Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 52

Tổng truy cập: 2117351

ÂI ĐÓN TIẾP CÁC CON LÀ ĐÓN TIẾP THẦY

ÂI ĐÓN TIẾP CÁC CON LÀ ĐÓN TIẾP THẦY

 

Fiches Dominicales

I. VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:

Với Chúa nhật XIII này, kết thúc bài "diễn từ sai đi truyền giáo".

1. Sẵn sàng để theo Đức Kitô.

Đức Giêsu nói với "mười hai môn đệ" thân thiết mà Người vừa phong làm tông đồ, tức là những kẻ "được sai đi, của Người. Bài diễn từ có chia làm phần rõ rệt: Phần thứ nhất tập trung vào SỰ SẴN SÀNG TRỌN VẸN và sự gắn bó triệt để của người môn đệ vào Đức Kitô. Đức Giêsu đòi người môn đệ yêu mến Người hơn những gì thân yêu nhất: "Ai yêu cha mẹ hơn Thầy không xứng đáng làm môn đệ Thầy. Ai yêu con cái hơn Thầy không xứng làm môn đệ Thầy. Những lời này không đi ngược với giới răn thảo kính cha mẹ. Trong thể văn khoa đại kiểu Sêmít, những lời này chỉ nhắm thiết lập một trật tự ưu tiên trong những lựa chọn. Những tình cảm gia đình, dù chính đáng, không thể kìm hãm, càng không thể ngăn chặn những môn đệ bước theo Đức Giêsu. Những mối dây liên hệ thiêng liêng này chỉ là tương đối so với mối liên hệ tuyệt đối: gắn bó vô điều kiện vào bản thân Đức Giêsu. Ở đoạn văn trước đó, cùng đậm đặc chất Sêmít, Đức Giêsu đã nói không úp mở cho những ai muốn theo Người biết những chọn lựa đau đớn mà họ sẽ phải trải qua: "Thầy đến để tách lìa con trai khỏi cha, con gái khỏi mẹ, con dâu khỏi mẹ chồng, người trong một nhà sẽ chống đối nhau. Claude Tassin gợi ý: "Hãy nghĩ tới nhũng người ngoại đạo mới trở lại, từ chối không thờ lạy thần của gia đình vì đức tin Kitô hữu... Giữa "ngôi nhà" của Thiên Chúa (câu 25) và ngôi nhà của riêng mình", người môn đệ luôn luôn bị đẩy vào cho phải lựa chọn giữa (nhà" của Thiên Chúa và "nhà của riêng mình”, Đức Giêsu sẽ đi xa hơn nữa: Người mời gọi môn đệ yêu mến Người hơn chính bản thân họ, hơn cả mạng sống của họ? Và vì người môn đệ đã chọn chia sẻ vận mệnh với Người, Đức Messia chọn đóng đinh, họ sẽ không ngại ngùng vác lấy "thập giá bản thân" mà theo Người". Nếu ta thường cho rằng kiểu nói "vác thánh giá" thuộc về một ngôn ngữ ước lệ thì các độc giả của Matthêu không nghĩ thế, vì họ phải sống trong một hoàn cảnh bắt bớ, đe doạ, nơi cái chết trên thập giá xảy ra rất thường và là hình khổ tàn bạo, nhục nhã hơn hết, hình khổ dành cho nô lệ. Thế nên ai chọn nối bước Đức Giêsu chắc chắn rồi sẽ như Thầy mình, gặp phải hiểu lầm, thù ghét, và cả bắt bớ nữa.

2. Đón tiếp các môn đệ của Đức Kitô.

Với 4 câu, phần thứ hai trở lại đề tài "ĐÓN TIẾP" môn đệ Đức Kitô.

Trước hết để xác định sự duy nhất giữa Đấng sai đi và người được sai đi: "Ai tiếp đón các con là tiếp đón Thầy; ai tiếp đó Thầy là tiếp đón Đấng đã sai Thầy”.

Sau đó, để phân biệt chi tiết sự đón tiếp theo 3 mức độ giảm dần một cách nghịch lý: các "tiên tri", những "người công chính", nhưng "kẻ bé mọn", và long trọng xác nhận họ có tư cách xứng đáng là sứ giả của Phúc âm. Các "tiên tri" hiển nhiên là những Kitô hữu. Họ đã thi hành một tác vụ được chấp nhận trong Giáo Hội sơ khai. Những "người công chính có lẽ là những thành phần được kính trọng trong cộng đoàn Kitô hữu. Còn những kẻ "bé mọn" là các môn đệ, họ chẳng làm gì hơn là "tin" vào Đức Giêsu. Họ cũng đáng được trân trọng và yêu mến đặc biệt.

