Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 266

Tổng truy cập: 1927433

NHỊP TIM CỦA ĐẤNG PHỤC SINH

NHỊP TIM CỦA ĐẤNG PHỤC SINH

 

Đức Phanxicô, lễ vọng Phục sinh năm A (15/4/2017) - Nhịp tim của Đấng Phục Sinh

Sau ngày Sa-bát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng, bà Maria Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Maria, đã đến viếng mộ” (Mt 28,1). Chúng ta có thể hình dung ra những bước chân… đó là bước chân mà nó tiêu biểu cho người đi đến nghĩa địa: một bước chân mệt mỏi trước sự luống cuống, bước đi yếu ớt của kẻ không tin rằng, tất cả sẽ kết thúc theo cách này… Chúng ta có thể hình dung ra những khuôn mặt nhợt nhạt và đẫm nước mắt của họ… Và những câu hỏi: Tình Yêu mà chết thì nó sẽ ra sao?

Ngược hẳn lại với các môn đệ, họ ở đó – giống như họ đã từng đồng hành với những hơi thở cuối cùng của Thầy trên Thập Giá, và rồi đồng hành với việc an táng Ngài do Giu-se thành Arimathea thực hiện: hai người phụ nữ có khả năng không chạy trốn nhưng kiên vững; họ có khả năng chấp nhận cuộc sống như nó là, và chịu đựng hương vị cay đắng của sự bất công. Và giờ đây, họ ở đó, trước ngôi mộ, dưới những đau khổ, và không còn khả năng cam chịu cũng như không còn khả năng chấp nhận rằng, rồi tất cả cũng sẽ đều phải kết thúc.

Và khi chúng ta cố gắng hình dung một chút, thì rồi chúng ta sẽ có thể thấy được trong khuôn mặt của những người phụ nữ ấy khuôn mặt của rất nhiều người mẹ và người bà, thấy được khuôn mặt của những em nhỏ và của những người trẻ, mà họ đang phải chịu đựng những gánh nặng và những nỗi khổ đau của rất nhiều những bất công phi nhân. Chúng ta thấy, những khuôn mặt của tất cả những con người đang cảm thấy đau khổ vì những nỗi khốn cùng, vì sự bóc lột và vì nạn buôn người trong xã hội, phản chiếu thế nào trong những người phụ nữ ấy. Trong họ, chúng ta cũng thấy được những khuôn mặt của những con người đang phải trải qua sự khinh khi vì họ bị kỳ thị, không quê hương xứ sở, không nhà cửa và không có gia đình; những khuôn mặt của những con người đang phải cô đơn và bị bỏ mặc, vì họ cũng đang có đôi tay rất ư là nhăn nheo. Họ phản chiếu trong khuôn mặt của những phụ nữ và những người mẹ đang khóc vì thấy cuộc sống của con cái họ đang bị chôn vùi dưới gánh nặng của sự tham nhũng và hủ hóa như thế nào. Sự tham nhũng này cướp đi những quyền lợi của họ, và làm cho vô vàn những nỗ lực bị vỡ vụn dưới việc tìm kiếm cái TÔI hằng ngày, mà việc tìm kiếm cái TÔI ấy đang đóng đinh và chôn vùi niềm hy vọng của rất nhiều người, dưới một chế độ quan liêu hủ bại và vô dụng, mà chế độ quan liêu đó không cho phép thay đổi các vấn đề. Trong sự đau khổ của mình, họ mang theo khuôn mặt của tất cả những con người trong xã hội đang thấy nhân phẩm của mình bị đóng đinh.

