Hình thành - Phát triển
Sinh hoạt giáo xứ
Tìm hiểu giáo lý
Xã hội
Đang online: 33
Tổng truy cập: 2246376
CHÚA GIÊSU ĐI TRÊN MẶT BIỂN VỚI PHÊRÔ
CHÚA GIÊSU ĐI TRÊN MẶT BIỂN VỚI PHÊRÔ
CÂU HỎI GỢI Ý
1. Đâu là những điểm tương đồng giữa đoạn văn này với đoạn văn trước?
2. Đoạn văn có chủ đích nào trong toàn thể phần này (ch.14-17)?
3. Giai thoại cho biết gì về nhân cách và niềm tin của Phêrô?
4. So sánh việc đi trên mặt biển đây với 2V 2, 1-5.
5. Đâu là những nét trong trình thuật này cho phép ta song đối Chúa Giêsu với Giavê?
6. Đâu là các chi tiết mặc cho giai thoại này một ý nghĩa Giáo Hội học?
7. Lời tuyệt tín cuối cùng của các môn đồ: “Quả thật, Thầy là Con Thiên Chúa” có thể giải thích được nhiều cách không?
1. Nếu phải đưa ra một điểm chung giữa đoạn văn này với đoạn văn trước về việc hóa bánh ra nhiều thì đừng ngần ngại nêu lên mấy nét như sau: nơi đây cũng như trong trình thuật trước, các môn đồ ở một mình và thiếu mọi thứ với Chúa Giêsu; lúc nãy họ đứng trước đám đông cùng đường, bây giờ họ lênh đênh trên mặt biển; trong cả hai trường hợp, Chúa Giêsu chỉ ra tay cứu giúp vào giây phút sau cùng, bằng một cử chỉ biểu lộ quyền uy tối thượng của Người trên vạn vật: gió lúc này và năm chiếc bánh cùng hai con cá trước đây. Trong cả hai bản văn, Mt trình bày thân phận của môn đồ Chúa Kitô, kẻ bị chia sẻ giữa nỗi sợ hãi và niềm tin, nhưng là một niềm tin luôn bị các dòng nước nghi ngờ đe dọa. Đây là một giáo huấn chủ yếu, còn nhằm giải thích cuộc sống gian khổ, nhưng đã vượt thắng nhờ niềm tin của các môn đồ Chúa Kitô trong thế giới quả muôn thế hệ. Cần phải hiểu đúng bản chất của niềm tin này, được thể hiện ở đây trong tiếng “kêu” của Phêrô (c.30): không phải là một sự tự tin và phấn khởi, song là một lời cầu cứu.
2. Đây là lần đầu tiên Phêrô đóng một vai trò độc lập trong cả cuốn Tin Mừng. Có thể bảo ông đã nhảy lên làm sĩ quan chỉ huy, tương tự như khi tuyên chứng Chúa Giêsu là Đấng Messia Con Thiên Chúa (16, 17-19); và cuối phần này, sẽ có nguyên một giai thoại ghi lại cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và ông (17, 24-27). Cả ba giai thoại chỉ nằm trong Mt và hoàn toàn vắng bóng trong các Tin mừng khác. Tất cả đều xác quyết những gì ta đã nói từ trình thuật hóa bánh ra nhiều mới đây: vì đám đông không hiểu, nên Chúa Giêsu đã quay về với các môn đồ, và từ nay quan tâm lo lắng làm phát triển niềm tin vừa chớm nở của họ. Và trong họ, Người bắt đầu xây dựng Giáo Hội Người. Bởi thế chẳng lạ gì khi thấy trong nhóm môn đồ nổi lên khuôn mặt Simon, tảng đá mà trên đó toàn thể ngôi nhà Giáo Hội một ngày kia sẽ được xây dựng. Dầu sao, hãy lưu ý là Mt không tô điểm cũng chẳng lý tưởng hóa vị sứ đồ. Đặc biệt trong giai thoại này, ông chỉ trình bày Phêrô như một môn đồ táo bạo, nung nấu một đức tin đích thực đấy, nhưng hãy còn quá ỷ vào sức riêng mình. Đức tin quá nhỏ bé của ông (c.31). Còn phải được thanh luyện và củng cố cho đến ngày Hiện xuống. Trong lúc chờ đợi, tiếng kêu thống khổ, lời xin giải cứu của ông: “Lạy Ngài xin cứu tôi”, là tiếng kêu của một con người thú nhận mình thất bại, bất lực trong việc vượt qua khoảng cách ngăn chia mình với Tôn sư.