J. Perron ghi nhận: "không ý nghĩa sao, chỉ "diễn từ tông đồ" này khởi đầu như chỉ nói riêng với nhóm 12, tách họ riêng ra, trao cho họ trách nhiệm và tư cách người được sai đi của Đức Kitô, lại kết thúc bằng trao ban cho cả những người bé nhỏ nhất sự cao trọng và trách nhiệm y như thế?”.

II. BÀI ĐỌC THÊM:

(Mgr. L. Daloz, Le Règne descieux s 'est approché DDB).

1. Đức Giêsu không chỉ đồng hoá với các tông đồ mà Người sai đi loan báo Nước Thiên Chúa. Người còn đồng hoá với mỗi một môn đệ, nhất là với những người bé nhỏ nhất. Người sẽ nói: "Ai vì danh Thầy mà đón tiếp một trẻ nhỏ chính là đón tiếp chính Thầy" (l8,5). Đặc biệt, Người mời gọi ta nhận biết Người trong những kẻ túng cùng, khốn khổ: "Quả thực Thầy bảo anh em, mỗi lần anh em làm như thế cho một trong những kẻ bé mọn này, là anh em làm cho chính Thầy" (25,40). Hôm nay, ngay khi nói với các tông đồ: "Ai tiếp đón anh em la tiếp đón Thầy". Người nói tiếp và cho biết Người gắn bó biết bao với từng người: cho một tiên tri vì họ là tiên tri, cho người công chính vì họ là người công chính, cho kẻ bé mọn nhát vì họ là môn đệ. Ai đón tiếp họ, Người hứa sẽ ban phần thưởng, khi đón tiếp họ, cũng là chọn đứng về phía Người. Giữa Đức Giêsu và các môn đệ có một dây hiệp thông sâu xa. Đôi khi ta nói về "bí tích huynh đệ". Các bí tích, trước hết là bí tích rửa tội, không biến anh em ta, một cách nào đó, thành những “bí tích" của Đức Giêsu Kitô mà họ đã được ghi đấu đó sao? Cái nhìn đức tin phải giúp ta nhận biết Đức Giêsu hiện diện trong anh em ta. Mỗi người chúng ta được sai đến với con người để cho họ biết Đức Giêsu đã đến gần...".

2. Điểm bình thường trở tàhnh nơi diễn ra lắm bất ngờ

Yêu thương, tiếp đón là những từ ngữ thuộc về ngôn từ và phong tục của Nước Trời. Cái bình thường, cái thường ngày trở thành ân sủng, khả năng, khám phá ra niềm vui Nước Trời. Điều bình thương nhất như cho một ly nước uống, bỗng trở thành nơi diễn ra sự bất ngờ, mạc khải. Có lẽ Thiên Chúa muốn thời gian nghỉ hè sắp tới sẽ giúp ta trở nên biết quan tâm tới người khác, tới Đấng khác. Như thế, chúng ta sẽ trở thành những con người của niềm tin, những tín hữu.

 

42.Sự hiếu khách và Con Thiên Chúa--‘Mở Ra Những Kho Tàng’--Charles E. Miller, C.M.

Sự hiếu khách là một đức tính tốt đẹp mà đôi khi nó dẫn đến nhiều ngạc nhiên và sinh ra những kết quả không ngờ. Trong bài đọc I, người đàn bà xứ Shunem chứ không phai người Israel. Dù người Shunem thường bị người Israel khinh miệt, coi họ như dân ngoại, bà ta đã nhận biết tiên tri Êlisêô là một vị thánh. Bà đã thuyết phục được chồng bà để tỏ lòng hiếu khách với người của Thiên Chúa, vị tiên tri đã chấp nhận sự hiếu khách này với một sự ngạc nhiên. Phần thưởng bất ngờ mà người đàn bà được là một năm sau bà hạ sinh được một cậu bé trai, và bà vui sướng với phần thưởng đó trong môt thời gian dài.

