Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 36

Tổng truy cập: 2246366

HƯỚNG NHÌN LÊN CHÚA

HƯỚNG NHÌN LÊN CHÚA

 

Jos. Hồng Ân

Chính Đức Giêsu đã xa lánh đám đông, "đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt" (Mt 14, 13) để nghỉ ngơi, cầu nguyện và hướng nhìn về lên Chúa Cha, lý do là vì dân chúng đã nhận ra Chúa là đấng Mesia và kéo đến với Người để được Người chữa bệnh và nghe lời Người giảng dạy. Trình thuật bài Tin Mừng cho thấy rằng, sau khi chữa bệnh, giảng dạy và cho dân chúng ăn no nê, "Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình" (Mt 14, 22-23). Chỉ còn một mình Đức Giêsu, Ngài chìm sâu trong cầu nguyện, hướng nhìn lên Chúa Cha, gặp gỡ thân tình với Chúa Cha.

Đức Giêsu chìm sâu trong cầu nguyện, nhưng Ngài không quên các môn đệ. Ngài biết họ gặp sóng to, gió lớn, đang vật lộn, đang phải lao đao, vất vả chèo chống với sóng gió trên biển. Nên Chúa xuất hiện kịp thời để cứu giúp các ông. "Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: 'Ma đấy!', và sợ hãi la lên" (Mt 14, 25-26). Các môn đệ lo lắng, sợ hãi, trước phong ba bão táp, lại nhìn thấy Chúa Giêsu đi trên mặt nước trong đêm tối, tưởng là ma, các ông càng hoảng sợ hơn. Các ông sợ hãi, hoảng hốt, vì kém tin, nên các ông tưởng Chúa là ma và vô cùng sợ hãi. Đức Giêsu liền lên tiếng trấn an các ông: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!" (Mt 14, 27).

Khi nghe Chúa nói: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!" (Mt 14, 27). Ông Phêrô liền mạnh dạn thưa với Chúa: "Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài" (Mt 14, 28). Ông là người duy nhất trong nhóm môn đệ dám xin điều mà không ai dám xin. Đức Giêsu nhận lời cầu xin của Phêrô, nên đã bảo ông: "Cứ đến. Ông Phêrô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giêsu" (Mt 14, 29). Ông Phêrô bước ra khỏi thuyền mà đi trên mặt nước để đến với Chúa. Nhưng sau đó: "thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với" (Mt 14, 30). Đi trên mặt nước là một điều không tưởng, nhưng có Chúa thì có thể đi trên mặt nước một cách dễ dàng, có thể làm được những việc phi thường hơn thế nữa. Nhờ vào Chúa, ông Phêrô đã làm được điều đó. Nhưng quả thực ông đã mắc phải một sai lầm lớn là vì "thấy gió thổi thì ông đâm sợ", vì ông nghi ngờ, đức tin của ông bị chao đảo, ông đã nhìn xuống mặt biển giông tố, ông không nhìn lên Chúa, ông quên rằng Chúa đang đứng bên cạnh ông, nên ông bị chìm xuống nước. Đáng lẽ khi gặp phong ba, báp táp, ông phải hướng lòng lên Chúa, mắt nhìn về Chúa, luôn tin tưởng phó thác trong vòng tay yêu thương và quan phòng của Chúa. Ông cần gạt bỏ hết những lối suy nghĩ trần tục, những lo lắng, sợ hãi, bối rối, loại bỏ những "vật cản" để tiến bước.

Có một câu chuyện kể rằng vào lúc mới có thuyền buồm, một cậu bé nọ xin đi biển để học làm thủy thủ. Một hôm biển có bão, người ta bảo cậu leo lên trên cột để hạ cánh buồm xuống. Leo được nửa phần đầu thì dễ dàng vì cậu đưa mắt nhìn lên bầu trời. Nhưng đến lưng chừng cậu phạm phải một sai lầm. Cậu nhìn xuống mặt nước biển trong cơn bão, thế là cậu bị chóng mặt và muốn ngã xuống. Thấy thế, một thủy thủ già la to: "Này nhóc, ngước nhìn lên bầu trời đi! Nhìn lên bầu trời đi". Cậu bé nghe theo lời chỉ dẫn, cậu ngước nhìn lên trời và cuối cùng đã leo lên được an toàn.