3. Có thể nối kết giai thoại này với một sự kiện tương tự được kể lại trong 2V2, 1-5: với chiếc áo choàng của Elia, Elisê đã thừa kế quyền ngôn sứ của Thầy mình và đến lượt ông, ông đã dùng nó cách có hiệu quả để chia đôi dòng nước Giôđanô và lội qua được; Phêrô cũng đi trên mặt biển như Thầy với điểm khác biệt là ông không chiếm hữu, như Êlisê, một quyền năng thần thông gắn liền với đồ vật, nhưng chỉ đi được nhờ niềm tin vào Chúa Giêsu.
CHÚ GIẢI CHI TIẾT
"Người bắt buộc": Một thành ngữ dị thường! Tại sao Chúa Giêsu phải ép các môn đồ ra đi? Phải chăng vì họ không muốn để Người một mình trong đêm vắng? Hay vì Người sợ các môn đồ nhiễm lây sự kích thích muốn tôn Người làm vua của đám đông phấn khởi trước phép lạ hóa bánh ra chiều (x Ga 6,14-15).
"Còn đò thì... lắc lư với sóng": Matthêu nói về con đò như nói về một thực thể cộng đồng mà ta có thể coi là biểu tượng của Giáo Hội ở câu 33 cũng thế, tác giả không bảo là các môn đồ mà là "những kẻ ở trong đò”.
"Canh tư' đêm tối, người đi trên biển đến cùng họ": Canh tư tương ứng với khoảng thời gian 3-6 giờ sáng. Phép lạ được kể ở đây gợi nhớ nhiều đoạn Cựu Ước cũng nói Thiên Chúa đi trên biển (G 9, 8; 38, 16; Tv 77, 20; Hb 3, 15; Hc 24, 5), nhưng theo một ngôn ngữ ẩn dụ. Thành ra có sự song song giữa Chúa Giêsu và Giavê vậy.
"Chính là Ta": Qua kiểu nói đây, chắc hẳn Chúa Giêsu trước tiên muốn sửa sai ngộ nhận của các môn đồ (Người không phải là ma) và đồng thời trấn an họ, vì họ chẳng nhận ra đó chính là Người. Nét này gặp lại trong các trình thuật diễn tả Đấng Phục sinh hiện ra dưới một hình dạng khác lạ(x. Lc 24, 36tt). Nhưng vì ở đây Chúa Giêsu tỏ mình qua việc thi thố một quyền năng siêu phàm trên vũ trụ, nên cần phải nối kết với các cuộc thần hiển của Cựu Ước, trong đó Giavê vẫn thường giới thiệu mình bằng một thành ngữ tương tự: ‘Chính là Ta’ hay ‘Ta là’ (St 17, 1; 26, 24; 28, 13; 35, 11; 46, 3; Xh 3, 6. 14). Một lần nữa, Matthêu kín đáo nhấn mạnh rằng có một tương hợp giữa Chúa Giêsu và Giavê.
"Và Phêrô bắt đầu đi trên nước": Người môn đồ được một quyền lực thần thông như Thầy, đó là chi tiết làm nổi bật hơn nữa ý nghĩa Giáo Hội học của đoạn văn. Đây là một đặc điểm của thần học Matthêu, theo đó Chúa Giêsu cũng san sẻ quyền tha tội (9, 6) cho các môn đồ Người (9, 8; 16, 19; 18, 18). Tuy nhiên Phêrô chỉ đi được trên nước nhờ niềm tin của ông. Thánh sử còn nhấn mạnh ở nhiều đoạn khác quyền năng ấy của đức tin cùng hiệu lực lạ lùng và tức khắc của nó. Như với viên sĩ quan đến xin người chữa bệnh cho tên đầy tớ, Chúa Giêsu đã trả lời rằng: "Ông hãy đi, ông đã tin sao, thì sẽ được như vậy". Và ngày giờ ấy tên đầy tớ đã được khỏi (8, 13). Vì đối với người có lòng tin thì "không có gì mà không làm được" (17, 20).
