Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 59

Tổng truy cập: 2085572

ĐƯỢC CHÚA CHỌN VÀ ĐƯỢC SAI ĐI

ĐƯỢC CHÚA CHỌN VÀ ĐƯỢC SAI ĐI

 

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Chúa chọn dân Chúa

Thiên Chúa đã chọn dân Irael và nói với họ rằng: “Nếu các ngươi nghe lời Ta và giữ giao ước Ta, thì các ngươi sẽ là sở hữu của Ta được tách biệt khỏi mọi dân, vì cả trái đất là của Ta. Đối với Ta, các ngươi sẽ là  một vương quốc tư tế và một dân tộc hiến thánh” (Xh 19,).

Những lời thật rõ ràng và cương quyết cho thấy Chúa đã chọn dân Chúa là dân riêng của Chúa ở giữa các dân tộc, là gia sản độc đáo của Chúa, cho họ tham dự vào sự sống siêu đẳng của Chúa. Chúa sẽ đổ dồn tình thương và ân sủng xuống nơi họ, không phải để các dân tộc không còn được gì nữa, nhưng để mọi dân nước chỉ được chúc phúc với Abraham và dòng dõi ông.

Chúa chọn mười hai tông đồ và sai đi

Đoạn Tin Mừng hôm nay mô tả cảnh Chúa Giêsu thấy đoàn lũ dân chúng tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn, giống như cánh đồng lúa chín vàng không thợ gặt. Chúa gọi mười hai môn đệ đến, tượng trưng cho tổ phụ của mười hai chi họ trong Dân Mới, cho họ quyền làm được công việc mà Môsê xưa đã làm một cách bề ngoài. Vì chúng ta biết, trước khi tập họp Dân đến dưới Sinai để đón nhận giao ước, ông đã làm lễ thanh tẩy cho Dân. Bây giờ Chúa Giêsu ban quyền cho mười hai môn đệ xua đuổi tà thần, chữa lành ngay cả những người phong và phục sinh kẻ chết.

Chúa chọn gọi chúng ta

Được Thiên Chúa tạo dựng trong yêu thương giống hình ảnh Chúa là Chân, Thiện, Mỹ, con người được Thiên phú cho một sứ mệnh thể theo sự quan phòng của Thiên Chúa nhân hậu từ bi. Đây là ơn chung cho hết thảy mọi người. Bởi vậy, trong mỗi quyết định, chúng ta hãy tự hỏi: Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì? Câu trả lời chắc chắn: Chúa muốn chúng ta, những người chịu phép Rửa tội hãy vâng nghe lời Chúa sai đi rao giảng rằng: “Nước Trời đã gần” (Mt 10,6).

Thiên Chúa cất tiếng ngỏ lời với con người, và mong một ngày nào đó con người đáp trả. Đây là tiếng gọi từ muôn thuở, từ khi chưa có trời cao, chưa có vầng trăng với ngàn sao… Ngài gọi từng người, đặt vào một bậc sống nào đó và trao ban một sứ vụ. Lịch sử cứu độ minh chứng, Abraham được gọi để trở thành tổ phụ của một dân tộc. Chúa phán: “Hỡi Abraham, hãy bỏ quê hương bà con thân thuộc, bỏ nhà Cha ngươi để đến xứ mà Ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ làm cho ngươi trở nên tổ phụ của một dân tộc” (St 12,1). Môsê, một con trẻ thuộc dòng dõi Lê-vi được gọi để trở thành người giải phóng dân tộc Do Thái, dù ông viện cớ: “Tôi là ai mà dám đi gặp vua Pharaon… Xin lỗi Ngài tôi không có tài ăn nói. Miệng tôi thô sơ, lưỡi tôi nặng nề” (Xh 4,10). Samuel được gọi để trở thành ngôn sứ và thủ lãnh. David, cậu bé chăn cừu được gọi để trở thành vua một dân tộc. Giona bị gọi bắt làm ngôn sứ trong sự chối từ và giận dỗi. Chúa sai ông đi, nhưng ông: “lại chạy trốn sang Tarsis, xa Đức Giavê” (Gio 1,1-2). Maria, một thôn nữ được chọn gọi để trở thành Mẹ Thiên Chúa. Mathêu, kẻ đang ngồi bên két bạc, Chúa đi qua và nói: “Hãy theo Ta” (Mt 9,9).

Loan báo Tin Mừng là sứ mạng của Thiên Chúa, được Chúa Giêsu thi hành trước, rồi trao cho các Tông đồ và Giáo Hội qua lệnh truyền: “Các con hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loại thọ tạo” (Mc 16,15). Chúng ta phải lấy làm vinh dự được cộng tác vào sứ mạng cao quý này. Mỗi người là một sứ mạng.

Nhiệm vụ của mỗi Kitô hữu, ngày nay hơn bao giờ hết, là loan báo Tin Mừng cho một thế giới bị thương tổn, không loại trừ ai, như là người chia sẻ niềm vui. Chúng ta hãy để cho lòng mình bừng cháy, nhanh chân tiến bước đi loan báo Tin Mừng. Tất cả chúng ta có thể đóng góp phần mình bằng những lời cầu nguyện và hoạt động, bằng những đóng góp vật chất và dâng những đau khổ của chúng ta, và bằng chứng tá cá nhân của chúng ta. Chúng ta cùng thưa với Chúa : Lạy Chúa, này con đây, xin sai con đi.