Lỗi lầm của cậu bé, giống lỗi lầm của Phêrô trong bài Tin mừng hôm nay. Cậu ta đã rời mắt khỏi đích nhắm, nhìn xuống mặt biển giông tố, cậu đã bị choáng, có thể rơi xuống và bị chìm, bị vùi dập trong lòng biển, nhưng sau đó cậu nhìn lên bầu trời và cậu tiếp tục chèo lên an toàn, như Phêrô đã rời mắt khỏi Chúa Giêsu và nhìn xuống mặt biển giông tố, nên đã bị chìm xuống. Nhưng khi Phêrô bị chìm ông đã nhìn lên Chúa, cầu xin Chúa, nên ông đã được Chúa nắm tay và kéo ông lên. Quả thật, trong những phút thất bại, ông Phêrô luôn biết cầu cùng Chúa. Điều kỳ diệu là cứ mỗi lần vấp ngã, ông lại trỗi dậy, những thất bại đó đem ông đến gần Chúa hơn. Sự thất bại của ông Phêrô được Chúa cứu, đã làm ông càng thêm yêu mến Chúa hơn.

Trong đêm tối cuộc đời, nhiều khi chúng ta gặp sóng gió, bão táp, gặp gian nan khốn khó, mất bình an, bị nhận chìm xuống là vì chúng ta cậy sức riêng của mình, không nhìn lên Chúa, không tin tưởng phó thác nơi Chúa. Để đứng vững mỗi khi gặp sóng gió, bão táp trên biển đời, chúng ta hãy nhớ rằng, Chúa không bỏ rơi ta, Chúa luôn ở bên ta, như Ngài đã đến bên các môn đệ trong đêm tối trên biển, khi các ông gặp sóng to, gió lớn, khi các ông phải vất vả chèo chống. Mỗi khi ta bị gió thổi, bị sóng đánh chìm, ta hãy nhìn lên Chúa, cầu xin Người cứu giúp, như xưa Phêrô đã cầu cùng Chúa "thưa Ngài xin cứu con với" (Mt 14, 30).

Bài Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta hướng lòng lên Chúa, mắt nhìn về Chúa, tin tưởng phó thác trong vòng tay yêu thương và quan phòng của Chúa. Chúng ta biết rằng ở đâu có Chúa thì ở đó có bình yên, như xưa các môn đệ được bình yên khi có Chúa ở cùng: "Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay" (Mt 14, 32).

 

23.Uy quyền--Lm. Giuse Trần Việt Hùng

Tiên tri Êlia xuất hiện và làm nhiều việc phi thường tại miền Bắc Kinh Thành nước Israel dưới thời vua Ahab, vào thế kỷ thứ 9, trước Công Nguyên. Theo sách Các Vua, Êlia đã bảo vệ việc tôn thờ Thiên Chúa Yavê chống lại thần Baal thuộc xứ Canaan. Êlia đã thực hiện một số việc lạ lùng như cho kẻ chết sống lại, cho lửa từ trời xuống và được cất nhắc lên trời trong xe lửa. Trong sách Malachi, nói về sự trở lại của Êlia trước ngày Chúa quang lâm. Trong Tân Ước, có nhắc đến tên Êlia, khi người ta so sánh tiên tri Êlia với Chúa Giêsu và Gioan Tẩy Giả. Ông Êlia xuất hiện cùng với Môisen trong sự kiện Chúa Giêsu biến hình trên núi Taborê.