Có rất nhiều khuôn mặt trong khuôn mặt của những người phụ nữ đấy, và có lẽ chúng ta cũng đang thấy được khuôn mặt của bạn và của tôi ở đó. Giống như họ, có thể chúng ta cảm thấy mình đang được thúc giục hãy lên đường để không cam chịu với thực tế rằng, tất cả đều phải kết thúc như thế. Đúng là chúng ta đang mang trong mình một lời hứa và một niềm tin tưởng vào sự tín trung của Thiên Chúa. Nhưng những khuôn mặt của chúng ta cũng nói về những vết thương, cũng nói về muôn vàn những điều bất tín – của chúng ta và của người khác -, chúng cũng nói về những cơn cám dỗ và những trận thua. Con tim của chúng ta biết rằng, mọi sự đều có thể khác đi, nhưng đồng thời chúng ta lại không nhận ra điều đó, nhưng lại có thói quen sống với những nấm mồ và với sự thất vọng. Thậm chí chúng ta còn đi xa hơn nữa để làm cho mình tin rằng, đó là quy luật cuộc sống, trong khi chúng ta tự làm cho mình bị tê liệt với những lời biện minh thoái thác, mà chúng không đem lại bất cứ điều chi khác ngoài việc dập tắt niềm hy vọng mà Thiên Chúa đã đặt vào đôi tay chúng ta. Những bước đi của chúng ta thường là như thế, chúng ta đi giống như những phụ nữ ấy – đó là một bước đi giữa niềm khát khao Thiên Chúa với sự thất vọng không niềm vui. Không chỉ vị Thầy đã chết – nhưng niềm hy vọng của chúng ta cũng đang chết với Ngài.

Và kìa, đất rung chuyển dữ dội” (Mt 28,2). Bỗng dưng, các phụ nữ nhận được một cú hích mạnh mẽ, một cái gì đó giống như thể một ai đó làm cho mặt đất dưới chân các bà phải rung lên. Một ai đó tiếp tục đi đến với các bà và nói: Chị em đừng sợ!, nhưng lần này với sự bổ sung: Chúa đã sống lại như Ngài đã nói. Và đó là sứ điệp mà Đêm Thánh này trao cho chúng ta từ đời nọ tới đời kia: Chúng ta đừng sợ, anh chị em thân mến, Chúa đã sống lại như lời Ngài đã nói! Sự sống bị giày xéo, bị hủy hoại và bị tàn phá trên Thập Giá lại tái trỗi dậy, cũng như tái cử động (xc. R. Guardini, Der Herr, Würzburg 1951, S. 479). Nhịp tim của Đấng Phục Sinh tự giới thiệu với chúng ta như là ân sủng, là quà tặng và là đường chân trời. Nhịp tim của Đấng Phục Sinh được tặng ban cho chúng ta để chúng ta tiếp tục trao tặng nó đi, như được đòi hỏi từ chúng ta, mà về phía mình, với tư cách là sức mạnh biến đổi và là men của một nhân loại mới. Nhờ vào sự phục sinh của Ngài, Chúa Ki-tô đã không chỉ hất tung tảng đá, nhưng Ngài còn muốn làm nổ tung mọi rào cản mà chúng nhốt chúng ta lại trong những thái độ yếm thế vô bổ của chúng ta, cũng như trong thế giới quan đầy vụ lợi của chúng ta, mà những thái độ và thế giới quan đó sẽ dẫn chúng ta đi xa khỏi cuộc sống, cũng như nhốt chúng ta vào trong sự tìm kiếm những điều an toàn, và nhốt chúng ta vào trong những tham vọng vô độ của chính chúng ta, những tham vọng ấy có khả năng đùa cợt với phẩm giá của người khác.

Khi các thượng tế và những chức sắc tôn giáo đồng lõa với chính quyền Rô-ma tin rằng, có thể trù liệu tất cả; khi họ nghĩ rằng, lời cuối cùng đã được nói, và họ có quyền ấn định điều ấy, thì Thiên Chúa đã bất thần xuất hiện để thủ tiêu tất cả mọi tiêu chuẩn, và như thế, tạo điều kiện cho một cơ hội mới. Thiên Chúa đến với chúng ta nhiều lần để ấn định một thời đại mới, thời đại của Lòng Thương Xót, và củng cố thời đại ấy. Đó chính là lời hứa càng ngày càng trở nên chắc chắn, đó là sự gây ngỡ ngàng của Thiên Chúa đối với dân tín trung của Ngài: Hãy vui mừng, vì cuộc sống của bạn đang ấp ủ một hạt mầm phục sinh, một sự mời chào sự sống mà nó đang mong chờ được tái phát triển.

Đó chính là điều mà để công bố cho chúng ta, đêm nay đã thốt lên: nhịp tim của Đấng Phục Sinh – Chúa Ki-tô đang sống! Đó là điều đã biến đổi bước chân của bà Maria Magdala và bước chân của một bà khác cũng tên là Maria: Điều đó làm cho các bà vội vã lên đường và mau chóng đến cùng các môn đệ để công bố Tin Mừng (xc. Mt 28,8); điều đó mang các bà tới chỗ vội vã quay lại và thực hiện việc thay đổi cái nhìn; họ quay trở lại thành phố để gặp gỡ những người khác.