Đoạn văn này đã báo trước lời giáo huấn của Chúa Giêsu trong Phúc Âm: “Người nào tiếp đón một tiên tri mang danh là tiên tri thì nhận phần thưởng của một tiên tri”. Phần thưởng của người đàn bà xứ Shunem là đứa bé trai, đứa con do chính máu huyết bà sinh ra. Chúa Giêsu đã nói với mọi người: “Ai tiếp đón các con là tiếp đón Thầy”. Khi chúng ta tỏ ra hiếu khách với tha nhân, chúng ta cũng sẽ nhận được một bé trai, nhưng không phải do mau huyết của chúng ta sinh ra. Chúng ta lãnh nhận Người Con đời đời của Chúa Cha. Khi chúng ta đến với tha nhân là chúng ta đến với chính Đức Kitô.

Thánh Martin thành Tour là một mẫu gương. Ngài thường được xem là con người đầu tiên được tôn kính như một vị thánh mà không phải do tử vì đạo. Ngài sinh ra tại Pháp và lúc mà cuộc bách hại đạo đang đến hồi chấm dứt. Chưa có ai được những thiện nam tín nữ kính trọng như một vị thánh trong Giáo Hội sơ khai trước đó như ngài, những người đã chết giống như Đức Kitô và vì Đức Kitô. Bây giờ điều quan trọng là bắt đầu chuyển đến sống vì Đức Kitô và để yêu mến Đức Kitô.

Khoảng đời của Thánh Martin đã nêu cao chân lý yêu thương tha nhân là thật sự yêu thương Đức Kitô. Trong lúc Thánh Martin đang còn là một người đang học giáo lý theo đạo và đang phục vụ trong quân đội, ngài đang thi hành phiên gác trong một đêm đông giá lạnh thì gặp một người nghèo khổ đang run rẩy vì quần áo của ông ta như mớ giẻ rách, đứng trước mặt ngài. Thánh nhân liền cởi chiếc áo choàng của mình, rút gươm cắt chiếc áo choàng ra làm hai mảnh và đưa một mảnh cho người ăn xin nghèo khổ đó. Sau đó, trong lúc ngủ, Martin nằm mơ thấy Đức Kitô khoác mảnh áo khoác mà ngài đã cho người ăn xin. Ngài nghe Đức Kitô nói; “Hỡi Martin, tuy con mới học giáo lý để theo đạo, mà con đã cho Ta chiếc áo này”.

Đoạn văn trên đã minh họa phần cốt yếu của đức tin chúng ta về Đức Kitô. Là những người Công giáo, chúng ta tin rắng Đức Kitô hiện diện trong từng lời Thánh Kinh và Người nói với chúng ta khi Lời Chúa được tuyên đọc trong nghi thức phụng vụ. Chúng ta tin rằng Đức Kitô đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể và trên bàn thờ khi chúng ta cử hành sự chết và sự Phục Sinh của Người. Cùng với những xác tín trên chúng ta phải tin rằng Chúa Kitô đang hiện diện nơi mọi người, khi chúng ta phục vụ tha nhân là chúng ta phục vụ Người, và khi chúng ta phớt lờ người khác là chúng ta phớt lờ chính Người. Chúng ta phải có một đức tin bao gồm nơi thực tại của Đức Kitô, nơi Lơi Chúa, nơi bí tích Thánh Thể và nơi mọi người. Phụng vụ không phải là một sự sùng kính riêng tư, một quan hệ cá nhân giữa Thiên Chúa với một người nào đó. Đó là sự diễn tả của Giáo Hội, trong một thân xác và một tinh thần trong Đức Kitô. Sự hợp nhất trong Đức Kitô phải chuyển động cách sống của chúng ta.

Khi chúng ta đến với những người không nhà, những người đói khát, chúng ta phải nhận ra Đức Kitô ở trong họ. Khi chúng ta để ý đen những bà mẹ trẻ, cô độc đang mang thai, những người cần chúng ta chăm sóc, chúng ta phải thấy Đức Kitô trong họ. Khi chúng ta nhận ra những ngoại kiều, ủng hộ hay chống đối chúng ta đang ở giữa chúng ta, chúng ta phải biết rằng Đức Kitô cũng là một người ngoại quốc. Và chúng ta phải hành động theo lời dạy của Chúa. Chúng ta phải luôn luôn tiếp đón Đức Kitô và đừng ngoảnh mặt đi. Những người Công Giáo phải ngạc nhiên nếu mình không hiếu khách. Sự tử tế sẽ là một diễn tả đích thực của đức tin chúng ta.