Chúng ta không biết nhiều về tiểu sử đời tư của tiên tri Êlia. Tên Êlia có nghĩa là Chúa của tôi là Yavê. Tại Israel, khi vua Ahab và hoàng hậu Jezebel tôn thờ các thần dân ngoại và xây dựng đền thờ kính thần Baal. Baal là thần xứ Canaan, họ tin rằng thần này chịu trách nhiệm về việc làm sấm chớp, mưa bão và sương sa. Jezebel nhập cư các thầy tư tế và các tiên tri của thần Baal vào đất Canaan. Êlia cảnh cáo và thách thức vua Ahab và các đồ đệ của thần Baal là sẽ có hạn hán trong ba năm. Êlia cũng đã thách đố quyền lực của thần Baal trên của lễ toàn thiêu. Kết qủa thần Baal chỉ là hư danh. Êlia đã toàn thắng trước mặt chư dân, nhưng vì ghen tương, bà hoàng hậu Jezebel tìm cách trả thù, nên ông phải trốn chạy lên núi. Chúa đã nâng đỡ an ủi ông trong cơn khốn cùng: Chúa phán cùng ông Êlia rằng: Hãy ra đứng trên núi trước tôn nhan Chúa. Bỗng Chúa đi qua; có một cơn gió mạnh xẻ núi non và nghiền nát đá trước mặt Chúa. Nhưng Chúa không ở trong gió bão. Sau trận gió bão thì đất động; Chúa cũng không ở trong cơn động đất (1Vua 19, 11).

Bài phúc âm hôm nay, sau khi Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều để nuôi dân, Chúa ở lại trong hoang địa để cầu nguyện. Thánh Matthêô viết: Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông (Mt 14, 25). Chúa Giêsu đi trên mặt nước. Một sự kiện lạ lùng. Con người bình thường với sức nặng khi bước xuống nước sẽ bị chìm xuống. Ở miền Nam Do-thái, vùng Giuđêa có Biển Chết, nước rất mặn. Khi xuống nước tắm, chúng ta có thể nằm ngửa và thân xác sẽ nổi trên mặt nước và không cần phải cựa quậy chân tay. Khi đứng thì nhẹ nhàng nhưng nằm thì thân xác có thể nổi. Không ai có thể đi trên mặt nước. Trong một vài cảnh lạ quảng cáo trên truyền hình, đôi khi chúng ta cũng thấy có người đi trên mặt nước, nhưng phải cẩn thận quan sát vì có sự dàn dựng phía sau để che mắt thiên hạ. Cũng giống như tất cả các nhà ảo thuật, họ đều có kỹ năng chuyên môn để qua mắt bà con. Chúng ta có thể tìm hiểu về nguồn ngọn của các sự việc cách cụ thể trên sách vở báo chí.

Chúa Giêsu đi trên mặt nước và đến với các tông đồ vào ban đêm: Chúa Giêsu nói với các ông rằng: Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ (Mt 14, 27). Các tông đồ là những người chài lưới rất quen thuộc với khung cảnh sóng biển. Khi thấy sự kiện lạ, các ông hoảng sợ. Đúng thế, ai mà không sợ chứ! Một phản ứng rất tự nhiên của con người. Các sự kiện lạ vượt ra ngoài qui luật của không gian và thời gian. Chúa Giêsu củng cố đức tin của các ông bằng các dấu lạ, để các ông nhận ra uy quyền của Thiên Chúa. Chúng ta thấy các tông đồ được chứng kiến nhiều phép lạ mà Chúa đã thực hiện, nhưng tới lúc nguy nan và khó khăn, đức tin của các tông đồ cũng vẫn bị lung lay và sợ hãi.

Ông Phêrô tính tình rất thật thà và nhiệt thành. Ông đã xin Chúa cho đi trên mặt nước, Chúa chấp nhận, nhưng: Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sấp mình xuống nên la lên rằng: Lạy Thầy, xin cứu con (Mt 14, 30). Phêrô là dân chài lưới. Ông sống trên sông nước và tắm lội hằng ngày, vậy mà khi gió thổi mạnh, ông chìm xuống và vội la lên, xin Chúa cứu. Đứng trước Đấng có quyền phép vô cùng, Phêrô cảm thấy mình quá nhỏ bé và yếu đuối. Ông cậy dựa vào tình thương của Chúa để xin cứu vớt. Có Chúa, con còn sợ chi ai. Tính tình của ông Phêrô rất bộc trực nhưng chân thành. Chúa Giêsu đã yêu thương và trao cho ông quyền trên các tông đồ. Chúa còn trao quyền cho ông cai quản Giáo Hội mà Chúa thiết lập. Chúa hỏi ông và ba lần ông đã tuyên xưng: Lạy Thầy, con mến yêu Thầy.