 

11.Thợ gặt trên cánh đồng truyền giáo--Lm. Xuân Hy Vọng

Trong một cuộc chuyện trò thân tình giữa các cha giáo với nhau, hầu hết cha nào cũng hỏi đại loại câu: Giáo phận cha còn ơn gọi không? Và rồi đâu đó nghe tiếng thở dài đáp lại: Vẫn còn, nhưng chẳng còn bao nhiêu!

Nhìn chung ơn gọi trên toàn thế giới, thì tại Châu Phi, Nam Mỹ và một số nước Châu Á vẫn còn khá nhiều ơn gọi; tuy nhiên, tại những nước Châu Âu, Bắc Mỹ, Châu Đại Dương thì sụt giảm đáng kể, nếu không muốn nói chẳng còn ai tha thiết với việc đi tu.

Quả thật, việc thiếu hụt linh mục, ơn gọi ngày càng ít ỏi không chỉ diễn ra trong thời nay, mà đã xảy ra vào thời Chúa Giê-su. Chỉ vỏn vẹn mười hai Tông đồ được chọn và được sai đi đến với toàn dân Is-ra-el bấy giờ. Hơn thế, Đức Giê-su nêu rõ ra thực trạng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về” (Mt 9, 37-38). Thực tế thiếu ‘thợ gặt’ là vậy, nhưng Người dạy thêm “anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”. Do đó, tiên vàn, ‘thợ gặt’ phải được ‘chủ mùa gặt’ gửi đến và sai đi. Nói cách khác, ơn gọi xuất phát từ Thiên Chúa. Người kêu mời, chọn lựa và sai đến với những cánh đồng truyền giáo bát ngát mênh mông.

Thế nhưng, chẳng phải vậy mà ‘thợ gặt’ thụ động đứng chờ, hoặc không làm gì cả! Với sự thương cảm, thấu hiểu sâu sắc, Đức Giê-su “chạnh lòng thương, vì thấy đám đông lầm than, vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt” (x. Mt 9, 36). Nhìn cánh đồng vàng óng, mà chẳng thấy thợ gặt đâu, tâm hồn ai mà không thổn thức, nhất là ‘Chủ mùa gặt’ - Thiên Chúa chúng ta. Quả vậy, “Người đã yêu thương chúng ta đến nỗi ban chính Con Một Người chịu chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi” (x. Rm 5, 8). Hơn thế, “…chúng ta đã được nên công chính nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra” (Rm 5, 9), và “…nhờ Người, Chúa chúng ta, Đấng nay đã hoà giải chúng ta với Thiên Chúa” (Rm 5, 11). ‘Chủ mùa gặt’ hằng liên lỉ mời gọi, thúc giục, và sai ‘thợ gặt’ ra đi đến với những cánh đồng bát ngát, cũng như vùng ngoại biên; nhưng ‘thợ gặt’ hoặc ‘ứng viên thợ gặt’ có khi từ chối, do dự bước theo Lời Người. Đôi khi, tinh thần ra đi rao truyền, lửa nhiệt huyết truyền giáo đang dần tắt lịm, dẫn đến thái độ an vị, hoặc chỉ lựa chọn những nơi thuận tiện mà đi, v.v…

Thực tế là thế, nhưng ân sủng làm chứng cho Chúa, sứ mệnh rao truyền Nước Trời lớn lao hơn nhiều. “Rồi Đức Giê-su gọi mười hai môn đệ lại, ban cho các ông được quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền” (Mt 10, 1). Được trao ban đặc sủng, ơn thánh để ra đi thực hiện sứ vụ, chứ chẳng phải để tích luỹ công trạng hay thanh danh. Cụ thể hơn, “anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy” (Mt 10, 8). Là thừa tác viên có chức Thánh, chúng ta can đảm nhìn nhận mình vẫn còn vô vàn thiếu sót, còn do dự trong việc chia san ơn thiêng, còn rụt rè đảm đương những thách đố hiện tại trên cánh đồng truyền giáo, còn chọn lựa nơi tiện lợi và chưa dám ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Đối với giáo dân, chúng ta cũng soi xét mình: từ trước tới nay, tôi đã hiểu thế nào về sứ mạng rao giảng Tin Mừng? Tôi vẫn đứng ngoài lề bàng quan, và xem đó không phải là bổn phận của mình? Tôi đã được Chúa ban cho rất nhiều (đơn cử: thời gian, tài nguyên, tài năng, sức khoẻ, khả năng vận dụng tâm trí, lý trí, tự do, phán đoán, lên kế hoạch, v.v…), mà tôi đã biết tận dụng để chia san, đóng góp, xây dựng cộng đoàn, Giáo hội và xã hội chưa?

Trên hết, là những ‘thợ đang gặt’ trên cánh đồng truyền giáo bát ngát hôm nay, xin cho lửa nhiệt huyết ngày càng bừng cháy, lan toả khắp nơi. Là những ‘thợ gặt tương lai’, xin cho họ ý thức sứ mạng làm chứng, trau dồi tâm-thể-trí lực dám đảm đương, chấp nhận mọi thách đố của thời đại mà dấn thân không ngừng, vì chưng “anh em đã được lãnh nhận nhưng không, thì cũng phải cho đi như vậy” (x. Mt 10, 8). Amen!

 

home Mục lục Lưu trữ