Flag Counter

Tìm hiểu giáo lý

Thống kê truy cập

Đang online: 50

Tổng truy cập: 1978729

CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC

CON ĐƯỜNG HẠNH PHÚC

 

Sau nhiều năm học chung, tôi mới có dịp về Cà Mau thăm nhà người bạn thân, trước khi đi tôi cứ nghĩ Cà Mau sẽ rất xa, mình phải ngồi trên xe lâu lắm mới tới. Đúng như tôi suy nghĩ. Cuộc hành trình về Cà mau của chúng tôi rất vất vả. Sáng sớm chúng tôi đã đón được chuyến xe tốc hành về Cà Mau. Tuy đường từ Cần Thơ về Cà Mau có nhiều chỗ "ổ gà" thậm chí cũng có rất nhiều "ổ voi", nhưng cũng không thấm vào đâu so với sức trẻ của chúng tôi. Chúng tôi hãnh diện là những người khỏe, trẻ không sợ gian khó, nhưng chúng tôi cũng phải chùn bước khi thấy con đường từ Cà Mau về nhà bạn tôi. Từ Cà Mau vào phải đi qua hai chiếc đò, và đi bộ thêm hai giờ đồng hồ trên đường đất nhỏ với bốn chiếc cầu khỉ mới đến được nhà bạn tôi. Trong đoàn chúng tôi có tất cả sáu người, nhưng khi ngồi xe đến Cà Mau, thì đã có ba người không đi nổi nữa phải ở lại. Còn lại ba người tuy rất ngán ngẫm về con đường phía trước, nhưng vẫn phải đi vì không còn con đường nào dẫn về nhà bạn tôi được. Cuối cùng chúng tôi quyết tâm đi với hy vọng cũng sẽ tới và tâm niệm trong đầu "ai bền đỗ đến cùng người đó sẽ được rỗi". Cuối cùng chúng tôi đã tới. Thật là vui mừng và sung sướng vì chúng tôi đã đi đến đích cách thành công.

Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu đã giới thiệu cho chúng ta biết như một lệnh truyền độc nhất không thể huỷ bỏ "Thầy là đường". Có thể lúc Chúa Giêsu nói Tôma vẫn chưa thể hiểu hết câu nói của Người. Ông còn đang mơ tưởng đến một quê hương nào đó, vì ông thuộc mẫu người thực nghiệm, muốn tay sờ, mắt thấy, tai nghe... Nhưng Đức Giêsu đã khẳng định chỉ cần nhìn vào Người, vì Người là con đường độc nhất dẫn về cùng đích duy nhất. Trong thực tế thì "đường" đã có sẵn và có từ muôn đời, nhưng người ta lại không muốn đi, có người thi lại không chịu nghe lời hướng dẫn để rồi bị đi lạc như Giuđa Iscariô. Có người đã đi đúng đường, đã tìm được sự hướng dẫn đích thực, nhưng lại bị lôi kéo bởi những con đường giả tạo, phù phiếm...để rồi bị lạc đường và bị lún sâu vào vũng lầy bóng tối, xa cách sự sáng mãi mãi.

Trên đường về thăm nhà bạn tôi, cũng chỉ có ba người về đến đích, còn ba người phải tạm chia tay hay nói đúng hơn là bỏ cuộc. Tượng tự những người lữ hành về quê trời cũng vậy, tất cả đều đang đi, nhưng cũng có người vì bị một lý do chủ quan hay khách quan nào đó mà phải ở lại, đành bỏ cuộc. Thật đúng như lời Đức Giêsu đã nói "Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy". Đi theo Người đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ mình vác thập giá mình hàng ngày mà theo. Nếu đường đã có sẵn mà chúng ta không chịu đi thì không bao giờ về đến đích. Đức Giêsu chính là con Đường và là Người dẫn đường, nhưng nếu chúng ta chán nản chúng ta không chịu đi thì Ngài cũng đành "bó tay", vì Ngài luôn cho ta có một sự tự do để lựa chọn.