Cuộc đời của mỗi người chúng ta cũng đối diện với năm chìm bảy nổi. Nhưng các khó khăn và thất bại trong cuộc sống là những bài học giúp chúng ta sống trưởng thành hơn. Mới đây, trong một cuộc họp hàng tháng, chúng tôi đã chia sẻ về các vấn đề gây sự ưu tư trong cuộc sống đạo. Một linh mục chia sẻ rằng: Mỗi ngày cha đều dâng lễ và rước Mình Máu Thánh Chúa, vậy mà sau ba mươi năm linh mục, cũng chẳng thay đổi được bao nhiêu. Tính nào vẫn tật đó. Các tính xấu cứ lập đi lập lại. Lời chia sẻ rất chân tình. Hầu như ai trong chúng ta cũng thế. Tội đó đã xưng mười năm trước, nay vẫn còn tái phạm. Đôi khi chúng ta muốn sửa đổi và chừa tội, nhưng chỉ thay đổi và chừa cải được chút chút. Sau vài suy nghĩ, tôi tự an ủi rằng: Dù sao chúng ta cũng còn tiếp tục ở lại trong ơn nghĩa Chúa cho tới ngày hôm nay. Cũng giống như thức ăn thức uống giúp nuôi dưỡng chúng ta qua tháng ngày, nhờ từng bữa ăn bổ sức mà chúng ta còn sống khỏe tới ngày hôm nay. Tạ ơn Chúa.

Mỗi ngày sống là một ngày mới hoàn toàn. Chúng ta cùng dâng lời tạ ơn Chúa. Sống ngày hôm nay cho trọn vẹn. Ngày hôm qua có bị ngã, bị chìm thì sự việc cũng đã qua. Chúng ta không thể làm gì được với quá khứ. Bình sành đã bể là đã bể. Hàn gắn lại là việc của ngày hôm nay. Chúng ta không nên ngồi đó để phiền trách về quá khứ đã qua. Cái đã qua giúp chúng ta học hỏi nhiều kinh nghiệm để tiến thân và sống tốt hơn. Đừng chìm đắm trong qúa khứ, nhưng hãy vui sống giây phút hiện tại mà chúng ta đang có đây. Phêrô đã chìm xuống nước và vội la lên, xin Thầy cứu con. Nếu có khi nào chúng ta bị rơi chìm, thất bại và chán nản, hãy nhớ rằng chúng ta có Chúa Giêsu là Chúa và là Đấng có uy quyền trên hết mọi tạo vật. Hãy thân thưa với Chúa: Lạy Chúa, xin cứu con!.

Phần thưởng của cuộc sống là sự an vui và hạnh phúc. Khi con người nhận rõ vai trò, sứ vụ và cùng đích của cuộc đời, thì không còn phải lắng lo nhiều. Niềm tin sẽ dẫn dắt chúng ta hoàn thành sứ mệnh của con người trong cuộc lữ hành. Hãy tránh dần sự tranh chấp vô thưởng vô phạt để duy trì tình thân ái. Bỏ bớt cái tôi cao ngạo và dễ ghét, để cùng hòa đồng xây dựng sự hài hòa trong an bình. Tất cả mọi sinh hoạt đều qui hướng tạo niềm an vui hôm nay và ngày mai. Niềm vui lớn lao nhất của chúng ta là được làm nghĩa tử của Thiên Chúa. Trong niềm tin sống đạo và ân sủng của các Bí tích trong Giáo Hội, chúng ta được tháp nhập vào nhiệm thể của Chúa Kitô, để đồng thừa hưởng gia nghiệp đã hứa ban. Không riêng gì dân Do-thái mà tất cả mọi người tin vào Chúa Kitô: Họ đều là người Israel, họ được quyền làm nghĩa tử, được vinh quang, giao ước, lề luật, việc phụng tự và lời hứa (Rm 9, 4). Chúng ta sẽ được thừa kế gia sản ơn cứu độ mà Thiên Chúa dành sẵn cho loài người qua Con Chúa Nhập Thể và cứu chuộc.