 

43.Chấp nhận vác Thánh Giá đời mình  theo Chúa--Lm. Joshepus Quang Nguyễn

Vào đêm canh thức bế mạc đại hội giới trẻ thế giới 2013 tại Brazin, Anh Felipe Passos, 23 tuổi, khuyết tật chia sẻ về cuộc đời anh như sau: khi tham dự đại hội giới trẻ, tại Madrid năm 2011, anh quyết tâm sẽ ở khiết tịnh cho đến khi kết hôn và làm việc chăm chỉ để nhóm cầu nguyện của anh có thể tham dự Ngày Giới trẻ Thế giới tại Rio de Janeiro. Với một ít tài sản, Felipe và bạn bè đã bắt đầu tiết kiệm tiền bằng cách làm việc vất vả. Vào ngày 11-1-2011, hai thanh niên bước vào nhà của anh với vũ trang, để cướp số tiền mà nhóm anh đã tích góp được với rất nhiều hy sinh. Felipe vì cố gắng giữ lại khoản tiết kiệm của nhóm nên anh bị bắn một phát chí tử. Anh chết lâm sàng, nhiều lần tim ngừng đập, bác sĩ lắc đầu bó tay. Anh đã hôn mê, phải thở qua ống thông mũi, trong khi đó cộng đoàn của anh hy sinh cầu nguyện cho anh. Và khi anh tỉnh lại, điều đầu tiên anh làm là xin được rước Thánh Thể và sau khi lãnh nhận, anh hồi phục nhanh chóng. Nhưng rồi sau đó, cuộc đời anh Felipe gắn liền với chiếc xe lăn, và anh tuyên bố: “Đây là Thánh giá của tôi, Thánh giá mà Chúa gửi đến, để tôi có thể gần Ngài hơn, để sống cởi mở hơn với ân sủng và tình yêu của Ngài”.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói: "Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được”. Trước hết chúng ta cần phải hiểu thập giá của mình là gì? Có phải là cây thập giá của Chúa Giêsu khi xưa vác không? Chắc chắn là không rồi, thập giá mình đây là: nếu là những người có gia đình thì thập giá ấy chính là những khó khăn, gian nan khốn khổ về vật chất cũng như tinh thần trong hoàn cảnh gia đình mình. Chẳng hạn, làm ăn thất bại, cơm áo gạo tiền, con cái hoang đàng, vợ ngoại tình, chồng say sỉn, cờ bạc hay có chồng mà không có con như phụ nữ giàu sang trong bài đọc một kể… Rồi nếu là ông là bà, thì thập giá ấy chính là sự cô đơn tuổi già, con cái bỏ rơi, đủ thứ bệnh tật. Nếu là những học sinh, sinh viên hay bạn trẻ chưa lập gia đình, thập giá ấy chính là chuyện bài vở thi cử, bằng cấp, tìm kiếm việc làm, và rồi đối đầu với bao cám dỗ làm suy bại con người và trí óc tuổi trẻ. Rồi những người đi tu, thập giá ấy chính là đau khổ trong việc giữ đức khó nghèo, khiết tịnh và vâng lời. Và cuối cùng là nhưng người khuyết tật hay bệnh nhân, thập giá là những chiếc xe lăn, những cặp nạn và những cơn đau xé lòng do căn bệnh gây nên. Chúng ta sẽ nói rằng những thập giá này tuy vô hình nhưng quá nặng làm sao chúng ta vác nỗi theo Chúa!

Các Thánh Tử Đạo Việt Nam là những bậc cha ông của chúng ta cũng đã gặp những thập giá còn nặng nề và đáng sợ hơn chúng ta nhiều, ấy nhưng các Ngài đã vui lòng chọn và vác thập giá đến hơi thở cuối cùng. Các Ngài chẳng những vác thập giá mình hằng ngày bằng một đời sống thánh thiện quên mình, chết đi cho lòng vị kỷ và cho tội lỗi như các tín hữu khác, các Ngài còn thực sự đóng đinh chính xác mình vào thập giá để minh chứng cho đức tin bằng cuộc tử đạo. Cuộc đời các Ngài lặp lại từng bước những chặng được thập giá của Chúa Giêsu và kết thúc bằng lời phó thác: Lạy Cha, con xin phó hồn con ở trong tay Cha. Bằng đời sống và bằng cái chết, các thánh tử Đạo Việt Nam xác tín Đức Tin của mình rằng: Không ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu Đức Kitô. Các ngài nghiệm rằng tình yêu dành cho Chúa mạnh hơn cả sự chết, vì dù có chết cũng được Chúa cho sống. Anh Felipe sau khi rước Thánh Thể Chúa anh đã tin vững vàng rằng Chúa là nguồn bình an và hạnh phúc nhất và chỉ đức tin mạnh mẽ vào Chúa anh mới có thể đón lấy và vác thập giá của mình là chiếc xe lăn để anh có thể gần Chúa hơn, để sống cởi mở hơn với ân sủng và tình yêu của Ngài.

