Hình thành - Phát triển
Sinh hoạt giáo xứ
Tìm hiểu giáo lý
Xã hội
Đang online: 325
Tổng truy cập: 2267927
THẦY LÀ ĐẤNG KITÔ
THẦY LÀ ĐẤNG KITÔ
Lm. Trầm Phúc
“Người ta bảo Con Người là ai?” Tại sao Chúa Giêsu lại hỏi các môn đệ một câu lạ lùng như thế? Ngài không biết người ta nói về Ngài như thế nào sao mà lại hỏi? Hơn nữa, Ngài dùng từ Con Người chứ không dùng tiếng Thầy thường nói với các môn đệ. Tức Ngài ngụ ý gì. Sau khi các môn đệ trả lời, Ngài tiếp tục hỏi một câu trực tiếp hơn: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?” Có thể Ngài muốn cho các môn đệ ý thức hơn vì sống gần Thầy họ quen đi không còn biết Thầy là ai, sứ mệnh của Thầy là gì. Và trong số các môn đệ vẫn có một số người đeo đuổi những ước vọng trần thế của họ.
Chúng ta cũng thế, chúng ta dễ quen và dần dần mọi sự trở nên bình thường, những cử chỉ yêu thương lắm khi trở thành máy móc. Đó là định luật. Chúa Giêsu biết rõ điều đó, Ngài muốn các môn đệ ý thức sứ mệnh của Ngài. Và đây là giai đoạn quan trọng vì sắp đến thời phải quyết liệt, cuộc tử nạn gần kề. Phải chuẩn bị để đến lúc nguy nan, họ sẽ vững lòng.
“Còn anh em bảo Thầy là ai?” Một câu hỏi trực tiếp. Người ta nói Thầy như thế nào, Thầy không cần biết, nhưng anh em, những người đã sống với Thầy một thời gian khá dài, anh em nghĩ Thầy là ai đối với anh em? Đang khi anh em khác đang suy nghĩ và do dự, Phêrô lên tiếng: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Và không có ai có ý kiến gì khác. Chúa Giêsu mới nói với Phêrô những câu nói mà chúng ta cần suy nghĩ: “Này anh Simon, con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mạc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời…”
Lời tuyên xưng đức tin thật rõ ràng. Chúa Giêsu đáp lại và cho thấy, con người không thể nào biết được một điều lạ lùng như thế. Phải là một ơn trên. “Chính Cha Thầy mạc khải cho”. Chúng ta tin. Đây là một ơn nhưng không của Chúa, chứ không do một cố gắng nào, cũng không do sự khôn ngoan của con người. Niềm tin đến với chúng ta, đôi khi cũng qua những trung gian như gia đình, bạn bè hay do một nguyên nhân nào, nhưng trước hết vẫn là một hồng ân. Hãy cảm tạ Chúa không ngừng vì hồng ân đức tin, một hồng ân quí báu mà không mấy người hiểu được giá trị. Chúa Giêsu nói với Phêrô là anh có phúc, vì đã được tin. Phải chăng đức tin là một hồng phúc? Chúng ta có cảm thấy như thế không? Xin cho niềm tin chúng ta luôn sống động để trở nên nguồn phúc cho chúng ta trong cuộc đời lắm gian nan này.
Sau khi chấp nhận lời tuyên xưng đức tin của Phêrô, Chúa Giêsu nói đến một vấn đề quan trọng, là trao cho Phêrô những trách vụ mới: “Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết,anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi”.
Khi gặp Phêrô lần đầu tiên theo Tin Mừng của Gioan, Chúa Giêsu đã đổi tên Simon thành Phêrô nghĩa là Tảng Đá. Đổi tên, theo tục lệ Do Thái là nhận người đó làm đệ tử ruột của mình. Hôm nay, Ngài long trọng nhắc lại tên mới đó và nói lên ý định của Ngài: “Trên Đá này thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi”. Tảng Đá là gì? Là niềm tin chân thành của Phêrô. Chúa nhìn vào tương lai. Ngài biết công cuộc cứu chuộc của Ngài phải được tiếp tục đến tận thế. Ngài đã chọn Phêrô như nền tảng của Giáo hội tương lai. Nền tảng của Giáo hội là niềm tin vào Đấng Kitô. Vì “dưới gầm trời này không có một danh hiệu nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta nhờ danh đó mà được cứu độ”.