Lạy Chúa, Chúa là chủ của muôn loài muôn vật. Chúa có quyền sáng tạo, biến hóa và tái tạo. Xin Chúa biến đổi tâm hồn chúng con trở thành những mảnh đất phì nhiêu sinh hoa kết trái nhân đức tốt lành trong cuộc sống. Xin cho chúng con can đảm tin tưởng và dõi theo lối bước của Chúa. Hãy lắng nghe lời của Thầy Chí Thánh: Thầy đây, các con yên tâm, đừng sợ!

 

24.Cuộc gặp gỡ của Thiên Chúa--Lm. Giuse Maria Lê Quốc Thăng

Tin Mừng Mt 14: 22-33: Tin mừng hôm nay ghi lại sự kiện Chúa Giêsu đi trên mặt nước hồ Tibêria. Phép lạ này tiếp tục là lời mời gọi hãy tín thác vào Chúa.

Thiên Chúa kết hợp mật thiết trong đời sống con người. Ngài phung phí tình yêu của Ngài cho chúng ta cách lạ kỳ. Từ ngàn xưa, Thiên Chúa đến với nhân loại, nói với nhân loại qua các Tiên tri mà vẫn chưa đủ để thỏa mãn tình yêu của Ngài, Thiên Chúa đã làm người nơi Chúa Giêsu, Con Một của Chúa Cha. Người đã sống giữa nhân loại trong thời gian. Người tiếp tục sống, hiện diện và hoạt động nơi Thánh Thần, Giáo hội và Bí tích Thánh thể của Người.

Sự hiện diện của Thiên Chúa kín đáo, im lặng và vô hình. Cần phải có con mắt đức tin để nhận ra những dấu chỉ về sự hiện diện của Thiên Chúa giữa chúng ta. "Kẻ kém lòng tin. Tại sao lại nghi ngờ?" Lời Chúa Giêsu khiển trách Phêrô cũng liên quan đến chính chúng ta, Kitô hữu hôm nay. Chúng ta hãy cầu xin cho đức tin mỗi người thêm mạnh mẽ, vững vàng để nhạn ra bàn tay Chúa Giêsu đang nâng đỡ trước những đau khổ, thử thách và cám dỗ.

I. TÌM HIỂU LỜI CHÚA

1. Bài đọc I: 1V 19,9.11-13

Tiên tri Êlia gặp gỡ Thiên Chúa trên Núi Sinai

Thiên Chúa đã tỏ mình ra với Tiên tri Êlia không phải trong cảnh tượng hùng vĩ kinh thiên động địa, nhưng trong im lặng của sự hiện diện nội giới và thiêng liêng, biểu tượng là cơn gió nhẹ.

a. Chống cự lại Nữ hoàng Jézabel, muốn du nhập vào Israel việc thờ cúng Thần Baal, Tiên tri Êlia đã gặp nguy hiểm đến tính mạng. Ông đã phải trốn về phía nam của Sinai, là nơi ngày xưa Môsê đã gặp Thiên Chúa.

b. Nhưng trong khi Thiên Chúa tỏ mình cho Môsê với sức mạnh của gió lốc tự nhiên, thì Ngài lại tỏ mình cho Êlia, con người đang kiệt sức và chán nản, bằng sự dịu dàng trong im lặng của núi rừng, trong tiếng thì thào.

c. Thiên Chúa mạc khải những điều cao siêu kín nhiệm ngay trong nội giới của các Tiên tri, chứ không bằng các hiện tượng lạ thường bên ngoài. Điều này là kinh nghiệm cho đời sống nội tâm của Kitô hữu: tìm Chúa, gặp Chúa và lắng nghe tiếng Chúa trong chính tâm khảm của mình là nơi bí ẩn. Tiếng Chúa cần phải được đánh động lương tâm mỗi người.