Còn những người về đích, không phải họ là những người may mắn, mà là những người đã đi đúng đường, với nỗ lực bản thân vượt qua được những trở ngại trước mắt để về đến đích bình an.

Trong đời sống thiêng liêng, chúng ta vẫn chưa đạt tới đích, tất cả chúng ta đều đang đi, trên quãng đường này chắc chắn có rất nhiều chông gai thử thách, cám dỗ mời mọc... nó sẽ thật nguy hiểm cho đời sống đạo của chúng ta. Có rất nhiều ngã và lối rẽ, nếu ta không thức tỉnh, nếu ta không vững vàng, ta sẽ bị sụp bẫy của kẻ thù mà đi lạc hướng, đi vào con đường của bóng tối và sự chết.

Lạy Chúa, xin cho con xác tín chỉ có Chúa mới là con đường nhanh nhất, và chắc chắn nhất dẫn chúng con về với Chúa Cha. Amen.

 

31.Dám sống sự thật?

(Suy niệm của JB Lê Ngọc Dũng)

Lý trí và sự sống con người chúng ta đòi biết và biết đúng sự thật. Đi chợ, đòi phải mua hàng đúng, hàng thật. Nghe một thông tin, cũng phải xem xét có đáng tin không.

Tuy nhiên, cùng với ý muốn biết đúng sự thật, chúng ta có dám sống sự thật không? Thường thì, ta muốn biết đúng sự thật nhưng lại không dám sống sự thật. Đó chính là vấn đề ngang trái của con người chúng ta.

Chúa Giêsu hôm nay nói: “Thầy là Đường là Sự Thật và là Sự Sống” (Ga 14,6).

Ngài là Sự Thật và đã sống Sự Thật vậy ta có dám sống sự thật như Ngài không?

Sống theo sự thật thì phải chấp nhận chịu mất mát hy sinh, thua thiệt. “Thật thà thì thua thiệt”. Đó là một chân lý của cuộc sống.

Có thể có nhiều người giống như Philatô hỏi Đức Giêsu: “Sự thật là chi?” (Ga 18,38). Philatô hỏi nhưng lại không muốn nghe câu trả lời. Bởi vì ông không muốn, không dám chấp nhận sự thật.

Một hôm anh sự thật và anh dối trá gặp nhau tại một ngã ba đường. Hai bên trao đổi nhau về cuộc sống. Anh sự thật thì gương mặt hốc hác, quần áo xốc xếch, bẩn thiểu, tâm sự như sau:

- Cuộc sống của tôi ngày càng bi đát. Đã ba ngày rồi, tôi không có một hạt cơm trong bụng. Nơi  nào tôi đến thì tôi cũng như bạn bè đều gặp rắc rối. Nếu cứ như thế này, tôi không biết đi về đâu.

Anh dối trá liền lên lớp với cái nhìn đắc chí:

- Anh đừng than thân trách phận làm gì. Này hãy đi theo tôi, anh sẽ được ăn sung mặc sướng.

 Họ dắt nhau vào phòng ăn của một khách sạn sang trọng. Sau khi đã ăn uống no nê, mọi người lui về phòng mình. Tuy nhiên anh dối trả không chịu trả tiền, hắn nài nĩ sự thật ngồi nán lại. Vừa thấy ông chủ khách sạn đi qua, hắn đập bàn và la lớn tiếng:

- Tôi đã trả tiền cho nhân viên lâu lắm rồi, chừng nào các ông mới đem tiền thối lại cho tôi?

Ông chủ liền đi tìm nhân viên để hỏi chuyện. Anh ta cho biết anh chưa hề nhận bất cứ đồng bạc nào. Sau một hồi cải cọ, sự dối trá mới rút tiền ra trả rồi nói lớn:

- Thôi được, tôi trả tiền thêm một lần nữa đây, mang tiền thối lại cho tôi gấp.

Sợ mất mặt và gây tiếng xấu cho khách sạn, ông chủ khách san không nhận tiền và thừa nhận vị khách này đã trả tiền ăn cho khách sạn. Ông chủ tìm người nhân viên hầu bàn để khiển trách. Nhân viên đó thề thốt rằng mình không hề nhận tiền, nhưng chẳng ai chịu tin, anh chỉ biết giơ tay lên trời mà kêu than:

- Hỡi sự thật đáng thương, ngươi còn đó hay chết rồi?

Nghe thế, anh sự thật nhìn nhân viên và cố gắng thét lên;

- Ta vẫn còn sống đây,  nhưng đã ba ngày ta không có hạt cơm trong bụng. Giờ đây miệng ta bị lấp đầy, ta không thể nói được nữa. Ngươi phải tự đấu tranh cho mình, lưỡi ta bị cột lại rồi.

Anh sự thật cố gắng nói thật lớn nhưng nhân viên hầu bàn không nghe thấy gì. Khi hai người ra khỏi khách sạn, anh dối trá cười nắc nẻ và nói với anh sự thật:

- Ngươi phục tài ta chưa?

Nhưng anh sự thật trả lời:

- Ta thà chết đói còn hơn là làm điều dối trá như ngươi.

 Từ đó hai người vĩnh viễn chia tay nhau.

Sống theo sự thật thì phải chấp nhận chịu mất mát hy sinh, thua thiệt. Đó là một chân lý của cuộc sống.

Đức Giêsu tuyên bố với các môn đệ rằng: “Thầy là Đường là Sự Thật và là Sự Sống” (Ga 14,6). Đồng thời, Ngài cũng mạc khải rằng: “Ai thấy Thầy là thấy Cha”, “Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy” (Ga 14,10). Điều đó có nghĩa là Ngài cho biết Sự Thật: Ngài là Thiên Chúa. Ngài với Thiên Chúa Cha là một. Thế nhưng chính vì sự thật này mà Đức Giêsu phải chịu án tử hình trên thập giá.

Trước toà án người Do Thái, thượng tế Cai Pha hỏi Đức Giêsu: “Tôi nại đến Thiên Chúa hằng sống mà truyền cho ông phải nói cho chúng tôi biết: Ông có phải là Đấng Kitô Con Thiên Chúa hằng sống không?” Đức Giêsu trả lời: “Chính ngài nói đó. Hơn nữa, tôi nói cho các ông hay: Từ nay các ông sẽ  thấy Con Người ngự bên hữu Đấng Toàn Năng và ngự giá mây trời mà đến.” Bấy giờ vị thượng tế liền xé áo mình ra và nói: “Hắn nói phạm thượng! Chúng ta cần gì nhân chứng nữa? Đấy, quý vị vừa nghe hắn nói phạm thượng đến Thiên Chúa, quý vị nghĩ sao?” Họ liền đáp: “Hắn đáng chết” (Mt 26, 63-66).

Như vậy, ngay khi Đấng tuyên bố: “Ta là Sự Thật”,  Đấng ấy phải chết. Sự kiện này vẫn cứ xảy ra mãi trong lịch sử con người. Khi cam đảm sống theo sự thật ở trần gian này thì phải chịu mất mát hy sinh. Và cũng chính vì vậy mà ngay khi tuyên bố mình là Đường là Sự Thật thì Chúa Giêsu cũng nói luôn: “là Sự Sống”, để kêu gọi các môn đệ hãy tin vào Ngài.

Sự thật cuối cũng cũng sẽ dành được sự sống sung mãn và vinh quang, sự sống hạnh phúc muôn đời với Thiên Chúa trên Thiên quốc. Sự dối trá lúc đầu, ở trần gian, có thể được sung túc nhưng cũng sẽ sớm bị diệt vong cùng với sự giả trá của trần gian.

Xin Chúa cho chúng ta luôn vững tin rằng ngay khi chúng ta dám chết đi cho Sự Thật thì lúc đó sự sống của Thiên Chúa lại bừng lên trong chúng ta.

 

home Mục lục Lưu trữ