Hình thành - Phát triển
Sinh hoạt giáo xứ
Tìm hiểu giáo lý
Xã hội
Đang online: 39
Tổng truy cập: 2253295
NÀY BÀ, LÒNG TIN CỦA BÀ MẠNH THẬT
NÀY BÀ, LÒNG TIN CỦA BÀ MẠNH THẬT
-Lm. Giuse Nguyễn Văn Hữu
Đọc Tin Mừng, ta thấy Chúa Giêsu khen thì ít, mà chê thì nhiều. Tuy khen ít chê nhiều, nhưng lời khen chê của Chúa đều rất xác đáng.
Những người bị Chúa chê là giới chức đạo Dothái, các tông đồ, như tông đồ Phêrô chẳng hạn (x. Mt 14,31; 16,8).
Những người được Chúa khen duy nhất có mình ông Na-tha-na-en là người Israel (x. Ga 1,47), còn toàn là những người ngoại giáo, như viên sĩ quan Rôma (x. Mt 8,10) và người đàn bà xứ Ca-na-an trong Tin mừng hôm nay.
Người đàn bà Ca-na-an hôm nay đến xin Chúa trừ quỷ cho con mình: “Lạy con Vua Đavid, xin thương xót tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm!”
Nhưng Chúa làm thinh, chẳng đáp lời nào. Thấy thế bà càng năn nỉ kêu xin, năn nỉ đến nỗi làm cho các môn đệ phải thưa với Chúa rằng: “Xin Thày thương giúp bà ấy, kẻo bà ấy cứ theo chúng ta mà kêu mãi!”
Chúa liền bảo: “Thày chỉ được sai đến với chiên lạc nhà Israel mà thôi!”
Không ngã lòng, bỏ cuộc, người đàn bà vẫn kiên trì kêu xin: “Lạy Ngài, xin hãy đến cứu giúp tôi!”
Chẳng cần úp mở nữa, Chúa bèn nói một cách cửng cỏi, sỗ sàng: “Không thể lấy bánh của con cái mà ném cho chó!”
Không phật lòng, không tự ái trước lời nói của Chúa, người đàn bà nhã nhặn khiêm nhường đáp lại: “Đúng vậy, thưa Ngài, nhưng những con chó nhỏ cũng được ăn miếng bánh vụn rơi xuống từ bàn ăn của chủ.”
Thật độc đáo! Hiếm thấy người đàn bà nào như thế! Thái độ của bà khiến Chúa phải ngỡ ngàng và cất lên lời khen ngợi: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào sẽ được như vậy!”
Không biết trong cộng đoàn chúng ta có người đàn ông đàn bà nào như người đàn bà Ca-na-an hôm nay hay không? Nếu có thì xin cho biết?
Người đàn bà ngoại giáo đã vượt qua được thử thách mà Chúa đưa ra, để bày tỏ lòng tin chân thành vào Chúa và được Người khen ngợi. Còn chúng ta thì sao? Trong mọi thử thách, đau thương của cuộc đời, chúng ta có vượt qua được không?
Chắc chắn nhiều lúc chúng ta đã ngã lòng và oán trách Chúa khi gặp phải những tai ương hoạn nạn, chứ không vững lòng tin tưởng như người đàn bà ngoại giáo xứ Ca-na-an.
Ý thức mình yếu đuối như vậy, chúng ta hãy cùng nhau xin Chúa tha thứ, cùng nhau tuyên xưng đức tin, để niềm tin của chúng ta được ngày thêm vững vàng và được Chúa khen ngợi như người đàn bà xứ Ca-na-an hôm nay.