"Lạy Ngài, xin cứu tôi": Như tiếng kêu của những người đi đò gặp cơn bão tố ("Lạy Ngài, xin mau cứu, chúng tôi chết mất": 8, 24), tiếng kêu của Phêrô làm vang vọng nhiều lời cầu khẩn của nhiều Thánh Vịnh, trong đó người tín hữu xin Thiên Chúa đến giúp mình khỏi luồng nước đang dọa đe (Tv 69, 2 và 15; 144, 7; xem thêm Tv 18, 17; 32, 6; Is 43, 2- 3). Thành thử đây là một lời cầu nguyện nói lên niềm tin vào Chúa Giêsu dù với chút ít nghi ngờ.
"Quả thật, Ngài là Con Thiên Chúa": Như các chỗ khác trong Tin Mừng, lời tuyên tín này chắc hẳn không có giá trị như việc các môn đồ nhìn nhận tử hệ tự bản tính của Chúa Giêsu; song là nhìn nhận tử hệ theo nghĩa rộng; đây chỉ là lời công bố về thiên sai tính của Người. Tuy nhiên, có thể cộng đoàn Kitô hữu hậu-phục-sinh sau đó dùng lại lời tuyên tín của Phêrô và thêm vào ý nghĩa đầy đủ là Thánh Thần soi sáng. “Những kẻ ở trong đò" nghĩa là ở trong Giáo Hội, theo gương Phêrô và các môn đồ, tuyên xưng Chúa Giêsu thực là Người Con duy nhất của Thiên Chúa tối cao.
KẾT LUẬN
Matthêu trình bày một cuộc thần hiện dành riêng cho "các kẻ ở trong đò", nghĩa là cho Giáo Hội của Đấng Phục Sinh: trong Chúa Giêsu, chính Thiên Chúa Cứu Thế của thời Xuất Hành tiếp tục giải thoát Israel mới khỏi những luồng nước khủng khiếp hằng rình chực nuốt lấy họ (x. Xh 14 và 15). Sự hiện diện đáp cứu của Người giữa cơn bão táp là nền tảng niềm tin của các tín hữu và cho phép họ nói lên cách vững lòng: "Ngài thật là Con Thiên Chúa".
Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG
1) Điều đã xảy đến cho Phêrô, thủ lãnh các sứ đồ, sẽ mãi là kiểu mẫu và gương soi cho mọi kẻ tin. Ở đây, Phêrô đại diện toàn thể Giáo Hội đang đứng trước mặt Thầy mình. Giáo Hội biết rằng mình được bảo đảm vượt thắng mọi thử thách nguy biến, rằng mình sẽ chẳng bao giờ đắm chìm, mất hút trong giòng lịch sử, với điều kiện cương quyết giữ vững đức tin. “Nếu không gắn bó với Ta, các ngươi sẽ chẳng đứng vững được" (Is 7, 9). Điều này có giá trị đối với dân Giao ước mới như đối với dân Giao ước cũ.
2) Sau khi Chúa Giêsu lên thuyền, gió bỗng lặng yên. Người không cần ra lệnh như đã làm trong cơn bão táp (8, 26). Sự hiện diện của Người đủ sức đem lại yên tĩnh và chế ngự ngũ hành cuồng điên. Trong đời ta cũng thế. Nếu biết đặt Chúa Giêsu ở trung tâm đời mình như một hiện diện đích thực và sinh động, ta sẽ được an bình nội tâm, dù bên ngoài phải tư bề sóng gió.
3) Chúa Giêsu ra nơi vắng vẻ để cầu nguyện, một lối cầu nguyện thật đặc biệt như giòng sông êm ả giữa Chúa Cha và Người. Không phải Người chẳng thích lối cầu nguyện phụng vụ hay cầu nguyện công khai đâu (ta đã thấy Người cầu nguyện trước đám đông lúc hóa bánh ra nhiều: 14,19), nhưng thỉnh thoảng Người cảm thấy cần có một lối cầu nguyện đơn sơ và cá nhân như thế. Trong việc này cũng như trong mọi chuyện khác của đời Người, Người là gương mẫu cho ta: không thể tưởng tượng ra một môn đồ Chúa Giêsu không biết bắt chước Người trong việc cầu nguyện.