Chúa Giêsu cũng được Thánh vịnh gọi là Tảng đá bị thợ xây nhà loại bỏ, chính tảng đá ấy đã trở nên tảng đá góc tường. Hôm nay, Chúa Giêsu gọi Phêrô là tảng đá như Ngài. Chính Chúa cũng đã nói: “Người nghe lời Chúa và đem ra thi hành cũng như người xây nhà trên tảng đá. Giáo hội được xây trên nền Phêrô vì Phêrô, tuy chối Chúa, nhưng đã biết trở về và đã trở thành tảng đá được tuyển chọn để làm nền tảng cho Giáo hội sau này mà quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. Từ hai mươi thế kỷ nay, Giáo hội phải đương đầu với biết bao nhiêu cuộc bách hại đẫm máu, và ngay hôm nay những cuộc bách hại vẫn tiếp diễn với một cường độ dã man chưa từng thấy ở rất nhiều nước nhất là ở Iraq. Nhưng Giáo hội vẫn tin vào Đấng đã chết và sống lại cho mình. Bao nhiêu giáo dân vẫn kiên trung trong cơn thử thách.
Sau khi tuyên bố chọn Phêrô, Chúa Giêsu còn trao cho ông quyền bính để xây dựng Giáo hội đó: “Chìa khóa Nước trời Thầy trao cho anh. Sự gì anh cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc, sự gì anh tháo gở dưới đất trên trời cũng tháo gở cho”. Chúa Giêsu chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa, Ngài nắm quyền trên trời dưới đất và Ngài đã trao quyền cho Phêrô. Chía khóa có nghĩa là quyền tối thượng, quyền tha bắt tuyệt đối.
Chúng ta cần được tha thứ, được tẩy rửa vì không ai trọn lành như Cha trên trời. Giáo hội thánh thiện, nhưng những con cái Giáo hội vẫn là những người tội lỗi. Vì thế Công Đồng Vatican II đã nhắc lại lời mời gọi mọi người phải nên thánh trong bậc sống của mình. Chúng ta được tha thứ vì Chúa Giêsu đã chết và sống lại cho chúng ta, và kho tàng ơn cứu độ đã được trao trong tay của Phêrô. Chìa khóa đã ban cho Phêrô sẽ là nguồn ơn tha thứ mà chúng ta cần đến. Quyền này là quyền bởi trời, vì tháo gở cho ai dưới đất trên trời cũng tháo gở cho. Chúa Giêsu nhấn mạnh đến “dưới đất-trên trời”. Điều này cho chúng ta thấy quyền này không phải của Phêrô mà là một quyền được chuyển giao chứ không do công nghiệp gì của Phêrô. Đó là lòng thương xót vô bờ của Chúa được thi thố qua trung gian Giáo Hội. Chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì đã cứu chúng ta liên tục, dù chúng ta có chết vì tội lỗi chúng ta thì lòng thương xót của Chúa vẫn không thôi tha thứ. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói: “Thiên Chúa không mõi mệt tha thứ cho chúng ta”. Hãy năng hưởng dùng hồng ân vô giá này để càng ngày chúng ta nên trọn lành như Cha trên trời.
Chúng ta hãy trở về lại với câu hỏi của Chúa: “Còn anh em, anh em nghĩ Thầy là ai?”
Đó là câu hỏi mà hôm nay Chúa Giêsu vẫn hỏi mỗi người chúng ta. Thánh Phaolô đã trả lời: “Sống đối với tôi là Chúa Giêsu Kitô”. “Tôi sống nhưng không còn là tôi mà là Chúa Giêsu sống trong tôi”. Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu chỉ biết một điều là yêu mến Chúa và làm mọi việc vì yêu Chúa mà thôi. Các thánh là những người đã xem Chúa như kho tàng duy nhất của mình, bỏ mọi sự để sống cho một mình Chúa. Còn chúng ta? Chúa Giêsu có thực sự là người chúng ta yêu quí nhất trên đời không? Chúng ta có thực tình sống cho Ngài không hay chỉ là lấy có lấy lệ? Chúng ta có cảm thấy cần Chúa như mảnh đất khô cần mưa không?