11.Ơn đức tin trong cơn hoạn nạn khốn khó—Lm JB. Lê Ngọc Dũng
Bà mẹ Canaan trong bài Tin Mừng hôm nay kêu xin Chúa Giêsu: "Lạy Ngài là con Vua Đavit, xin dủ lòng thương tôi! Đứa con gái tôi bị quỷ ám khổ sở lắm" (Mt 15,22). Bà đã rất đau lòng với nỗi "khổ sở" của con gái mình. Mỗi ngày bà thấy đứa con gái mình bị ma quỹ dằn vặt, bà rất đau đớn. Bà cảm thấy đau đớn, khổ sở như là con gái mình đau đớn khổ sở. Vì vậy, nghe nói về Chúa Giêsu có thể cứu chữa, bà vội vã tìm đến Ngài.
Câu chuyện chữa lành này lại không giống như những câu chuyện chữa lành khác trong Kinh Thánh. Người cầu xin chữa lành đã bị chối từ. Chúa Giêsu đã im lặng, trước lời van xin của bà. Ngài còn nói: "Thầy chỉ được sai đến với những chiên lạc nhà Israel mà thôi" (Mt 15,24). Chắc hẳn khi bị chối từ, bà ấy cảm thấy đau lòng, và như bị xúc phạm. Chúa Giêsu lại có vẻ coi thường bà ta khi nói: "Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con" (Mt 15,26). Tuy nhiên vì yêu thương con gái mình bị khổ sở bà cũng chấp nhận mình như những con chó, mong được mẫu bánh vụn trên bàn rơi xuống. Cuối cùng, Chúa Giêsu đáp lời bà ta: "Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy" (Mt 15,28). Thánh sử Matthêu ghi lại: "Từ giờ đó, con gái bà được khỏi bệnh" (Mt 15,28).
Người đàn bà xứ Canaan, là một người ngoại giáo, nhưng được có đức tin trong sự đau khổ, khốn khó. Một hoàn cảnh đau khổ khốn khó lại là một cơ hội để bà đi tới đức tin.
Trận đại dịch Covid đã và đang gây ra biết bao là đau khổ, khốn khó. Nó có thể là dịp để người ta đi tới đức tin không; là dịp chúng ta tìm đến hay trở về với Chúa không?
Có sự kiện vừa mới xảy ra là, bác sĩ Julian người Ý, 38 tuổi, từ một bác sĩ vô thần đã trở về với Chúa, đã cầu nguyện mỗi ngày và vui vẻ dấn thân phục vụ bệnh nhân.
Trước những ca nhiễm bệnh mỗi ngày mỗi nhiều, số người chết mỗi ngày một gia tăng, bác sĩ Julian đã bị áp lực nặng nề. Anh đã trãi qua cơn ác mộng nhất của đời mình. Anh nói: "Ngay cả trong những cơn ác mộng nhất của đời mình, tôi cũng không bao giờ tưởng tượng rằng, tôi sẽ phải chứng kiến và trải qua những gì đang diễn ở Ý, ngay cả ở trong bệnh viện của chúng tôi trong ba tuần qua".
Anh vô cùng choáng ngợp và bất lực trước những gì xảy ra trước mắt anh mỗi ngày. Quá nhiều bệnh nhân chết trong đau đớn; bệnh viện thiếu những trang thiết bị cho họ sử dụng. Các bác sĩ phải chủ động đánh giá khả năng sống sót của mỗi bệnh nhân, để đặt nội khí quản cho họ hay tiếp tục chữa trị.
Trong nước mắt và tuyệt vọng Julian bất chợt nhớ đến Chúa, một vị mà anh chưa bao giờ tin rằng tồn tại. Sau đó anh bắt đầu cầu nguyện: "Xin Chúa thương xót cho chúng con. Chúng con đã đạt đến giới hạn của mình. Chúng con không thể làm gì hơn. Số người chết tăng lên mỗi ngày. Chúng con hoàn toàn kiệt sức rồi!".