Giống như những người phụ nữ ấy, chúng ta cũng đã đến viếng ngôi mộ; và như thế, Cha mời gọi anh chị em, hãy đồng hành với các bà trong việc quay trở lại thành phố, hãy điều chỉnh những bước đi và những cách nhìn của mình. Chúng ta hãy đồng hành với các bà để công bố Tin Mừng, chúng ta hãy đi… đến tất cả mọi nơi mọi chỗ mà ở đó có vẻ như sự chết đang là giải pháp duy nhất, và nấm mộ đang có tiếng nói cuối cùng. Chúng ta hãy đi để loan báo Tin Mừng, để công bố và để chỉ cho mọi người thấy rằng, Chúa Ki-tô đang sống thực sự. Ngài đang sống và đang muốn sống lại trong rất nhiều những khuôn mặt đã chôn vùi mất niềm hy vọng, chôn vùi những giấc mơ và chôn vùi phẩm giá. Và nếu chúng ta không có khả năng trong việc để cho Chúa Thánh Thần dẫn dắt chúng ta trên con đường này, thì rồi chúng ta sẽ không còn là các Ki-tô hữu nữa.

Chúng ta hãy đi và hãy để cho mình được gây ngỡ ngàng bởi buổi sáng tinh sương, mà nó đã trở nên khác ấy; chúng ta hãy để cho mình được gây ngỡ ngàng bởi điều mới mẻ mà chỉ một mình Chúa Ki-tô mới có thể ban tặng. Chúng ta hãy để cho sự trìu mến và Tình Yêu của Ngài mang những bước chân của chúng ta vào trong sự chuyển động, hãy để cho nhịp tim của Ngài biến đổi nhịp tim yếu ớt của chúng ta!

Nguồn: daminhtamhiep.net (15.4.2017)

 

Đức Phanxicô, lễ vọng Phục sinh năm A (19/4/2014) - Trở về Galilêa

Phúc Âm về cuộc phục sinh của Chúa Giêsu Kitô được bắt đầu bằng hành trình của các phụ nữ đến mồ vào lúc rạng đông của ngày sau ngày Hưu Lễ. Họ đến mồ để tôn kính thân thể của Chúa, nhưng họ lại thấy nó đã được mở ra và trở nên trống không. Một vị thiên thần quyền uy mới nói với họ rằng: Đừng sợ! (Mt 28:5) và truyền cho họ hãy đi nói với môn đệ rằng Người đã sống lại từ trong kẻ chết, và Người thực sự đến Galilêa trước các vị (câu 7). Các phụ nữ vội vàng lên đường và trên đường đi thì đích thân Chúa Giêsu gặp gỡ họ mà bảo: Đừng sợ; hãy đi mà nói cho các môn đệ của Thầy đến Galilêa; ở đó họ sẽ gặp Thày” (câu 10).

Sau cái chết của Thày mình, các môn đệ đã bị phân tán; đức tin của các vị hoàn toàn bị rung chuyển, mọi sự dường như chẳng còn gì nữa, tất cả những gì các vị tin tưởng đều trở nên tan tành và những gì các vị hy vọng đều tiêu tan. Thế nhưng, bấy giờ tin tức của các phụ nữ, bất khả tín thay, lại được mang đến với các vị như một tia sáng trong tăm tối. Tin tức được loan truyền ấy là Chúa Giêsu đã sống lại như Người đã phán. Rồi còn lệnh Người truyền cho các vị phải đến Galilêa nữa; các phụ nữ nghe thấy điều này 2 lần, lần thứ nhất từ thiên thần và sau đó từ chính Chúa Giêsu: Hãy báo cho họ đến Galilêa; ở đó họ sẽ gặp Thày.

Galilêa là nơi đầu tiên các vị được kêu gọi, nơi mọi sự được bắt đầu! Hãy trở về lại đó, trở về nơi các vị được gọi từ ban đầu. Chúa Giêsu đã bước đi dọc theo các bờ hồ khi những tay đánh cá ấy đang thả lưới. Người đã gọi các vị và các vị đã bỏ hết mọi sự mà theo Người (xem mathêu 4:18-22).

Việc trở lại Galilêa nghĩa là ôn lại hết mọi sự theo chiều hướng thập giá và cuộc vinh thắng của thập giá. Là ôn lại hết mọi sự Chúa Giêsu giảng dạy, làm phép lạ, lập cộng đồng mới, những hứng thú cùng với việc bỏ hàng ngũ ra đi, thậm chí cả việc bội phản, để ôn lại hết mọi sự từ một tận cùng lại là một khởi điểm mới, từ tác động yêu thương cao cả này.

Đối với cả từng người chúng ta nữa, cũng có một Galilêa ở vào khởi điềm cho cuộc hành trình của chúng ta với Chúa Giêsu. Việc đi đến Galilêa mang một ý nghĩa đẹp đẽ nào đó, nghĩa là tái nhận thức phép rửa của chúng ta như là một ngọn suối sống động, kín múc lấy một nghị lực mới từ nguồn mạch đức tin của chúng ta và cảm nghiệm Kitô hữu của chúng ta. Việc trở về Galilêa trên hết có nghĩa là trờ về với thứ ánh sáng rạng ngời mà nhờ đó ân sủng của Thiên Chúa đã chạm đến tôi ngay từ đầu của cuộc hành trình này. Từ ánh sáng ấy tôi có thể thắp lên một ngọn lửa cho hôm nay đây cũng như cho hết mọi ngày sống, và mang lại sức nóng cùng ánh sáng cho anh chị em của tôi. Ngọn lửa ấy làm bừng lên niềm vui nhẹ nhàng, một niềm vuị không thể bị mất đi bởi sầu đau và buồn khổ, một niềm vui tốt lành và êm dịu.

Trong đời sống của hết mọi Kitô hữu, sau phép rửa cũng có một thứ Galiêa sống động hơn nữa, đó là cái cảm nghiệm của một cuộc hội ngộ riêng tư với Chúa Giêsu Kitô là Đấng đã kêu gọi tôi theo Người và tham phần vào sứ vụ của Người. Bởi thế, việc trở về với Galilêa nghĩa là trân quí trong lòng mình cái ký ức sống động về ơn gọi ấy, khi Chúa Giêsu đi qua đời tôi, thương hại nhìn vào tôi và xin tôi hãy theo Người (biệt chú của người dịch: câu này hoàn toàn phản ảnh câu tâm niệm của ĐTC “vì thương được chọn” xuất phát từ cảm nghiệm của ngài vào năm ngài 17 tuổi trước khi ngài dấn thân đáp lại tiếng Chúa gọi và theo Chúa cho đến nay trong vai trò đại diện Người để dẫn dắt Giáo Hội hiện nay). Nó có nghĩa là làm sống lại ký ức về giây phút mà ánh mắt của Người chạm phải đôi mắt của tôi, lúc mà Người làm cho tôi cảm thấy rằng Người đã yêu thương tôi.

Hôm nay, đêm nay, mỗi người chúng ta có thể đặt vấn đề là: Galilêa của tôi là gì? Galilêa của tôi ở đâu vậy? Tôi có nhớ nó hay chăng? Hay là tôi đã quên mất nó rồi? Phải chăng tôi đã bị lầm đường lạc lối nên quyên mất nó rồi? Chúa ơi, xin giúp con: xin hãy bảo cho con biết Galilêa của con là gì; vì Chúa biết rằng con muốn trở về đó để gặp gỡ Chúa và để cho con được tình thương của Chúa ấp ủ.

Bài Phúc Âm của Lễ Phục Sinh rất là rõ ràng, ở chỗ chúng ta cần trở về đó, để thấy Chúa Giêsu phục sinh và để trở thành những nhân chứng cho việc phục sinh của Người. Không phải là vấn đề trở về đó theo thời gian; không phải là một thứ nhung nhớ. Mà là cuộc trở về với tình yêu ban đầu của chúng ta, để nhận lấy ngọn lửa đã được Chúa Giêsu thắp lên trên thế giới này và mang ngọn lửa ấy cho tất cả mọi dân nước, cho đến tận cùng trái đất.

Một Galilêa của Dân Ngoại (Mathêu 4:15; Isaia 8:23)! Đó là chân trời của Chúa Phục Sinh, chân trời của Giáo Hội; với ước muốn thiết tha được gặp gỡ, nào chúng ta hãy lên đường!

Nguồn: tonggiaophanhanoi.org (20.4.2014)

 

home Mục lục Lưu trữ