2. Bài đọc II: Rm 9,1-5

Nỗi đau khổ lớn lao của Phaolô

Thánh Phaolô nói nỗi buồn lớn lao nhất của ngài là thấy phần lớn anh em Do Thái của ngài không tin vào Đức Kitô. Nếu cần thiết làm hiến vật tách khỏi Đức Kitô vì người Do Thái, ngài cũng chấp nhận.

a. Toàn bộ chương 9 của Thư Rôma này, Phaolô đề cập đến vấn nạn dân Do Thái không tin nhận Chúa Giêsu Kitô.

b. Ước vọng của Phaolô không thể thực hiện được nhưng lại nói lên tình yêu lớn lao của ông dành cho dân tộc của mình, một dân được Thiên Chúa tuyển chọn, được đón nhận tràn đầy nhất đặc quyền trải suốt nhiều thời đại.

c. Người Do Thái có nhiều đặc ân mà các dân tộc khác không thể nào được, thế mà phần đông họ lại không tin vào Chúa Giêsu Kitô, tự đánh mất ơn cứu độ, ơn nghĩa tử.

3. Tin mừng: Mt 14,22-24

Chúa Giêsu đi trên mặt nước

Tin mừng hôm nay ghi lại sự kiện Chúa Giêsu đi trên mặt nước hồ Tibêria. Phép lạ này tiếp tục là lời mời gọi hãy tín thác vào Chúa.

a. Việc Chúa Giêsu đi trên mặt nước đến với các môn đệ, xem ra như là phép lạ chỉ dành riêng cho các môn đệ, những người đang ở trên con thuyền, nghĩa là cho Giáo hội của Người. Chính Chúa Giêsu sẽ là Đấng cứu Giáo hội khỏi mọi dòng nước dữ, mọi cơn sóng nguy hiểm rình chực nhận chìm con thuyền Giáo hội.

b. Phêrô đi trên mặt nước: Ông được Chúa Giêsu thông ban quyền lực của mình, đây là chi tiết làm nổi bật khía cạnh Giáo hội học của bản văn. Giáo hội được Người thông ban các năng quyền để phục vụ nhân loại. Tuy nhiên, Phêrô chỉ đi được trên mặt nước khi ông tin, còn khi ông kém tin, tỏ ra sợ hãi thì ông bị chìm. Mọi quyền năng, ân sủng đều đi kèm theo lòng tin. Một khi đã tin thì không có gì mà không làm được.

c. Kết thúc trình thuật là lời tuyên xưng của mọi người: "Quả thật Thầy là Con Thiên Chúa". Lời tuyên xưng này mở ra một hành trình mới, đánh dấu một sự trưởng thành trong niềm tin của các môn đệ. Tín thác vào Chúa Giêsu Kitô để mạnh mẽ, can đảm vững bước theo Người.

II. GỢI Ý BÀI GIẢNG

1. Sự hiện diện của Chúa Giêsu, nguồn bình an:

Sau khi Chúa Giêsu lên thuyền, gió bỗng yên lặng. Sự hiện diện của Người đủ sức mang lại yên tĩnh và chế ngự phong ba bão táp. Biển theo nghĩa Kinh thánh tượng trưng cho quyền lực của sự ác. Đi trên biển chứng tỏ quyền năng và sự chiến thắng của Chúa Giêsu trên sự dữ, nguồn gốc của bất an, chia rẽ, đau khổ. Nơi đâu có Chúa Giêsu, ở đó có bình an. Cuộc đời người Kitô hữu không thể tránh khỏi những phong ba bão táp của cuộc sống, những lúc như thế, hơn bao giờ hết cần phải chạy đến với Chúa Giêsu Kitô. Nếu biết đặt Người ở trung tâm đời mình thì sẽ tìm kiếm được an bình nội tâm, cho dù có gặp biết bao sóng gió.

Chúa Giêsu hiện diện ngay trong cuộc sống của Kitô hữu nếu mọi người biết đến với Người qua việc nghe, thực thi lời Người, đón nhận Mình Máu Thánh Người và siêng năng cầu nguyện với Người.