4) Tin là nhảy xuống nước để đi gặp Chúa Giêsu. Nếu lúc ấy ta sợ, thế của ta sẽ trở nên nguy hiểm hơn lúc ta bằng lòng ở lại trên đò với các kẻ khác. Một khi đã liều, thì phải liều cho đến cùng tận. Nếu không nỗi sợ hãi sẽ nhận chìm ta. Tuy nhiên, dù bấy giờ sợ hãi, dù không còn sức tin tưởng trước cơn bão hoài nghi và chướng ngại, ta vẫn còn có thể kêu lên: "Lạy Chúa, xin cứu con". Và Người sẽ không bỏ lỡ cơ hội để nói với ta: “Hãy yên tâm, Thầy đây, đừng sợ!”.
5) Phêrô bắt đầu chìm xuống "lúc thấy gió mạnh" (c.30), ông đã chia trí không nhìn đến sự hiện diện trấn an của Chúa Giêsu. Nhưng ông lại được cứu một khi quay nhìn về Người.
6) Thử thách, khổ đau, thất bại không vùi dập nhận chìm Kitô hữu, nhưng cảnh tỉnh, thanh luyện niềm tin.
57.Suy niệm của Lm. Anthony Trung Thành
Có một người nọ ví cuộc đời của mình như một người lữ hành đang đi trên một bãi biển đầy cát. Khi nhìn lại cuộc hành trình, anh nhận ra hai điều kỳ lạ:
Điều thứ nhất: Khi anh thành công, hạnh phúc, vui sướng... anh thấy có bốn dấu chân trên cát. Đó là hai dấu chân của anh và hai dấu chân của Chúa. Thiên Chúa đồng hành để chia sẻ niềm vui với anh.
Điều thứ hai: Khi anh thất bại, đau khổ, buồn sầu...anh chỉ thấy có hai dấu chân trên cát. Và anh nghĩ đó là hai dấu chân của mình. Thiên Chúa đã bỏ rơi khi anh thất bại. Thiên Chúa đã vắng bóng khi anh đau khổ.
Sau đó, anh thắc mắc với Chúa: “Khi con thành công, hạnh phúc thì Chúa lại đồng hành với con, đi với con. Nhưng khi con thất bại, đau khổ là những lúc con cần Chúa nhất thì Chúa lại bỏ rơi con. Tại sao Chúa lại đối xử với con như thế?”
Chúa trả lời: “Khi con vui thì Ta đi bên cạnh con, đi với con, song hành cùng con. Còn khi con buồn, đau khổ, thất vọng thì Ta lại vác con trên vai của Ta. Cho nên dấu chân trên cát là của Ta chứ không phải của con.” (Câu chuyện sưu tầm trên Internet).
Trong cuộc sống, có lẽ những lúc thất bại, đau khổ, buồn sầu chúng ta cũng có cảm giác bị Chúa bỏ rơi như người đàn ông trong câu chuyện trên đây. Nhưng trong thực tế, Ngài không bỏ rơi chúng ta, Ngài luôn ở với chúng ta, đồng hành với chúng ta trong mọi nẻo đường của cuộc sống. Ngài không chỉ đồng hành khi chúng ta hạnh phúc, thành công mà còn đồng hành với chúng ta, ở bên cạnh để an ủi và nâng đỡ mỗi khi chúng ta gặp khó khăn đau khổ. Các bài Lời Chúa hôm nay cũng chứng minh cho chúng ta thấy điều đó.
Bài đọc 1, trích từ sách Các Vua quyển thứ nhất: khi Êlia bênh vực cho dân Chúa, kéo dân Chúa khỏi sự thống trị của tà thần. Ông đã thắng được cả ngàn sư sãi thờ thần Baal của hoàng hậu và nhà vua. Nên ông bị bà hoàng hậu I-de-ven truy bắt. Ông đã phải chạy trốn lên núi Kho-rép. Trong quảng đường chạy trốn đó, có những lúc ông không còn tha thiết với cuộc sống nữa, nhưng Thiên Chúa luôn ở cùng ông. Thiên thần đã dọn bánh cho ông ăn khi đói và nước cho ông uống khi khát (x. 1V 19,1-8). Tại núi Kho-rép, ông còn được Thiên Chúa hiện ra với ông qua làn gió hiu hiu. Sau đó, Thiên Chúa sai ông đi xức dầu cho một số người làm vua và làm ngôn sứ: xức dầu phong Kha-da-ên làm vua A-ram; xức dầu Giê-hu con của Nim-si làm vua Ít-ra-en; xức dầu Ê-li-sa con Sa-phát, người A-vên Mơ-khô-la, làm ngôn sứ (x. 1V 19, 9-18).