Sau lời cầu nguyện tha thiết, Julian cảm thấy mọi áp lực ban đầu của mình như nguôi ngoai phần nào. Julian tâm sự: "Bất chợt chúng tôi nhận ra rằng trong thời khắc gian nan này, hãy thành tâm cầu nguyện, để xin Chúa chỉ dẫn vượt qua giai đoạn khó khăn". "Khi rảnh rỗi chúng tôi dành ra vài phút cúi đầu cầu nguyện. Tôi còn nhớ, đến tận hai tuần trước, tôi và những bạn đồng nghiệp vẫn còn là những người vô thần. Chúng tôi đã được nhồi nhét rất nhiều kiến thức khoa học mang hệ tư tưởng chủ nghĩa duy vật, luôn tin tưởng rằng Thiên Chúa không hề tồn tại. Tôi cười nhạo khi bố mẹ tôi đi đến nhà thờ. Bây giờ, chúng tôi cầu nguyện mỗi ngày, xin Chúa ban cho bình an và sức mạnh để giúp chúng tôi có niềm tin, kiên trì chăm sóc tốt cho bệnh nhân của mình".
Anh cũng bày tỏ sự biết ơn của mình đối với Chúa. "Tôi biết mình chỉ là hạt bụi nhỏ bé trong thế giới bao la, rộng lớn này. Nhưng tôi muốn sử dụng hơi thở cuối cùng của mình để giúp những người khác. Trong lúc bế tắc nhất, đau khổ chứng kiến cái chết của những người dân nước mình, tôi hạnh phúc vì giờ đây tôi được trở về với Chúa."
Cả hai người, người đàn bà xứ Canaan ngày xưa và bác sĩ người Ý Julian ngày nay, đều rơi vào hoàn cảnh gian nan khốn khó, một hoàn cảnh dễ đi tới khủng hoảng và tuyệt vọng. Sau đó cả hai người được có đức tin mạnh mẽ và tìm được niềm vui trong Chúa.
Điều đáng suy gẫm ở đây là lòng yêu thương và sự khiêm tốn. Nơi người đàn bà xứ Canaan, ít ra, là tình yêu thương mạnh mẽ đối với đứa con gái bị quỷ ám và nhận mình như là thân phận như con chó dưới gầm bàn. Nơi bác sĩ Julian, ít ra, là tình yêu thương đối với những bệnh nhân Covid và thấy mình rất là giới hạn, như là hạt bụi bé nhỏ trong thế giới rộng lớn. Cả hai đều thấy mình hèn mọn và bất lực và chạy đến kêu xin Chúa. Họ đã đặt niềm tin vào Thiên Chúa để Ngài cứu giúp.
Thực tế, cho chúng ta thấy, không phải tất cả mọi người trong hoàn cảnh gian nan khốn khó, hay phải chịu những đau khổ những mất mát, cụ thể như do trận đại dịch, đều có thể lãnh nhận được ơn đức tin. Chỉ có những người khiêm tốn và lòng bác ái yêu thương mới có thể đón nhận ơn đức tin và niềm vui an bình trong Chúa.
12.Chúa Nhật 20 Thường Niên--Lm Gioan Phan Tiến Dũng
Những nỗi đau-thống khổ, lời khẩn thiết kêu van của con người có chạm đến Tình yêu-Lòng thương xót của Thiên Chúa chăng? Nhân loại khi bước vào năm 2020 với biết bao đau thương, khó khăn và thử thách đặc biệt là đại dịch bệnh Covid. Mấy ngày qua khi phải tuân thủ giãn cách xã hội và không thể cử hành thánh lễ quy tụ nhiều tín hữu. Với tâm tư của một người mục tử, tôi có nhiều cảm xúc, cảm thấy buồn-đau và chắc hẳn nhiều người trong ACE cũng vậy. Có thể chúng ta đang tự hỏi: Thiên Chúa là Đấng yêu thương, quan phòng và giàu lòng thương xót; nhưng tại sao giờ đây con cái của Ngài đang gặp quá nhiều đau khổ và dường như khó để tìm ra lối thoát. Khi đối diện với hoàn cảnh thế này, tôi và anh chị em sẽ phải làm gì đây?
Tin mừng hôm nay soi sáng cho chúng ta bắt gặp một hoàn cảnh quá đáng thương của một bà mẹ, chắc hẳn khi một người mẹ có người con nào của bà bệnh tật, đau khổ, thì lòng người mẹ lại càng đau hơn gấp bội nỗi đau mà người con mình đang phải gánh chịu. Vì thương con, vì muốn cứu con, vì muốn con được bình phục và hạnh phúc, bà đã hy sinh tất cả, hy sinh ngay cả danh dự để miễn sao con mình được Chúa đoái thương cứu chữa. Bà đã đi theo để van xin Chúa “Lạy Ngài là con Vua Ðavít, xin thương xót tôi: con gái tôi bị quỷ ám khốn cực lắm”. Chắc rằng Chúa nghe những lời van xin của bà, nhưng Tin mừng lại tường thuật “Chúa không đáp lại một lời nào” Phải chăng Chúa không quan tâm đến những điều mà bà mẹ này kêu xin? Ngay cả những môn đệ họ cũng thấy phiền hà khó chịu khi bà mẹ này kêu xin hoài mà tại sao Chúa không làm gì cho bà ta cả. Nên các ông đến gần Người mà xin nhưng với cung cách không hài lòng và như trách Chúa: “Xin Thầy thương để bà ấy về đi, vì bà cứ theo chúng ta mà kêu mãi”.
Lời đáp lại của Chúa Giêsu thoạt nghe chúng ta cảm thấy phủ phàng và nhói trong lòng, vì Ngài “chỉ được sai đến cùng chiên lạc nhà Israel” hay “không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”. Để hiểu đúng ý nghĩa những gì Chúa nói, chúng ta cần phải hiểu trong hoàn cảnh mà Tin mừng theo Thánh Mattheu được viết ra là dành cho người Kitô hữu gốc Do Thái. Thật vậy, Chúa đến với dân Israel, Chúa ban ơn cứu độ cho Israel là dân được tuyển chọn cách đặc biệt. Nhưng vì cứng lòng, vì ngoan cố họ đã không chấp nhận Chúa Giêsu, là Đấng Thánh đến từ Thiên Chúa và là Con Thiên Chúa. Họ đã loại Chúa ra khỏi đời sống của họ, nhưng họ lại tự phụ và cho rằng: duy chỉ mình họ là dân thánh, còn các dân tộc khác thì không thể trở nên con cái Thiên Chúa và không đáng được Chúa thương cứu giúp.
Điều thú vị mà Tin mừng minh chứng cho chúng ta là: người đàn bà ngoại giáo này không phải là dân Israel nhưng lại có một lòng tin mạnh mẽ vào Chúa. Không những thế bà lại có tình thương bao la dành cho người con của mình. Chính hai điều này đã chạm đến lòng thương xót của Chúa Giêsu. Quả thật, nhờ vậy mà Chúa đã cứu con bà được bình phục. Hay chúng ta cũng có thể nói, người mẹ này đã cộng tác với Chúa bằng cả niềm tin và tình thương để cứu con mình. Chúa chữa lành người con của bà vì Chúa chạnh lòng thương đến những con người đau khổ, không những thế, Chúa cứu chữa con bà và ban ơn vì Chúa thấy lòng tin vững mạnh nhưng rất khiêm tốn, đơn sơ của một người mẹ vì con mà hy sinh tất cả. Chúa đã chạnh lòng thương và thán phục “Này bà, bà có lòng mạnh tin. Bà muốn sao thì được vậy”. Với tình thương và lòng tin, phép lạ của ân sủng đã xảy ra “ngay lúc đó, con gái bà đã được lành”.
Thưa ACE, vì lòng thương xót của Thiên Chúa, nhiều phép lạ vẫn đang xảy ra hằng ngày trong cuộc sống chúng ta. Chắc hẳn ai trong chúng ta giờ này cũng muốn kêu xin Chúa hãy làm phép lạ gì cho cơn đại dịch này, hay phép lạ nào đó cho những khó khăn đau khổ của chúng ta biến mất đi. Nhưng để phép lạ xảy ra chúng ta cũng phải cần cộng tác với ơn Chúa và cộng tác bằng cách nào. Chúng ta biết rằng phép lạ xảy ra là do ơn ban của Thiên Chúa cách nhưng không, do đó chúng ta phải cầu nguyện khẩn thiết van xin với lòng tin vững vàng và thái độ khiêm tốn. Đồng thời cũng là sự nỗ lực-cố gắng của chúng ta qua những hy sinh của cầu nguyện và bác ái.
Năm 2010 lúc tôi làm mục vụ bên Nhật, có gia đình của ông bà Takenaka rất đạo đức với năm đứa con. Tuần nào cả gia đình cũng đi lễ và hoạt động truyền giáo hăng say, nhưng cô con gái thứ 2 là Nozomi thì không bao giờ đi lễ cùng với gia đình. Sau một thời gian, tôi thấy làm lạ và hỏi tại sao, thì người mẹ nói, “nó rất chán khi đến nhà thờ, vì không thấy niềm vui gì cả, ở nhà nó cũng chẳng đọc kinh”. Cuối năm đó, Nozomi thi đậu vào đại học phải xa nhà, Bà Takenaka rất lo lắng, vì với một đứa con cứng đầu và khô đạo như vậy thì làm sao đây khi phải sống xa gia đình? Trước khi tiễn con đi xa, Bà chở nó lên gặp tôi để xin tôi cầu nguyện chúc lành cho nó. Khi đến nhà thờ Nozomi cứ ngồi lì trên xe không chịu xuống; nhưng vì người mẹ, tôi ra tận xe mở cửa rồi đọc kinh chúc lành cho nó. Sau khi đọc kinh, chúc lành, tôi tặng nó một tràng chuổi mân côi nhỏ và nói: “Cha cầu nguyện nhiều cho con, xin Chúa chúc lành cho con”. Tôi cũng nói với bà mẹ “từ hôm nay tôi mời gọi chị hãy cùng tôi làm tuần cửu nhật để cầu nguyện cho Nozomi”. Tuần thứ 3 của Mùa Vọng năm 2010, tôi nghe chuông, ra mở cửa thì thấy bà Takenaka với khuôn mặt vui tươi, bà hạnh phúc báo tin cho tôi biết, “Nozomi từ Tokyo gọi về hỏi con, mẹ chỉ cho con nhà thờ nào gần chỗ con ở, để con có thể đi xưng tội, đi lễ và rước lễ trong Mùa Giáng Sinh”. Bà khóc trong vui sướng nói với tôi “Thưa Cha, Chúa đã nghe lời cầu xin và sự hy sinh của con và Cha. Con tin Chúa không bao giờ bỏ rơi con cái Ngài”.
ACE rất thân mến, dẫu chúng ta đang đau khổ, khó khăn vì đại dịch, đau khổ hơn vì chúng ta không thể đến nhà thờ để tham dự Thánh lễ trực tiếp trong những ngày này. Nhưng chúng ta hãy bắt chước gương mẫu của bà mẹ trong tin mừng, vì tình thương dành những người thân yêu của mình và đặc biệt hơn là dành cho những anh chị em đang gặp đau khổ; chúng ta hãy chạy đến với Chúa với lòng tin kiên vững, hãy kêu xin Chúa với tâm hồn khiêm tốn-mở rộng, hãy làm mọi việc lành, hy sinh đạo đức, để qua đó, lòng nhân từ và khoan dung của Chúa chạm đến những nỗi khổ đau này của anh chị em mình và thương cứu chữa lành. Amen.
Các tin khác
.: GIẢNG CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN (15/08/2026) .: HỠI NGƯỜI ĐÀN BÀ KIA, ĐỨC TIN CỦA NGƯƠI RẤT MẠNH! (15/08/2026) .: ĐỨC TIN LÀ MỘT LỘ TRÌNH (15/08/2026) .: CHỮA LÀNH CON GÁI MỘT PHỤ NỮ CANAAN (15/08/2026) .: ĐỂ BÀ ẤY VỀ ĐI (15/08/2026) .: ƠN CỨU ĐỘ ĐƯỢC BAN CHO MỌI NGƯỜI (15/08/2026) .: LÒNG TIN VÀ TÌNH YÊU (15/08/2026) .: KỲ THỊ (15/08/2026) .: HÀNH TRÌNH NIỀM TIN VÀ TÌNH YÊU (15/08/2026) .: LÒNG TIN THỬ THÁCH (15/08/2026) .: LÒNG TIN CỦA BÀ MẠNH THẬT (15/08/2026) .: SỨC MẠNH CỦA LÒNG TIN (15/08/2026) .: VỮNG VÀNG TIN TƯỞNG (15/08/2026) .: THỨ THÁCH DƯỜNG NHƯ QUÁ SỨC (15/08/2026) .: TIN YÊU SỐNG BÍ TÍCH THÁNH THỂ THEO GƯƠNG ĐỨC MẸ (15/08/2026)
Mục lục Lưu trữ
- Văn Kiện Giáo Hội
- Giáo Hội Công Giáo VN
- Tin Ngắn Giáo Hội
- Tài Liệu Nghiên Cứu
- Tủ Sách Giáo Lý
- Phụng Vụ
- Mục Vụ
- Truyền Giáo
- Suy Niệm Lời Chúa
- Lời Sống
- Gợi Ý Giảng Lễ
- Hạnh Các Thánh
- Sống Đạo Giữa Đời
-
Cầu Nguyện & Suy Niệm
- Cầu Nguyện
- Suy Niệm
- Cầu Nguyện Là Gì?
- Cầu Nguyện Từ Mọi Sự Vật
- Suy Niệm Đời Chúa
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm, (Mùa Vọng -> CNTN) - Năm A
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Chay
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Phục Sinh
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm - Mùa Chay, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa - Tuần Thánh - Phục Sinh, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Tuần Thường Niên C
- Năm Phút Suy Niệm, Năm B (2011-12)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm C (2012-13)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A (2013-14)
- Cầu Nguyện Chung
- Suy Tư Và Thư Giãn
- Thánh Ca Việt Nam
- Phúc Âm Nhật Ký
- Thơ
- Electronic Books (Ebooks)
- Vatican
- Liên HĐGM Á châu
- Đài Phát thanh Chân lý Á châu - Chương trình Việt ngữ
- Giáo phận Bà Rịa
- Giáo phận Ban Mê Thuột
- Giáo phận Bắc Ninh
- Giáo phận Bùi Chu
- Giáo phận Cần Thơ
- Giáo phận Đà Lạt
- Giáo phận Đà Nẵng
- Tổng Giáo phận Hà Nội
- Giáo phận Hải Phòng
- Tổng Giáo phận Huế
- Giáo phận Hưng Hóa
- Giáo phận Kon Tum
- Giáo phận Lạng Sơn
- Giáo phận Long Xuyên
- Giáo phận Mỹ Tho
- Giáo phận Nha Trang
- Giáo phận Phan Thiết
- Giáo phận Phát Diệm
- Giáo phận Phú Cường
- Giáo phận Qui Nhơn
- Giáo phận Thái Bình
- Giáo phận Thanh Hóa
- Tổng Giáo phận TP HCM
- Giáo phận Vinh
- Giáo phận Vĩnh Long
- Giáo phận Xuân Lộc
- Ủy ban BAXH-Caritas Việt Nam
- Ủy ban Công lý và Hòa bình
- Ủy ban Giáo dục Công giáo
- Ủy ban Giáo lý Đức tin
- Ủy ban Kinh Thánh
- Ủy ban Mục vụ Di dân
- Ủy ban Mục vụ Gia đình
- Ủy ban Nghệ Thuật Thánh
- Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam