã gọi mười hai môn đệ lại và sai các ông đi, với lệnh truyền: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” Người môn đệ Chúa Giê-su, vì thế, luôn luôn vẫn có cái gì đó để cho đi một cách vô điều kiện.

Thiên Chúa Cha, vì cảm thương thân phận tội lỗi đau khổ của loài người chúng ta nên đã sai Chúa Giêsu xuống trần gian. Chúa Giêsu, cũng đã vì cảm thương đám đông tất tưởi, bơ vơ, nên đã sai các môn đệ ra đi, tiếp tục sứ mệnh gieo rắc tình thương khắp nơi. Việc truyền giáo như thế là kết quả của lòng thương yêu vô biên của Thiên Chúa. Tình yêu thương khởi đầu từ nơi trái tim của Thiên Chúa phải được tiếp nối, đẩy mạnh, và nhân rộng trong cuộc đời này. Cứ yêu thương rồi tình yêu sẽ hướng dẫn ta biết phải làm gì.

Tất cả chúng ta là những người con của Chúa. Tất cả chúng ta được Chúa mời gọi làm nhân chứng cho Chúa. Chúng ta hãy học theo gương của Đức Giêsu biết nhìn người khác với ánh mắt cảm thông, biết cảm thương những con người đau khổ. Như thế là chúng ta đã bắt đầu làm việc truyền giáo rồi.

Hôm nay, Chúa Giêsu cũng mời gọi mỗi người chúng ta tham gia vào sứ vụ cứu thế của Ngài bằng những việc làm cụ thể như: cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo của Giáo Hội, loan báo Nước Thiên Chúa bằng đời sống chứng tá cho Chúa và yêu thương chăm sóc những người đau khổ, bệnh tật… Mỗi người chúng ta đáp trả sự tín nhiệm của Chúa và thi hành sứ mạng này như thế nào?

home Mục lục Lưu trữ