Bài Tin mừng hôm nay tiếp nối bài Tin mừng Chúa nhật tuần trước. Sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, dân chúng muốn tôn Đức Giêsu lên làm vua. Nhưng ý muốn của họ không phù hợp với sứ mạng của Ngài. Vì thế, Ngài đã giải tán dân chúng. Trước khi giản tán họ, Ngài đã bảo các môn đệ xuống thuyền đi sang bờ bên kia. Còn Ngài thì lên núi cầu nguyện một mình. Nhưng khi thuyền các môn đệ đi ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. Cùng lúc đó, Đức Giêsu đi trên mặt nước mà đến với họ. Nhưng các môn đệ tưởng rằng đó là ma và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Ngay lập tức, Đức Giêsu trấn an các ông: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” Nghe vậy, Thánh Phê-rô đã xin Đức Giêsu “nếu thực sự là Thầy, xin truyền cho con đi trên mặt nước để đến với Thầy. Đây là một lời cầu xin đầy táo bạo và mang tính thách thức. Dầu vậy, Đức Giêsu vẫn chấp nhận lời cầu xin của ông. Phê-rô đã bước xuống khỏi thuyền và đi trên mặt nước. Đó là hành động của niềm tin. Bởi vì, nếu không có niềm tin chắc chắn không ai hành động như thế. Nhưng khi đi được nữa chừng, thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con!” (Mt 14,30). Đức Giêsu đưa tay cứu lấy ông, đồng thời trách nhẹ ông rằng: “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?” Sau đó, Đức Giêsu đã làm cho sóng gió yên lặng.
Câu chuyện của tiên tri Êlia và câu chuyện của Phê-rô cho chúng ta thấy phảng phất hình ảnh của Giáo hội, của mỗi người kitô hữu chúng ta trong đó. Thật vậy, lịch sử Giáo hội và cuộc đời mỗi người kitô hữu chúng ta giống như con thuyền chòng chành trên biển khơi. Ngay từ những ngày đầu mới thành lập, Giáo hội bị bách hại một cách khốc liệt và kéo dài suốt 300 năm. Hầu hết các Tông đồ đều chịu Tử đạo. Vô số các kitô hữu bị giết chết. Từ đó tới nay có lẽ không giây phút nào mà Giáo hội không bị bách hại. Lịch sử cuộc đời mỗi người kitô hữu chúng ta cũng vậy: Có những khi chúng ta phải chạy trốn “ba thù” như tiên tri Êlia. Có những khi chúng ta bị nhận chìm xuống tận đáy của vực thẳm như Phê-rô bị nhận chìm xuống biển. Đúng như lời Đức Giêsu tuyên bố: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mỗi ngày mà theo Ta.”(Lc 9,23). Thập giá đó là những sự bắt bớ, tù đày, đòn vọt đến từ những người chống đối Giáo hội. Thập giá đó là khi chúng ta chống chọi với những cám dỗ của thế gian, ma quỷ, xác thịt. Ngoài ra, thập giá cũng có thể là những đau khổ thể xác như bệnh tật, đói khát do thiên nhiên hay do người khác gây nên.
Nhưng cho dù trong hoàn cảnh nào, Giáo hội và các kitô hữu vẫn có thể vượt qua nếu biết nhìn lên Chúa, biết kêu cầu Ngài giúp đỡ. Vì thế, lời kêu cầu của Thánh Phê-rô “Lạy Chúa, xin cứu con,” cũng là lời kêu cầu của mỗi người chúng ta trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Hãy xin Chúa cứu giúp khi chúng ta gặp thử thách đau khổ về thể xác cũng như tinh thần. Hãy xin Chúa cứu giúp khi chúng ta gặp thử thách trong đời sống đức tin. Hãy xin Chúa cứu giúp khi chúng ta gặp những thất bại trong cuộc sống. Trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, nếu chúng ta biết nhìn lên Chúa, kêu cầu Ngài, chắc chắn Ngài sẽ nắm lấy tay chúng ta và bảo rằng: “Cứ yên tâm, Thầy đây đừng sợ.”
Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời của chúng con nhiều khi cũng cảm thấy hoang mang lo sợ như tiên tri Êlia và Thánh Phê-rô ngày xưa. Xin cho chúng biết cảm nhận được Chúa ở bên cạnh, để luôn biết kêu cầu Chúa và xin Chúa hãy ra tay cứu giúp chúng con. Amen.