Nhà thần học cha Arialdo Beni nói rằng: “Đức tin là vấn đề ý chí hơn là lý trí. Đức tin là tiếng xin vâng đáp lời đề nghị và lời hứa của Chúa. Đức tin là phó thác, tín nhiệm và trung thành dù cuộc sống có chết đi, là cố gắng toàn diện”. Vì vậy, nếu chúng ta tin và yêu Chúa một cách hời hợt, những thập giá ấy trở thành khổ giá, chúng làm cho ta sờ lòng nãn chí, thật vọng dễ dàng bỏ thập giá đời ta, bỏ Chúa, bỏ tha nhân và bỏ chính mình là tự tử. Còn nếu chúng ta tin và yêu Chúa một cách chân tình và thật sự, những thập giá kia là thánh giá đời ta vì thập giá ấy có Chúa vác cùng ta, có Chúa nâng đỡ ta và có Chúa giúp ta đi đến đỉnh vinh quang để được cứu độ. Cho nên, chúng ta phải vinh dự và hạnh phúc sống với, sống cùng thánh giá để được Chúa ban ân sủng dồi dào ngay đời này và ban triều thiên đời sau. Ngược lại, nếu chúng ta xấu hổ, tủi hờn, buồn khổ vì những thập giá này, chúng ta cảm thấy đời mình sau đắng cay biết là ngần nào vì thiếu vắng Chúa, thiếu vắng tha nhân và mất linh hồn thì nào có ích chi. Cho nên, Thánh Phaolô trong bài đọc 2 nói rằng: “Tất cả chúng ta đã chịu phép rửa trong Ðức Kitô, tức là đã chịu phép rửa trong sự chết của Người. Và chúng ta đã cùng chịu mai táng với Người, bởi vì được thanh tẩy trong sự chết của Người, để như Ðức Kitô nhờ vinh hiển của Chúa Cha mà sống lại từ cõi chết thế nào, thì cả chúng ta cũng phải sống đời sống mới như thế”.

Chúa Giêsu hôm nay khẳng định rằng “Ai muốn theo Tôi, thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”. Vâng, cái từ bỏ mà Chúa nói ở đây, đó là bỏ cái tôi kiêu ngạo, cái mặc cảm, cái sợ hãi của mình để khiêm tốn và can trường vui lòng chấp nhận vác lấy giá đời ta theo Chúa trong tin yêu và phó thác vào lòng thương xót Chúa. Cho nên, Chúa Giêsu nói rằng ai không mến thánh giá thì không thể làm môn đệ và là con cái Chúa. Ai xấu hổ thánh giá thì khốn cho người ấy vì Chúa cũng sẽ xấu hổ vì kẻ ấy. Trong đời, ai không muốn sướng, ai cũng muốn giữ mạng sống mình, ai cũng muốn thoát khổ chứ ai muốn khổ bền vững. Nhưng Thánh Phaolô nói rằng khốn khổ, gian truân, đói rách, bệnh họan, khuyết tật, chết chóc là chuyện xảy ra thường tình và thường ngày với chúng ta. Ấy vậy, đừng vì những thử thách ấy mà chúng ta bỏ tha nhân, bỏ chính mình, bỏ Chúa và tình yêu của Ngài. Chính lúc ấy chúng ta càng theo Chúa, tin Chúa, nương tựa vào Chúa xót thương chúng ta sẽ được cứu và bình an vì Chúa đã trải qua nó và toàn thắng nó.

Ước gì qua Lời Chúa hôm nay, xin Chúa giúp chúng ta nhìn thấy Thánh giá Chúa gửi đến chúng ta hầu noi gương các Thánh, biết chấp nhận vác Thánh giá đời mình để làm chứng cho Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót luôn ban ân sủng và tình yêu của Ngài làm cho đời ta bình an và hạnh phúc dù có khó khăn gian khổ. Amen.

 

home Mục lục Lưu trữ