2. Tín thác cuộc đời trong tay Chúa Giêsu:

Các môn đệ vì sợ hãi sóng to gió lớn nên không nhận ra Chúa Giêsu, ngộ nhận Người là ma. Chúa Giêsu trấn an họ: "Thầy đây, đừng sợ". Còn hơn cả một lời trấn an, đây còn là một mạc khải: sự hiện diện của Chúa sẽ xua đi mọi nỗi sợ hãi; hãy tín thác cuộc đời trong tay Người. Khi Người xuất hiện thì gió yên biển lặng ; khi Người có mặt thì có sự bình an. Chính vì thế mà các môn đệ đã thờ lạy Người: Thầy quả thật là Con Thiên Chúa. Lời tuyên xưng này đồng thời cũng là lời biểu lộ một sự tín thác nơi Người. Tất cả mọi người trên thuyền cùng tuyên xưng một đức tin, cùng chung một lòng trông cậy.

Trong cuộc sống của mỗi người, niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô cần được thanh luyện và minh chứng trong thử thách gian nan. Nếu biết tín thác vào Người, thì càng khó khăn, càng vất vả, càng gặp nguy khốn, càng vươn lên mạnh mẽ trong đức tin, càng trung thành theo giáo huấn của Người và càng tìm kiếm được bình an.

3. Can đảm dấn thân lên đường cùng Giáo hội:

Việc chúa Giêsu đi trên mặt nước đến với các môn đệ trên thuyền là một hình ảnh mang tính Giáo hôi học. Chúa Giêsu luôn đồng hành cùng con thuyền Giáo hội. Phêrô thủ lãnh của Giáo hội, tin tưởng nhảy xuống nước để bước đi. Mọi thành phần Giáo hội hôm nay cũng phải tin tưởng cùng nhau nhảy xuống nước để đi gặp Chúa Giêsu. Khi Phêrô sợ hãi, kém tin là chính lúc đó ông bị chìm. Một khi đã liều mình theo Chúa thì phải theo đến cùng, bằng không chính nỗi sợ hãi sẽ nhạn chìm chúng ta.

Kitô hữu phải biết can đảm mạnh mẽ băng mình vào dòng đời này, để loan Tin mừng cho con người và thế giới hôm nay. Cùng với toàn thể Giáo hội, lèo lái con thuyền Giáo hội xông pha vào trong bão táp của thế giới đầy bất công, bạo lực, chiến tranh, vô luân này không chút sợ hãi. Chúa Giêsu luôn hiện diện và ở cùng con thuyền Giáo hội.

III. LỜI NGUYỆN TÍN HỮU:

Mở đầu: Anh chị em thân mến, xác tín vào sự hiện diện mang bình an của Chúa Giêsu trong cuộc sống này, chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện.

1. Giáo hội ngày nay đã và đang đương đầu với biết bao thách đố, chống đối trong đời sống luân lý. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các vị chủ chăn của chúng ta luôn được hồn an xác mạnh, kiên định trong đức tin, vững vàng trong đức cậy và chân thành trong đức mến để hướng dẫn dân Chúa vững bước trên đường nên thánh.

2. Ngày nay thế giới đang phải đối đầu với biết bao tai ương, chiến tranh và phân hóa, khiến cho biết bao người phải sống trong sự bấp bênh kinh tế, bất ổn tinh thần và bất hòa với nhau. Chúng ta cùng cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo quốc gia, các tổ chức thiện nguyện, các phong trào xã hội luôn hết lòng cộng tác để xây dựng một thế giới văn minh, hòa bình và thịnh vượng.

3. Cuộc sống Kitô hữu không thể tránh khỏi phong ba bão tố. Chúng ta cùng cầu nguyện cho mọi người, mọi gia đình trong cộng đoàn chúng ta luôn tìm được nơi Chúa Giêsu sự bình an và sức mạnh để can đảm tuyên xưng niềm tin của mình.

Lời kết: Lạy Chúa Giêsu, Chúa là nguồn mạch bình an. Chúng con, từng hoàn cảnh, từng cuộc đời mỗi người, mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn đã và đang gặp biết bao sóng gió thử thách. Xin Chúa đến với chúng con, nâng đỡ chúng con và giúp chúng con vững bước trong niềm tin của mình. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời.

 

home Mục lục Lưu trữ