58.Chúa Nhật 19 Thường Niên--Lm. Joshepus Quang Nguyễn
Nghe xong trang Tin Mừng hôm nay, chắc quý ông bà và anh chị em liên tưởng đến thảm hoạ đắm tàu Titanic xảy ra hồi 2 giờ 20 phút sáng ngày 15 tháng 4 năm 1912. Đó là con tàu lớn nhất và sang trọng nhất thời đó. Nó được thiết kế để không thể bị đắm, thế mà đã bị đắm ngay trong chuyến vượt biển đầu tiên từ Anh sang Mỹ Châu, làm chết 1.513 người. Còn con thuyền của môn đệ tuy nhỏ hơn, đơn sơ gấp mấy ngàn lần con tàu TItanic, nó không đăm vào băng nhưng bị sóng đánh tơi bời. Các ông không chết và thuyền không chìm vì có Chúa đến cứu dù có bán tín bán nghi nhưng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa toàn năng, Ngài thống trị bá chủ muôn loài muôn vật Ngài đã dẹp yên sóng dữ.
Từ chốn biển cả trong Tin Mừng hôm nay, chúng ta nhìn lại xã hội chúng ta đang sống như là biển khơi và mỗi người hay gia đình chúng ta là những chiếc thuyền đang ra khơi. Đi trên biển đời, chúng ta có lúc gặp được những con gió mát là hạnh phúc, có lúc biển lặng là bình an, mạnh khoẻ, thành công… con thuyền của ta trôi êm đềm nhẹ nhàng trôi theo dòng đời đáng sống; nhưng cũng có lúc gặp gió to là bệnh tật, gian nan khó khăn, làm ăn thất bại, nghèo đói… rồi gặp sóng lớn là gia đình bất hạnh, con cái hư hỏng nghiện game, cờ bạc, độ bóng đá, nghiện ma tuý… những lúc ấy con thuyền đời ta hay gia đình ta bị chao đảo, dễ buông xuôi cho nó chìm theo dòng đời nghiệt ngã vì kém lòng tin vào chính mình, nhất là vào Thiên Chúa và sức mạnh của Lời của Chúa.
Đức tin chúng ta đi từ tình trạng yếu đuối tiến đến việc tuyên xưng mạnh mẽ, nhờ cảm nghiệm được sự hiện diện đầy quyền năng của Chúa Giêsu trong chính hoàn cảnh thách đố đức tin của các môn đệ, các Thánh và cả chúng ta. Chẳng hạn, Tông đồ Phêrô hôm nay, giữa sóng gió nổi lên, ông hoảng sợ, sợ đến nỗi Chúa đến mà tưởng là ma, rồi Chúa đến nói rõ rằng: “Thầy đây, đừng sợ”. Ông Phêrô cũng chưa tin chắc 100% nên ông đã ra điều kiện với Chúa để kiểm chứng, ông nói: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài". Chúa Giêsu nói cứ đến, thế là ông nhảy vào khoảng trống, bước ngay xuống nước để đến với Chúa. Cho nên, đức tin của ông Phêrô là một sự liều lĩnh, nhưng không phải là sự liều lĩnh tuyệt vọng: nhảy xuống nước để tự tử! Trái lại, tin là một liều lĩnh tràn đầy hy vọng, vì tin chắc Chúa đang đứng đó, Ngài là Đấng Cứu Độ, là sự sống, là Con Thiên Chúa hằng sống, quyền năng và đầy lòng thương xót luôn cứu giúp mỗi khi kêu cầu. Ấy nhưng, đang khi đi thấy gió thổi thì ông Phêrô đâm sợ, và khi bắt đầu chìm dần, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với!" Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy và cứu ông. Tại sao ông chìm? Vì yếu lòng tin và nghi ngờ Chúa trước những cơn sóng dữ.