Chúa Giêsu vẫn rất gần mà chúng ta cứ tưởng Ngài rất xa. Ngài đến hằng ngày nơi bàn thánh, trở thành của ăn cho chúng ta. Ngài hiện diện im lặng, nhưng sự im lặng của Ngài vẫn là một câu hỏi không lời. Chúng ta hãy đến với Ngài, sống với Ngài với tất cả sự nhỏ hèn của chúng ta, nhưng cũng với tất cả tình yêu của con tim nhỏ bé của chúng ta, chúng ta mới thấy đời đáng sống và những khổ đau nhọc mệt hằng ngày sẽ trở thành tình yêu.
26.Đá Tảng thật, Đá Tảng dỏm--Lm. Anmai
Lẽ thường tình, khi mà khoa học - kỹ thuật - công nghệ phát triển thì phẩm chất cũng tăng theo nhưng hình như ngược lại. Nói không biết có quá đáng hay không nhưng hầu hết các kết qủa của công trình thời hiện đại này đều kém chất lượng. Thử nghĩ xem từ giáo dục, y tế, xây dựng... cho đến tình người với người trong cuộc sống hiện tại nó cứ làm sao đó!
Với giáo dục thì không thể nào biết được là Việt Nam có bao nhiêu cái bằng giả và bao nhiêu cái bằng thật. Và trong cái đống bằng thật có đó nhưng chắc có mấy cái có chất lượng, mấy cái đáp ứng được nhu cầu của xã hội. Theo thống kê thì chỉ có 30% sinh viên ra trường đáp ứng được nhu cầu của các công ty, các đơn vị sử dụng lao động. Vậy thì 70% những bác sĩ, kỹ sư và thậm chí là tiến sĩ, thạc sĩ sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp, sau khi cầm bằng trong tay? Phụ huynh ngày nay không còn đơn giản là chạy cơm chạy áo nữa mà còn phải chạy trường!
Y tế thì có ai vào bệnh viện mới hay! Chẳng hiểu sao những ai vào bệnh viện về đều chỉ xin một điều là "xin Chúa cho tôi ra đi nhanh chóng chứ đừng để tôi phải vào bệnh viện". Hỏi lý do thì chẳng ai chịu nói cả. Chỉ có ai vào viện mới hiểu được lý do mà thôi.
Tình người với người ngày hôm nay quả là một thực trạng thật đáng buồn thật bi đát. Người ta không còn yêu nhau, đến với nhau bằng mối tình thật nữa nhưng mà bằng tình dỏm. Nó cũng giống như con chuồn chuồn vậy: khi vui thì đậu - khi buồn thì bay. Tình yêu đôi lứa, tình cảm trong gia đình cũng thế, nó nhạt nhạt, nhẽo nhẽo làm sao đó! Có khi nhìn bề ngoài rất đẹp nhưng mà bên trong đang đứng trước bờ vực của ly tan mà người ngoài không tài nào thấy được.
Ngoài đời là thế! Gia đình là thế! Còn trong nhà tu thì sao? Thật ra nhà tu ngày nay do ảnh hưởng của tục hoá tràn ngập vào bốn bức tường của tu viện để rồi tình cảm của những người đi tu, của những người dâng hiến không còn tinh tuyền, không còn đẹp như xưa nữa. Chuyện này là chuyện hết sức tế nhị và nhạy cảm, không nên nói ra. Chỉ có mỗi người tự vấn trước mặt Chúa và trước mặt lương tâm thì mới thấy mà thôi. Và cười ra nước mắt khi nói đến chuyện Chúa và lương tâm. Hình như "gần chùa gọi bụt bằng anh" hay sao đó nên ở gần Chúa nên người ta quá xem thường Chúa và coi Chúa ngang hàng ngang lứa. Nếu có Chúa thật thì tu sĩ, linh mục đâu có cư xử như thế với anh chị em cùng đi tu với mình, cùng dâng hiến với mình như thế!
Một lãnh vực hết sức gần gũi với con người đó là chuyện xây dựng. Nhan nhản các công trình bị rút ruột, bị ăn sắt, ăn thép nên chất lượng chẳng ra làm sao cả. Có những phóng sự trình chiếu trên tivi thật nực cười: cọc bê tông nhưng ở trong thay vì cốt thép người ta làm bằng tre!
Một lần đang ngồi học trong nhà dòng, cả thầy và cả trò giật bắn người khi nghe một tiếng nổ cái "đùng". Tưởng cái gì, hoá ra là gạch dưới nền chẳng hiểu sao bỗng nhiên bị nổ tung lên hết. Mọi người đến xem, hoá ra là ở dưới nền người ta trộn hồ toàn là cát chẳng thấy xi măng đâu cả. Ngước mắt nhìn lên toà nhà tu viện được xây trước ngày "miền Nam hoàn toàn giải phóng" sao mà nó vững chải thế, sao mà nó kiên cố thế! Lẽ ra với máy móc hiện đại, kỹ thuật tiên tiến thì phải tốt hơn ngày xưa chưa có nhiều máy móc như bây giờ chứ!
Thì ra là ngày hôm nay, người ta đánh mất cái nền tảng, cái đá tảng của căn nhà, của tâm hồn và của cuộc đời.
Trang tin mừng khá ngắn mà Thánh Matthêu vừa thuật lại cho chúng ta thấy rõ sự chọn lựa, sự cắt đặt của Chúa cho nền tảng của Giáo Hội.
Sở dĩ Giáo hội luôn bền vững và tồn tại dù trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu bão tố là vì Thiên Chúa đã biết và đã chọn đúng nền móng cho toà nhà Giáo Hội. Thiên Chúa là một chủ đầu tư thật tuyệt vời, Chúa không phải như những nhà đầu tư trần gian đã không biết "chọn mặt gửi vàng". Chúa nhìn người và Chúa biết người, dẫu rằng một Phêrô thật mong manh và mỏng dòn, nóng tính và vồn vập nhưng Phêrô đã sống trọn vẹn niềm tin của mình vào Chúa và vẹn tròn niềm tin của Chúa đặt nơi Ngài.
Vì sao như thế? Vì chính Thánh Phaolô trong thư của Ngài gửi tín hữu Rôma một lần nữa minh xác cho chúng ta rằng: "Sự giàu có, sự khôn ngoan và thông suốt của Thiên Chúa sâu thẳm dường nào! Quyết định của Người ai dò cho thấu! Đường lối của Người, ai theo dõi được? Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa? Ai đã làm cố vấn cho Người?" (Rm 11, 33-35). Chính vì Thiên Chúa khôn ngoan và thông suốt, Ngài thấy rõ lòng của con người nên Ngài quyết định. Ngài đã ra nghị quyết nào là nghị quyết ấy thật chính xác, thật khôn ngoan chứ không phải ra rồi lại đổi. Ngài giàu lòng thương xót, chậm bất bình và giàu ân sủng. Thiên Chúa đã tin Phêrô và giao con thuyền Giáo Hội cho Phêrô. Thiên Chúa khôn và Phêrô cũng khôn. Nếu như Phêrô tự cao tự đại, tự mãn thì Phêrô không kê cuộc đời của mình vào Chúa nhưng đàng này Phêrô đã tín thác vào Chúa và để cho Chúa quan phòng cuộc đời của mình. Thật sự "đá tảng" Phêrô đã quá tuyệt vời, đã quá khôn ngoan để dựa cuộc đời mình vào cuộc đời của Chúa. "Đá tảng" Phêrô đã quá khôn ngoan để dựa vào "viên đá thợ xây loại bỏ đã trở thành đá tảng góc tường" là chính Chúa Giêsu.
Chính "viên đá thợ xây loại bỏ" mà Phêrô đặt vào là viên đá thật làm cho nền tảng Giáo hội được bình an, được vững chắc!
Nhìn lại những thực tại của xã hội, của con người chúng ta thấy đau đau làm sao đó trong cõi lòng, đau nhưng mà không nói được và có nói ra thì cũng bị người đời xỉ vả dèm pha thôi. Lý do thực tế nhất đã đưa đẩy xã hội, đưa đẩy con người, đưa đẩy người kitô hữu, đưa đẩy tu sĩ linh mục sống mất phẩm, mất chất phải chăng là đã không biết đặt cuộc đòi của mình vào tảng đá thật là chính Chúa.
Thay vì đặt vào đá tảng thật là Chúa thì con người lại đặt cuộc đời của mình vào những tảng đá như quyền lực, danh vọng, địa vị, tiền bạc ... Với con người, cứ tưởng chừng đá tảng tiền bạc, địa vị, danh vọng là đá tảng thật nhưng thật ra tất cả là đá dỏm. Tin hay không tin còn ở quan niệm của mỗi người. Có ai mang được quyền lực, tiền bạc, địa vị mà bao nhiêu năm tháng đổ mồ hôi, sôi con mắt và thậm chí phải thức trắng đêm để mưu mô tính toán chiếm đoạt được của người khác xuống mộ phần chăng?
Một câu chuyện có thật được một Cha trong Dòng kể lại sau khi đi Tây về kể lại là có an viện nọ ở bên Pháp. Chẳng hiểu sao mà du khách đến đan viện thấy cảnh trong tu viện buồn tẻ và u uất đến thế! Thấy cảnh tượng như thế ai cũng buồn nản. Đan Viện Trưởng bắt đầu cải tổ lại đời sống trong đan viện bằng cách lấy lại đời sống thiêng liêng, đời sống đạo đức, cầu nguyện thì tình hình bắt đầu thay đổi. Từ ngày ấy các vị ẩn sĩ thay đổi đời sống, họ yêu thương nhau hơn và chính tình yêu của họ đã lan toả đến tất cả những người đến thăm đan viện.
Lý do chính để đánh mất đi cái bầu khí yêu thương hiệp nhất trong đan viện đó chính là vì các đan sĩ đã không còn bám vào Chúa nữa. Khi và chỉ khi người ta đánh mất Chúa, đánh mất đá tảng thật của mình thì mới đâm ra đố kỵ, hơn thua, tranh giành, chà đạp, nói hành nói xấu nhau. Nếu có Chúa thật ở trong mỗi đan sĩ của đan viện thì chắc có lẽ không xảy ra tình trạng bi đát trước kia.
Ngày nay đan viện ấy khá nổi tiếng với nhiều du khách khi đặt chân đến thăm viếng đan viện. Đan viện ấy không phải nổi tiếng vì sầm uất, vì hoành tráng nhưng đan viện ấy nổi tiếng vì đã có một đời sống mật thiết gắn kết với Chúa.
Là giáo dân, tu sĩ hay linh mục cũng mang trong mình cái phận người mỏng dòn, mong manh và yếu đuối như Phêrô nhưng chúng ta có biết chỗi dậy sau những lần vấp ngã, sau những lần chối Chúa như Phêrô hay không? Chúng ta có dám thỏ thẻ với Chúa như Phêrô đã từng thỏ thẻ với Thầy: "Thầy ơi, tin con đi con yêu mến Thầy, tình con tuy phôi pha nhưng chân thành thiết tha!".
Với Chúa, với anh chị em đồng loại cũng vậy, nếu như chúng ta sống với nhau bằng một lòng tin chân thành, một lòng tin thiết tha thì dù tình chúng ta có phôi pha đi chăng nữa nhưng cuối cùng Chúa cũng như anh chị em đồng loại sẽ tin và yêu chúng ta như Chúa vẫn tin và yêu Phêrô như vậy. Chỉ ngại chăng là chúng ta cứ theo cái thói tục của thế gian là sống không chân thành với anh chị em đồng loại đã đành mà còn không chân thành với Chúa nữa mới chết!
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đặt cuộc đời chúng ta vào đá thật hay đá dỏm.
Nguyện xin Thánh Phêrô giúp chúng ta biết bắt chước như Ngài là đặt cuộc đời chúng ta vào đá tảng là Thầy Chí Thánh như thánh nhân đã từng đặt.
Nguyện xin Chúa Giêsu là viên đá góc, viên đá tảng giúp mỗi người chúng ta biết đặt cuộc đời chúng ta vào đá tảng thật là Chúa.
Các tin khác
.: GIẢNG CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN (22/08/2026) .: NGỌC TRONG ĐÁ (22/08/2026) .: HỒNG ÂN VÀ TRÁCH NHIỆM (22/08/2026) .: ĐỐI VỚI TÔI ĐỨC KITÔ LÀ AI? (22/08/2026) .: TRỞ NÊN ĐÁ TẢNG SỐNG ĐỘNG (22/08/2026) .: CON NGƯỜI LÀ AI? (22/08/2026) .: MỘT NGÔI NHÀ XÂY TRÊN ĐÁ CỨNG (22/08/2026) .: THẦY LÀ ĐỨC KITÔ (22/08/2026) .: NGÀI LÀ AI? (22/08/2026) .: ĐỨC KITÔ NGÀI LÀ AI? (22/08/2026) .: ĐÁ TẲNG XÂY DỰNG HỘI THÁNH TẠI GIA (22/08/2026) .: PHẦN NÀO CỦA CƠ THỂ (22/08/2026) .: NGƯỜI KITÔ HỮU (22/08/2026) .: HỘI THÁNH CỦA CHÚA (22/08/2026) .: TRÊN TẢNG ĐÁ NÀY (22/08/2026)
Mục lục Lưu trữ
- Văn Kiện Giáo Hội
- Giáo Hội Công Giáo VN
- Tin Ngắn Giáo Hội
- Tài Liệu Nghiên Cứu
- Tủ Sách Giáo Lý
- Phụng Vụ
- Mục Vụ
- Truyền Giáo
- Suy Niệm Lời Chúa
- Lời Sống
- Gợi Ý Giảng Lễ
- Hạnh Các Thánh
- Sống Đạo Giữa Đời
-
Cầu Nguyện & Suy Niệm
- Cầu Nguyện
- Suy Niệm
- Cầu Nguyện Là Gì?
- Cầu Nguyện Từ Mọi Sự Vật
- Suy Niệm Đời Chúa
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm, (Mùa Vọng -> CNTN) - Năm A
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Chay
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A - Mùa Phục Sinh
- Mỗi Ngày Năm Phút Suy Niệm - Mùa Chay, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa - Tuần Thánh - Phục Sinh, C
- Năm Phút Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Tuần Thường Niên C
- Năm Phút Suy Niệm, Năm B (2011-12)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm C (2012-13)
- Năm Phút Suy Niệm, Năm A (2013-14)
- Cầu Nguyện Chung
- Suy Tư Và Thư Giãn
- Thánh Ca Việt Nam
- Phúc Âm Nhật Ký
- Thơ
- Electronic Books (Ebooks)
- Vatican
- Liên HĐGM Á châu
- Đài Phát thanh Chân lý Á châu - Chương trình Việt ngữ
- Giáo phận Bà Rịa
- Giáo phận Ban Mê Thuột
- Giáo phận Bắc Ninh
- Giáo phận Bùi Chu
- Giáo phận Cần Thơ
- Giáo phận Đà Lạt
- Giáo phận Đà Nẵng
- Tổng Giáo phận Hà Nội
- Giáo phận Hải Phòng
- Tổng Giáo phận Huế
- Giáo phận Hưng Hóa
- Giáo phận Kon Tum
- Giáo phận Lạng Sơn
- Giáo phận Long Xuyên
- Giáo phận Mỹ Tho
- Giáo phận Nha Trang
- Giáo phận Phan Thiết
- Giáo phận Phát Diệm
- Giáo phận Phú Cường
- Giáo phận Qui Nhơn
- Giáo phận Thái Bình
- Giáo phận Thanh Hóa
- Tổng Giáo phận TP HCM
- Giáo phận Vinh
- Giáo phận Vĩnh Long
- Giáo phận Xuân Lộc
- Ủy ban BAXH-Caritas Việt Nam
- Ủy ban Công lý và Hòa bình
- Ủy ban Giáo dục Công giáo
- Ủy ban Giáo lý Đức tin
- Ủy ban Kinh Thánh
- Ủy ban Mục vụ Di dân
- Ủy ban Mục vụ Gia đình
- Ủy ban Nghệ Thuật Thánh
- Liên hiệp Bề trên Thượng cấp Việt Nam