Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 115

Tổng truy cập: 2186367

SỐNG TỐT GIỮA XẤU, SỐNG THIỆN GIỮA ÁC

SỐNG TỐT GIỮA XẤU, SỐNG THIỆN GIỮA ÁC

 

Lm. JB. Lê Ngọc Dũng

Thế giới chúng ta đang sống, thiện ác lẫn lộn, người lành ở giữa kẻ gian ác. Nhiều khi những kẻ gian ác lại được nhiều ưu đãi, giàu có, sống phây phây, kẻ lành lại chịu nhiều điều thua thiệt, có khi bị bách hại oan ức.

Nếu có Chúa, là Đấng quyền năng, tạo thành trời đất muôn vật, thì tại sao Ngài có thể làm ngơ trước những bất công như vậy? Dụ ngôn cỏ lùng hôm nay là một câu trả lời. Không phải Thiên Chúa là không hiện hữu. Cũng không phải Ngài làm ngơ trước những bất công, những gian ác. Nhưng sở sĩ có xảy ra như vậy là vì Ngài nhân từ khoan dung; Ngài chờ đợi những kẻ gian ác có cơ hội ăn năn trở lại, và đồng thời Ngài đưa con người chúng ta vào sống giữa những phù vân, giả tạo, giữa những bất công, để có thể làm chứng cho tình yêu, cho sự vĩnh cữu, cho hạnh phúc muôn đời.

Có một tên cướp đi vào một ngôi làng nọ. Hắn lẻn vào nhà vị bác sĩ duy nhất trong làng và dự định đến khuya sẽ kề dao vào cổ ông và bắt ông nói ra chỗ cất tiền bạc cùng những của cải quý giá, rồi sẽ giết ông để giữ bí mật.

Đêm ấy, đột nhiên có điện thoại từ người thân của một đứa trẻ đang bị bệnh rất nặng từ làng bên cạnh cầu cứu bác sĩ. Lúc ấy là vào mùa đông, trời đổ tuyết rất lớn, mưa gió bão bùng. Làng đứa trẻ bị bệnh lại cách xa một quả núi. Đi đến đó quả có nhiều nguy hiểm trên đường, mà trời đã quá khuya, trong khi ông đã trải qua một ngày làm việc quá mệt mỏi.

Gác điện thoại, ông bác sĩ quyết định không đi, thở dài đi đến giường nghỉ ngơi cho lại sức. Nhưng rồi ông lẩm bẩm “Mình không đi bây giờ lỡ đứa trẻ có thể chết thì làm sao?”. Vậy là ông lấy lại tinh thần, ông mặc thêm áo, cầm theo cây đèn bão. Rồi ông mở cửa, ra đi. Dáng ông liêu xiêu trong gió tuyết.

Sáng hôm sau khi bác sĩ trở về, tên cướp đón ông ngay trước cửa nhà, sụp xuống dưới chân vị bác sĩ, nói: “Ông có biết tôi chờ ông suốt từ đêm qua tới giờ không?”

“Xin ông vào nhà để tôi khám bệnh cho ông” – Vị bác sĩ đáp lại.

Tên cướp nói: “Không phải thế. Tôi là một tên cướp. Đêm qua tôi đã ẩn nấp trong nhà ông. Tôi muốn bắt ông khai ra chỗ giấu của cải và sẽ giết ông. Nhưng hôm qua giữa trời gió tuyết ông đã bất chấp nguy hiểm đi chữa bệnh cho người ta. Tôi đã rất xấu hổ vì định làm hại một người như ông. Khi ông ra đi trong đêm, ông không chỉ cứu đứa trẻ làng bên kia, mà còn cứu chính bản thân ông. Và ông biết không, ông còn cứu cả tôi nữa!”.

Sống trên trần gian con người phải đối diện với sự thiện và sự ác. Hai phạm trù đối chọi nhau và hai người phải chọn một trong hai. Người Kitô hữu luôn luôn được mời gọi: “Các con hãy nên trọn lành như Cha các con ở trên trời là Đấng trọn lành” (Mt 5,48).

Như Chúa dạy, thái độ của người Kitô hữu dứt khoát là phải loại trừ sự ác và chọn lấy cái thiện làm phần cho mình.

Tuy nhiên, trong khi lo hoàn thiện hoá bản thân theo lời mời gọi của Phúc Âm, chúng ta thường xa tránh những người mà chúng ta cho là xấu, hoặc có cái nhìn khinh chê, phê bình chỉ trích, rồi phong toả họ, như là những làm công xin ông chủ: “Cho chúng tôi đi nhổ hết cái bọn tồi tệ đó đi”.

Sự ác, sự tội, dứt khoát chúng ta phải xa tránh, phải gớm ghét, nhưng đối với người tội lỗi chúng ta phải thương xót, phải cầu nguyện cho họ và phải giúp họ trở về với Chúa. Người Kitô hữu luôn cần có thái độ bao dung, sống bác ái yêu thương, theo gương Đức Kitô, Đấng đã hiến mình trên Thập Giá để cho thế gian được sống.

Sống giữa cái ác, người Kitô hữu, theo gương Đức Kitô thắp sáng ngọn nến đức tin, đem ánh sáng vào nơi tối tăm, đem sự thánh thiện đến nơi tội lỗi. Điều đó đòi hỏi phải chiến đấu luôn luôn, chiến đấu với những cám dỗ, lôi cuốn chúng ta hoà mình vào đống bùn nhơ nhớp. Chiến đấu như thế đòi chấp nhận những hy sinh mất mát, đôi khi chấp nhận hy sinh ngay cả mất đi mạng sống của mình.

Khi sống giữa trần gian với cái ác, với sự dữ, chúng ta không run sợ đầu hàng, hoặc thất vọng nản chí, nhưng hãy kiên tâm chiến đấu để luôn đứng vững trong hàng ngũ con cái Chúa. Đồng thời, chúng ta cũng phải luôn có cái nhìn  bao dung với những người tội lỗi, những người chống chúng ta và luôn tìm dịp giúp họ trở về với Thiên Chúa giàu lòng nhân hậu.

 

15.Cỏ lùng và lúa tốt: Hãy để cả hai mọc lên--Lm. Xuân Hy Vọng

Anh chị em rất thân mến!

Bức xúc trước những thách đố trong cuộc sống, nơi quê hương, gia đình cũng như vấn nạn cá nhân gặp phải, chúng ta thường có xu hướng vồn vã, đi đến kết luận vội vàng và không đúng đắn. Cũng như bao người khác, xã hội và giáo hội đang phải đương đầu với vô số vấn đề dường như chẳng có lời giải đáp, nào là vấn đề về hôn nhân, gia đình, vấn đề đạo đức, luân lý, v.v...Trong bối cảnh đó, dường như Lời Chúa ngày hôm nay chính là câu giải đáp cho chúng ta.

Trước tiên, chúng ta thử đặt mình vào vai trò của người thợ làm công, để rồi chúng ta có thể tìm ra giải pháp, phương thế, cách thức cho các vấn đề nan giải, vấn nạn khủng hoảng về đời sống tâm linh, đời sống đức tin nhất là trong thời đại này. Đứng trước hiện tượng ‘cỏ lùng dường như không được gieo mà lại mọc lẫn lộn và lớn nhanh với lúa tốt’, chúng ta cũng giống như các người thợ trong bài dụ ngôn hôm nay: thắc mắc, đặt nghi vấn với chủ vườn “Thế ông không gieo giống lúa tốt trong vườn ông sao? Vậy cỏ lùng từ đâu mà có?” (Mt 13, 27) Và rồi giải pháp nhanh gọn mà chúng ta có xu hướng chọn lựa đó là “Nếu ông bằng lòng, chúng tôi sẽ đi nhổ cỏ lùng” (Mt 13, 28). Qua đây, chúng ta có thể đưa ra một số câu hỏi để làm chất liệu suy tư về cách nhìn nhận, tiếp thu và giải quyết vấn đề của con người chúng ta, đó là: dường như ‘cỏ lùng’ nhiều hơn ‘lúa tốt’? Cái ác, điều xấu xa, sự bất công, bất chính dường như ‘lên ngôi’, lấn át, đè bẹp điều tốt đẹp, thánh thiện? Người bất chính dường như được hẫu thuận, hỗ trợ nhiều hơn những người lành, những người hy sinh bản thân, bảo vệ công lý, bênh vực và dám nói sự thật!Và Thiên Chúa dường như ‘nhẹ tay’, thinh lặng, quá nhân từ hay quên lãng con người trước bao cảnh lầm than của đời người mong manh?

Thiết nghĩ, mỗi người chúng ta có thể tự vấn bản thân và đưa ra lời giải đáp cho những câu hỏi trên. Nhưng trước khi làm điều đó, chúng ta cùng tìm hiểu xem cách tiếp cận, giải quyết vấn đề của ông chủ thửa lúa đó như thế nào. Khi nghe ý kiến đề xuất của thợ làm công, ông chủ đã khẳng định, trả lời ngay rằng: “Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt. Và đến mùa, ta sẽ dặn thợ gặt: "Các anh hãy nhổ cỏ lùng trước, rồi bó lại từng bó mà đốt đi, sau mới thu lúa lại chất vào lẫm cho ta"” (Mt 13, 29-30). Thật vậy, qua đây, chúng ta có thể suy tư như thế này: cách thức nhìn nhận sự việc và quyết định của Thiên Chúa khác xa với con người chúng ta. Con người thường nhìn gần và hạn hẹp, thu mình vào lăng kính chủ quan hoặc chôn mình vào quan điểm chẳng hề khách quan. Còn lối giải quyết, phân định vấn đề của Thiên Chúa được đặt trên nền tảng: lòng thương xót, công minh và yêu thương. Không chút vồn vã, kết luận vội vàng, mà Người luôn nhẫn nại chờ đợi, mời gọi chúng ta quay về với Người, mặc dù chúng ta chẳng xứng đáng với tình yêu mà Người luôn dành trọn cho chúng ta như lời sách Khôn Ngoan là bằng chứng xác thực “sức mạnh của Chúa là nguồn gốc sự công minh, và vì Người là Chúa mọi sự, nên tỏ ra khoan dung với mọi người” (Kn 12, 15) và tiếp đến, “là chủ sức mạnh, nên Chúa xét xử hiền lành, Chúa thống trị chúng ta với đầy lòng khoan dung: vì khi Chúa muốn, mọi quyền hành tuân lệnh Người. Khi hành động như thế, Người dạy dỗ dân Người rằng: Người công chính phải ăn ở nhân đạo, và Người làm cho con cái Người đầy hy vọng rằng: Người ban cho kẻ tội lỗi ơn ăn năn sám hối” (12, 18-19). Chúng ta có thể rút ra rất nhiều điều cho mình khi tiếp cận, nhìn nhận sự việc, quyết định và đưa ra giải pháp cho mọi vấn đề qua Lời Chúa hôm nay. Thiết nghĩ, chúng ta dễ dàng nhận ra một điều, đó là: Thiên Chúa kiên nhẫn chờ đợi con người, và chính vì thế, con người chúng ta có cơ hội ‘làm lại cuộc đời’ mỗi khi xa ngã, lỡ chân trật bước…Do đó, trong mối tương quan giữa người với nhau, hay tương quan trong cộng đoàn, chúng ta cũng nhẫn nại và luôn cho người khác cơ hội, không nên đóng khung, đẩy họ vào chỗ không lối thoát. Hơn nữa, trong thời đại ngày nay, con người thường cướp đi vai trò, hoặc giẫm đạp lên công lý, tước đi quyền quyết định tối thượng của Thiên Chúa, đó là: tự mình phán quyết điều thiện và sự ác. Tự cho mình là Đấng Tạo Hoá, có quyền sát sinh, tự quyết, mặc dầu mình chỉ là loài thọ tạo! Hãy loại bỏ những tư tưởng ấy! Hãy quay về với ‘căn tính’, căn nguyên của con người chúng ta! Hãy để Thiên Chúa, Đấng Tạo Hoá thực hiện những gì mà Người muốn nơi cuộc đời, xã hội, giáo hội chúng ta! Tuy nhiên, để thực hiện được những điều trên, chúng ta cần đến Chúa Thánh Linh, và nhờ Người, chúng ta mới biết khiêm nhu nhìn nhận sự yếu hèn của mình, để rồi mở rộng tâm can, đón mời Thiên Chúa vào cung lòng, đời sống, cộng đoàn, xã hội, giáo hội mình; nhờ đó, Thiên Chúa sẽ thực hiện bao kỳ công nơi chúng ta, xã hội và giáo hội như thánh Phao-lô xác quyết trong thư gửi cho cộng đoàn Rô-ma “Thánh Thần nâng đỡ sự yếu hèn của chúng ta. Vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho xứng hợp, nhưng chính Thánh Thần cầu xin cho chúng ta bằng những tiếng than khôn tả. Mà Đấng thấu suốt tâm hồn, thì biết điều Thánh Thần ước muốn. Bởi vì Thánh Thần cầu xin cho các thánh theo ý Thiên Chúa” (Rm 8, 26-27).

Nguyện cho Lời Chúa được trổ sinh hoa trái trong cuộc sống chúng con! Xin cho mỗi chúng con biết đón nhận Ý Chúa hơn ý gian trần, biết thực thi Kế Hoạch của Chúa hơn là phương kế trần gian, và biết khiêm tốn nhìn nhận mình yếu đuối để được đỡ nâng, bổ dưỡng trên con đường lữ thứ về nhà Cha cùng với anh chị em chúng con.

Chúa nhân hậu và khoan dung

Vẫn để ‘lúa tốt, cỏ lùng' mọc lên

Đến ngày tận thế gọi tên

‘Lúa’ thu vào lẫm, được nên thông phần

Còn ‘cỏ lùng' kia bất nhân

Gom vào thiêu đốt, chẳng cần tiếc chi. Amen!

home Mục lục Lưu trữ