Cũng vậy, đức tin của chúng ta và sự dấn thân với đức tin trong những hoàn cảnh sống khó khăn, thử thách, thậm chí là đau đớn sóng gió cuộc đời là điều hiển nhiên phải có vì chưng, Thánh Phêrô quả quyết: “Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin của anh em là thứ quý hơn vàng gấp bội, - vàng là của phù vân, mà còn phải chịu thử lửa. Nhờ thế, khi Đức Giê-su Ki-tô tỏ hiện, đức tin đã được tinh luyện đó sẽ trở thành lời khen ngợi, và đem lại vinh quang, danh dự” (1Pr 1,7). Cho nên, giữa sóng gió cuộc đời là gặp gian nguy, thử thách, chúng ta sợ hãi, kém tin vào chính mình và nhất là Chúa, thì con thuyền của ta càng nguy hiểm hơn, vì chính nỗi sợ hãi sẽ nhấn chìm chúng ta, khiến chúng ta buông xuôi, mất niềm tin và tuyệt vọng. Khi Phêrô chỉ nghĩ đến Chúa, chỉ dựa vào sức mạnh của Chúa, thì ông mạnh mẽ đi trên mặt nước, nhưng khi ông nghi ngờ, chỉ nghĩ đến mình, chỉ co rút vào bản thân, thì ông bị chìm xuống. Chúng ta yếu đuối, bất lực trước những hoàn cảnh khó khăn, thử thách, những đớn đau thể xác lẫn tinh thần nhưng nếu chúng ta nghĩ đến Chúa, dựa vào sức mạnh toàn năng của Ngài và kêu cầu Ngài, thì Ngài sẽ kéo chúng ta lên bằng cách cho chúng ta ý chí, nghị lực, thêm đức tin cho ta để ta vượt khó, vượt khổ và thoát tội. Cụ thể, Anh Nguyễn Phùng Linh, anh đã tin vào Lòng Chúa xót thương, tin vào quyền năng của Chúa mạnh mẽ cho nên anh kêu cứu Chúa, nhờ tôi cầu nguyện kêu xin Chúa và nhờ Đức Mẹ chuyển cầu cứu anh khỏi chết chìm trong vũng lầy ma tuý. Qủa thế, Chúa cứu anh và kéo anh lên quay trở về sau gần hai mươi năm sống trong tội lỗi. Hôm nay anh gọi về với tôi và xin làm chứng với cộng đoàn về đức tin vào Chúa, Chúa thương cầm lấy tay anh như đã từng cầm lấy tay Phêrô đưa quay cơn sóng gió cuộc đời của anh. Xin mời anh Linh:
Vâng, đức tin của chúng ta không thể chỉ gói trọn nơi những lời tuyên xưng, những buổi tham dự lễ nghi phụng tự, những khi lãnh nhận bí tích, nhưng đức tin đó phải đi vào cuộc sống thực sự của chúng ta với mọi sinh hoạt của mình hay gia đình, hay ngoài xã hội. Tin Chúa là phải dấn thân vào thực tại, sống chung đụng với mọi người, chấp nhận đi vào những cực nhọc, vất vả, khó khăn, nguy hiểm như anh Linh vừa mới chia sẻ, anh chấp nhận đau đớn thân xác khi cơn nghiện hoành hành trong thời gian anh cai, anh chấp nhận tất cả để được Chúa biến đổi chữa lành, đã đưa anh qua những cơn sóng gió cuộc đời anh.
Ước gì qua Lời Chúa hôm nay, xin cho mỗi người chúng ta luôn tin rằng Chúa luôn hiện diện và liên đới với chúng ta trong mọi nỗi gian truân, để từ bên trong, Ngài giúp chúng ta vượt qua mọi sóng gió bão táp của cuộc hành trình đức tin tiến về quê hương vĩnh hằng trên trời bình an mà không phải đắm chìm. Tin Chúa phải vâng nghe Lời Ngài, vâng lời tức phải sống, sống là chấp nhận thánh ý Chúa và thi hành dù khi vui sướng hay gian nan khốn khổ. Một lòng tin như thế "sẽ làm cho chúng ta có cái nhìn bên trong được sắc xảo và giúp trí tuệ khám phá sự hiện diện sinh động của Đấng an bài trong diễn tiến của các biến cố, hoàn cảnh" (Giáo Hoàng Gioan Phaolô, Thông điệp, Đức Tin và Chân Lý, 1998, số 16). Vì vậy, đọc, suy niệm và sống Lời Chúa hằng ngày sẽ củng cố lòng tin đồng thời giúp chúng ta sống can trường và bình an trong đau khổ, vui tươi khi hoạn nạn, và lạc quan khi gian khổ. Thiên Chúa để chúng ta phải chịu thử thách, gian khổ nhằm để tôi luyện lòng tin thêm vững chắc, đồng thời Ngài luôn ban mọi sức mạnh cần thiết đủ để giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách của cuộc đời qua việc sống Lời Chúa hằng ngày. Với đức tin như thế, xin mời cộng đoàn đứng lên tuyên xưng đức tin:
Các tin khác
.: GIẢNG CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN (08/08/2026) .: SỨC MẠNH CỦA ĐỨC TIN (08/08/2026) .: NHỮNG CƠN SÓNG (08/08/2026) .: XIN CỨU CON (08/08/2026) .: NGƯỜI KÉM TIN, SAO NGƯƠI LẠI NGHI NGỜ? (08/08/2026) .: ĐỪNG SỢ HÃY TIN TƯỞNG (08/08/2026) .: ĐỨC TIN TRƯỞNG THÀNH (08/08/2026) .: CHÚA ĐI TRÊN BIỂN (08/08/2026) .: AN TOÀN TRÊN BIỂN CẢ (08/08/2026) .: CÙNG PHƯU LƯU THEO CHÚA (08/08/2026) .: HÃY AN TÂM VÌ LUÔN CÓ CHÚA (08/08/2026) .: CHÚA GIÊSU ĐI TRÊN MẶT BIỂN (08/08/2026) .: DÌU NHAU TIẾN BƯỚC (08/08/2026) .: LẠY THẦY XIN THÊM LÒNG TIN CHO CHÚNG CON (08/08/2026) .: HƯỚNG NHÌN LÊN CHÚA (08/08/2026)
Mục lục Lưu trữ
- Văn Kiện Giáo Hội
- Giáo Hội Công Giáo VN
- Tin Ngắn Giáo Hội
- Tài Liệu Nghiên Cứu
- Tủ Sách Giáo Lý
- Phụng Vụ
- Mục Vụ
- Truyền Giáo
- Suy Niệm Lời Chúa
- Lời Sống
- Gợi Ý Giảng Lễ
- Hạnh Các Thánh
- Sống Đạo Giữa Đời
-
Cầu Nguyện & Suy Niệm
- Cầu Nguyện
- Suy Niệm
- Cầu Nguyện Là Gì?
- Cầu Nguyện Từ Mọi Sự Vật
- Suy Niệm Đời Chúa
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm, (Mùa Vọng -> CNTN) - Năm A
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Chay
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Phục Sinh
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm - Mùa Chay, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa - Tuần Thánh - Phục Sinh, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Tuần Thường Niên C
- Năm Phút Suy Niệm, Năm B (2011-12)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm C (2012-13)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A (2013-14)
- Cầu Nguyện Chung
- Suy Tư Và Thư Giãn
- Thánh Ca Việt Nam
- Phúc Âm Nhật Ký
- Thơ
- Electronic Books (Ebooks)
- Vatican
- Liên HĐGM Á châu
- Đài Phát thanh Chân lý Á châu - Chương trình Việt ngữ
- Giáo phận Bà Rịa
- Giáo phận Ban Mê Thuột
- Giáo phận Bắc Ninh
- Giáo phận Bùi Chu
- Giáo phận Cần Thơ
- Giáo phận Đà Lạt
- Giáo phận Đà Nẵng
- Tổng Giáo phận Hà Nội
- Giáo phận Hải Phòng
- Tổng Giáo phận Huế
- Giáo phận Hưng Hóa
- Giáo phận Kon Tum
- Giáo phận Lạng Sơn
- Giáo phận Long Xuyên
- Giáo phận Mỹ Tho
- Giáo phận Nha Trang
- Giáo phận Phan Thiết
- Giáo phận Phát Diệm
- Giáo phận Phú Cường
- Giáo phận Qui Nhơn
- Giáo phận Thái Bình
- Giáo phận Thanh Hóa
- Tổng Giáo phận TP HCM
- Giáo phận Vinh
- Giáo phận Vĩnh Long
- Giáo phận Xuân Lộc
- Ủy ban BAXH-Caritas Việt Nam
- Ủy ban Công lý và Hòa bình
- Ủy ban Giáo dục Công giáo
- Ủy ban Giáo lý Đức tin
- Ủy ban Kinh Thánh
- Ủy ban Mục vụ Di dân
- Ủy ban Mục vụ Gia đình
- Ủy ban Nghệ Thuật Thánh
- Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam